Hiên Đời Em Trú Ngụ ( P.2 )

]
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?f=9&t=33129 ( P1)

Giấc mộng quẫn quanh trong trí nàng, về Michael, về ba nàng và khuôn mặt mờ mờ ảo ảo của người đàn ông hiện diện trong giấc mơ, có phải chăng đó là bóng cố nhân, một khuôn mặt mà nàng muốn quên mà vẫn không mờ phai được dù bao năm tháng ...Michael hiễn hiện đó, có những nét giống như khuôn đúc,ở cái sóng muĩ thẳng ,ánh mắt dài lẵng lơ, làn da đậm maù mật ong ...Có phải chăng đến lúc nàng phải nói sự thật cho Michael biết về người cha ruột của con mà bao nhiêu lần nàng bao lần tránh né khi Michael hỏi tới . Chỉ còn một tuần nửa , tháng tư này thì Michael sẽ thêm một tuổi và chẳng bao lâu đứa con trai này sẽ đủ lông đủ cánh bay khỏi vòng tay của nàng .. " chép miệng thở dài " Đã đến lúc ,.... đành thế thôi "

Sinh nhật Michael cũng là tháng buồn của đời dân tị nạn, muà khoác áo quốc tang chung của những người Việt lưu vong , dường như mãi còn là một vết thương chưa lành, một nỗi kinh hòang mỗi khi nhớ lại muà bảo lưả như còn hiễn hiện trong ký ức, những cuộc hành trình vượt trùng dương vô hạn định sau đó.... Có phải những lá cờ vàng tung bay trên phố Bolsa như một chứng minh hùng hồn dù chân trời góc bể dòng máu Việt và trang sử vàng son vẫn mãi còn ..những la' cờ rũ xuống như tưởng niệm những oan hồn tử sĩ đã hi sinh hay chôn vuì nơi trại học tập hoặc những sinh linh chôn thây trong những trận cuồng phong bảo tố vượt biển tìm tự do ...mà trong đó nàng là một trong những nạn nhân khi nàng và anh hai được bà nội trả 20 cây vàng để đưa hai anh em đào thoát ...Miên Hạ còn nhớ lời bà nội dặn dò: " Hai anh em qua bên đó gắng chăm lo học, chăm sóc cho nhau, sống xứng đáng con cháu gia đình họ Phạm và nhớ rằng ba con một người có chí hướng và đang đi cải tạo ở miền bắc ..bà phải ở lại thăm nuôi ba con và gìn giữ miếng đất của ông bà để lại chờ ba con về ". Rời Sàigon ra Vũng Tàu, người ta đưa hai anh em lên trên một chiếc thuyền cỏn con lúc nửa đêm cùng với 7 người khác, độ chừng 1 tiếng ra đến chiếc tàu lớn,có gần 100 người lúc nhúc đươc xếp như cá hộp. Người chủ tàu mua bãi của công an để tố chức chuyến đi cả gia đình ông và một số bạn bè .. Với kiến thức đơn sơ của một người lính thuỷ và một cái địa bàn, lênh đênh trên biển cả 10 ngày, thức ăn gần như cạn, nước uống càng hiếm hoi hơn .. Miên Hạ và anh hai được cấp phát một chút lương khô võn vẹn một bao gạo xấy và chút thịt chà bông và một bình nước lạnh .

Mừơi ngày lênh đênh, có những trận mưa nhỏ lớn rồi trận cuồng phong, chiếc tàu lẫn người xác xơ, mùi hôi thối xông lên cả một khoảng tàu nhưng cũng chẳng ai nề hà hay than van vì ai cũng rũ liệt người , chẳng còn sức lực nữa, những khuôn mặt hốc hác sạm nắng hớt ha hớt hãi nhìn nhau,trẻ con cũng như bớt quấy phá, các cháu bé cũng mệt lã không còn hơi để khóc, tiếng kinh cầu và tiếng tụng niệm vang vang ... Ngày qua ngày, người ta bám víu vào nhau chia sẽ từng giọt nước , từng mãng mì sợi khô còn sót lại trên chiếc thuyền cỏn con .. Cứ thế mà chông chênh trên mặt đại dương đến khi một chiếc thuyền hải thương xuất hiện ..mọi người mừng rỡ ...nhưng hởi ơi, đó là chiếc thuyền hải tặc và Miên Hạ đã ngất xĩu , tưởng chừng mình đã chết mãi đến khi nàng được đưa vào bệnh xá của đảo một thời gian. Anh hai Bình đã bị bọn hải tặc quăng xuống biển khi anh nàng xông vào bảo vệ em gái ..

Một mình cô đơn trên đảo, Miên Hạ được một gia đình thương hại và đưa nàng về ở chung , đến khi được một bà giáo sư già độc thân bảo lãnh qua Mỹ ..Cuộc sống đứt đoạn chia lìa và thảm cảnh đó khiến cho Miên Hạ chỉ quẫn quanh với lùm cây bụi cỏ và sống khép kín hơn ngoài những trang sách vở và khuôn viên nhà thờ tin lành với bà mẹ nuôi cho đến khi .... ..

Như chợt nỗi nhớ bừng,da thịt cồn cào những thanh âm vô hình lẫn lộn nhau một chút hạnh phúc ảo tưởng mê man tràn về trong tâm tưởng và đâu đây tiếng rên xiết của thân thể chạm nhau, môi hôn ngọt ngào nồng bừng trong tâm khảm nàng ... dường như có giọt lệ và môi cắn môi đến sướt da ...Tình yêu đã đến bằng sự vô hình mong manh, nhưng đã để lại dấu ấn cả cuộc đời là đứa con vô tội vạ đó,dù đã bao năm qua

Thinh lặng và triền miên trong ý nghĩ đưa nàng chìm đắm trong giấc ngũ muộn màng ..bên cạnh tiếng gáy nhè nhẹ của chồng

-------:{@@

Chương 2

Phil nhìn Miên Hạ đang cắm cúi xới những cụm hoa ở vườn sau, dáng ngôì nghiêng nghiêng với đôi giày vải bata, chiếc quần jean và chiếc áo thun tay daì bạc phếch , mái tóc đuợc bới cao lên để lộ chiếc cổ ngấn trắng. Miên Hạ như say sưa với công việc làm vườn này nhất là những ngày cuối tuần thay vì đi shopping .. Hai lòng bàn tay có những vết chai cứng , vì có lẽ thời gian trước kia phải làm những công việc nặng nhọc nhưng vẫn không dấu được nét thon thả nhỏ nhắn cuả nguời phụ nữ Á đông .. Ở nàng , Phil nhận thấy có đôi nét kỳ bí khó mà đóan được ngay cả những lúc hai vợ chồng âu yếm với nhau .. Nàng luôn có một vẻ gì rất riêng tư và nhẹ nhàng, một nét cá biệt mà ông nhìn thấy rõ rệt. Đôi mắt nâu như maù hạt dẻ nhìn ông sâu sắc vừa dịu dàng ... như một sự chịu đựng ĩm im vô bờ ..Ông ít thấy Miên Hạ khóc lớn hoạ hoằn có những giọt nước mắt hay rơi và nàng quay mặt đi vội chuì tránh cho ông trông thấy. Phải chăng nàng đang có một quá khứ là những mảnh vụn của đời sống có nhiều góc cạnh đã làm rách nát một thanh xuân mà khiến nàng khép kín không được thanh thản hồn nhiên vô tư như những người đàn bà khác

Nắng đang lên cao ngoài kia,tiếng chim đang ríu ri't và rộn vang kêu nhau ngoài kia, bầu không khí trong lành cuả xuân đang về, ngày đầu cuả tháng tư , mà ông biết là Miên Hạ sẽ trầm ngâm hơn , thích lang thang ra biển và hay uống trà vào buổi tối ...Có lần Miên Hạ nói với ông " Thưở bé, em thấy ba em hay thích uống trà , mà trà phải từ nuớc giếng hay nước mưa mới ngon được " bởi thế nàng tích lũy những thùng nước hứng từ những trận mưa để dành sẵn để pha trà .. Một thói quen kỳ lạ và tẩn mẫn mà ông chưa từng thấy ở nguời đàn bà naò ông từng quen biết như đôi lần Miên Hạ đan cho ông những chiếc khăn quàng cho muà đông , hàng tuần vân vê ủi cho ông từng chiếc áo chiếc quần, hoặc làm sẵn cho ông từng tách càphê buổi sáng khi Phil vưà thức giấc .. Những săn sóc ân cần đó cho ông những cảm giác tuyệt vời và cảm thấy như là được chiều chuộng yêu thương mặc dù hiếm hoi lắm Miên Hạ mới nói câu ba chữ yêu thuơng trên môi mìệng tỏ bày với ông ...

Một người vợ tuyệt vời nhưng cũng đầy dẫy những u uẫn trong trái tim cuả nàng, đàn bà quả thật là một sinh vật khó hiểu

Miên Hạ vưà ngẩng lên lấy cánh tay vén khéo lại những sợi tóc loà xoà rơi trên khuôn mặt, chùi nhanh những giọt mồ hôi đang lấm tấm vắt ngang trán,nàng cắn nhẹ môi mình với khuôn mặt ửng hồng, trông Miên Hạ thật đáng yêu hình như là nàng có một khuôn mặt không có tuổi .. Năm năm qua Miên Hạ cuả ông cũng như ngaỳ nào ...Đôi lúc ông tự hỏi " Có thật bao giờ trong tim nàng có ông ngự trị chăng ?? có phải tình yêu là trò ảo thuật mà ông không dám tìm hiểu sự thật và không muốn truy tìm, cái gì đã làm cho nguơì vợ ông câm nín chịu đựng ? ..."

Bổng Miên Hạ lấy tay lên ngoắc ông ra ... mĩm cười. Phil mĩm cười sung sướng và buớc xuống thềm tới gần Miên Hạ

- Sao sáng nay em làm vườn sớm thế ? chủ nhật mà không ngủ nướng với anh sao ?
- Dạ không anh, sáng nay em phải đưa Michael đi làm thiện nguyện cho project cuả con đó nên về nhà không biết làm gì em ra vườn vậy ...Anh coi kià những đoá lan tím , trắng săp' ra hoa đó ..

- Wow, tuyệt diụ vậy sao, anh biết em rất thích lan , anh cũng thích lan , đây là một loại hoa hiếm quý như em cưng cuả anh đây.

Vừa nói vừa nheo mắt nhìn Miên Hạ ...nàng đỏ mặt nhìn chàng cười nhẹ:

- Anh lại ghẹo em nửa hả ? đêm qua chắc anh ngũ ngon lắm phải không ?

- Không ,anh nói thật, mà này, hôm nay trời đẹp qúa, chúng ta có thể cỡi xe đạp ra biển chơi chứ,em nghĩ em muốn đi không ??

- Chúng ta có thể đi buổi chiều trước khi trời lặn không anh ?

- Được em cưng , em muốn là trời muốn mà .

Hai chiếc xe đạp song song nhau từ nhà ra biển không xa lắm, lên dốc xuống dốc loanh quanh và san sát nhau những căn nhà nho nhỏ có khoảng vườn bé xinh xinh. Mỗi căn nhà có lối kiến trúc riêng biệt . Có căn xây theo kiểu tân thời với bay window nhìn thông suốt trong nhà được trưng bày những bức điêu khắc nghệ thuật mà chủ nhân sưu tầm, có căn thì đơn giản với chiếc bàn nho nhỏ và vài chiếc ghế thêm chiếc võng sắt nằm dưới giàn hoa giấy rực rỡ, căn thì được xây lên cao ba tầng theo kiếu âu châu vơi' balcony nhìn ra biển. Đường phố nằm trong khu vực nhà riêng nên vắng lặng với những chiếc xe nằm dọc hai bên đường . Gió vi vu theo tiê'ng thông reo hoà lẫn với tiếng sóng biển đưa vọng lên. Trơì trong mây áng từng mảng xanh xanh trên cao và xa xa môt góc đồi những cụm hoa cúc vàng hoang dã lao xao trong nắng trong gió . Phil nghịch ngợm bấm cái chuông nhỏ mà chàng gắn thêm trên xe, tiếng kêu leng keng nghe vui tai và bình yên lạ lùng ...hai người nhìn nhau mĩm cười ...

Bước thoai thoải xuống biển, cồn cát mịn ấm lòng chân, chân trần lướt trên cát, Miên Hạ đưa mắt ngắm nhưng đợt sóng rì rào lăn tăn đưa đẩy nhau tạo ra những thanh âm du dương như tấu khúc ầu ơ thưở nằm nôi ngọt lịm . Hít vô một hơi dài trọn vào tim và thở nhẹ ra ... Ngoài kia đàn chim hải âu xoãi cánh bay la đà trên mặt biển ..



( stay tune ..hông biết when ..)[/font]



http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?f=9&t=33303 ( P3 )



       


_________________

Là thơ ru em hiền theo nắng
DỐC đợi người, trống vắng xa xăm
Là em, như biển sóng xanh thẫm
đón người về, nẽo trăm năm ...
.


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft