Hạnh Phúc Trong Tay (8)

viewtopic.php?f=9&t=31834 (7)
viewtopic.php?f=9&t=31810 (6)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31795 (5)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31781 (4)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31765 (3)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31750 (2)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31727 (1)

(tiếp theo)

Ăn trưa xong Julie có thần sắc hơn. Nàng thoải mái ngồi dựa lưng ra sau ghế. Đôi mắt mệt mỏi hồi trưa cũng biến đi, thay vào là một Julie đầy tự tin như hồi Lâm mới gặp. Nàng đưa tay lên coi đồng hồ rồi hỏi:

-Mấy giờ mặt trời lặn hở anh?

Lâm suy nghĩ vài giây rồi trả lời:

-Khoảng sáu rưỡi. Có gì không em?

-Còn hơn hai tiếng nữa. Miền đông được ngắm mặt trời mọc trên biển thì qua đây phải ngắm mặt trời lặn, vậy thôi anh!

Julie nói có lý. Đang trong cơn bối rối mà nàng không quên thưởng thức những gì tạo hóa tặng cho loài người. Đối với Lâm, mặt trời lặn là chuyện tự nhiên của buổi chiều. Chàng đã quên đi sự háo hức khi đứng trên hàng hiên ngắm mặt trời lặn ngày đầu tiên dọn về đây. Bất chợt Lâm giật mình với ý nghĩ mà đàn ông hay vấp phải: háo hức trước cái đẹp lúc ban đầu, khi quen rồi thì chỉ còn là sự bình thường. Chàng đưa mắt ngắm Julie một cách kín đáo. Nàng vẫn đẹp và quyến rũ. Liệu một ngày nào trong tương lai chàng có cho sắc đẹp của nàng là bình thường hay không? Ngẩn người ra vài giây rồi Lâm lắc đầu không muốn nghĩ tiếp.

-Anh đang nghĩ gì vậy?

Hơi mắc cỡ với Julie và với chính mình, Lâm đánh trống lãng:

-Mình đi bộ dưới kia nha em...

Vừa nói Lâm vừa chỉ ngón tay xuống bãi cát trước mặt trong lúc cô hầu bàn đem hóa đơn cho chàng ký và đưa thẻ tín dụng lại. Trả tiền xong Lâm cầm lá thơ, gấp lại và bỏ vào túi áo. Hai người đứng dậy, thong thả đi bước xuống cầu thang đưa ra bãi cát.

Đối với Lâm, biển và Julie đi đôi với nhau. Hai lần hội ngộ đều trên bãi biển mặc dù ở hai đại dương khác nhau. Lần đầu Lâm tìm đến nàng, lần này nàng tìm đến Lâm, coi như là huề. Lâm không muốn huề. Chàng mong có cơ hội được tìm đến nàng nhiều hơn. Trong hoàn cảnh này Lâm chỉ biết chấp nhận và hưởng những gì đang có. Yên lặng thưởng thức cảnh thu về êm ả bên Julie, đời chàng Lâm không mong mỏi gì hơn...

-Anh Lâm... Em cám ơn anh!

Tiếng của Julie hòa với gió biển ngọt ngào. Lâm xoay người lại đối diện nàng.

-Anh làm gì mà em cám ơn?

-Sự hiện diện của anh giúp em thêm nghị lực...

Có lẽ Julie đang bị xúc động. Giọng nàng đầy xúc cảm.

-Em suy nghĩ rồi. Em không thể để luật sư nộp đơn ly hôn được trừ khi nào em có toàn quyền quyết định đời sống của Mark cho tới ngày anh ấy qua đời.

Giọng nàng có vẻ cương quyết lắm. Lâm chưa hiểu rõ ý nàng nên vẫn giữ im lặng. Julie dừng lại, chân di di trên mặt cát.

-Em cần có thời gian để tìm cách lo lắng cho Mark lâu dài. Em sẽ điều đình với luật sư về chuyện ly hôn. Không xong thì đành kiện lại để xin tòa bác đơn của Mark qua trung gian của họ. Có thể em sẽ bán hết cổ phần trong hãng, đưa Mark về nhà, mướn một người khỏe mạnh phụ trông nom cho đỡ tốn kém... Tiền hưu của Mark đủ trả bảo hiểm sức khỏe... tính ra có thể kéo dài được gần mười năm... Từ trước tới nay em cố gắng giữ gìn công ty chỉ vì muốn Mark được lo chu đáo. Không có anh ấy em không có lý do gì để phải vất vả kiếm thêm tiền nữa. Ổn định rồi em sẽ làm theo ý Mark về chuyện ly hôn.

-Em nghĩ luật sư sẽ chịu?

-Luật sư cũng là thương gia và phải chìu theo ý khách hàng. Mark không còn khả năng để trả tiền luật sư. Em là khách hàng mới không có lý do gì mà họ từ chối lời yêu cầu của em. Vả lại em đâu có làm trái ý Mark, chỉ có khác thời gian mà thôi.

Julie ngước mắt trông theo cánh hải âu đang lượn trên bầu trời đỏ thẫm và nói như chỉ để cho một mình mình nghe:

-Em không muốn có sự lầm lỗi lớn lần thứ hai trong đời...

Lâm càng không hiểu Julie. Lầm lỗi lần thứ hai trong đời là có nghĩa gì? Trong xã hội Mỹ người già, nghèo sống trong viện dưỡng lão được chính phủ lo, dù không bằng chỗ tư nhưng vẫn rất chu đáo tại sao Julie bỏ hết cuộc đời còn lại của mình hy sinh cho một người mà theo nghĩa chính thì không phải là chồng. Lâm đưa câu thắc mắc ra:

-Em đâu có lỗi gì ...

-Đúng vậy, mặc dù không có lỗi với Mark nhưng lương tâm em sẽ bị cắn rứt...

Thấy Julie lo lắng, Lâm cũng khổ sở theo. Chàng muốn chia sớt gánh nặng trên đôi vai người yêu. Lâm đã làm gì được trong mấy năm nay ngoài vẽ vài bức tranh tặng nàng. Chàng nhận từ Julie quá nhiều về tinh thần lẫn vật chất mà chưa có gì để đền đáp lại. Nghĩ đến đó Lâm buột miệng:

-Julie, hay em đưa Mark về đây, anh sẽ lo cho anh ấy chu đáo. Mình cũng mướn thêm một người như em nói để giúp thêm...

Julie đưa cặp mắt ngạc nhiên lên nhìn chàng. Nàng không tin vào tai mình.

-Anh nói sao?

Lâm chậm rãi lập lại:

-Đưa Mark về đây anh chăm sóc.

Julie bật khóc:

-Anh yêu em đến như vậy sao?

Sung sướng khi biết Julie cảm nhận được tình yêu của mình, Lâm ôm nàng vào lòng:

-Anh yêu em nhiều hơn vậy...

Lấy tay lau nước mắt, nàng nói:

-Cám ơn anh nghĩ tới em. Em không thể nào làm phiền anh được.

Lâm nắm lấy bàn tay lạnh và hơi run rẩy của nàng:

-Em suy nghĩ lại, không có gì vội...

Julie thở dài:

-Em muốn chu toàn trách nhiệm với Mark. Em không muốn phạm lại lỗi lầm cũ. Hơn hai mươi năm qua lương tâm bị cắn rứt cũng vì phủi tay chuyện ngoài ý muốn. Em muốn nói tới đứa con sinh ra và đã bỏ nó. Em phủi tay chỉ vì không muốn chịu trách nhiệm rồi lẩn quẩn tâm trí không biết nó sống chết như thế nào..

Lâm nhớ lá thư đang đọc lở dỡ, câu "Đứa con thành hình trong sau đớn tinh thần lẫn thân xác nhưng tình mẫu tử không cho phép em quên cái đêm khắc nghiệt đó" nghĩa là còn nhiều éo le trong quá khứ của Julie làm nàng bị dằn vặt trong nhiều năm nay. Chàng an ủi:

- Anh nghĩ em quyết định theo hoàn cảnh. Sự quyết định có thể là đúng trong lúc đó...

Julie lại thở dài:

- Nhiều khi em cũng nghĩ như vậy để an ủi. Rồi nghĩ lại tại sao má em... má bị gia đình, bị xã hội, bị đời bạc đãi vì có một đứa con lai, má đâu có bỏ em... nhưng ba má có tình yêu khi tạo ra em, còn em thì...

Julie bỏ lửng câu nói. Nàng ngồi bệt xuống bãi cát, ôm đầu như đang sống lại chuyện năm xưa... Lâm ngồi xuống theo. Chàng ôm nhẹ đôi vai đang run run của nàng để tỏ sự quan tâm của mình .

Julie thả hai bàn tay ra khỏi mặt. Nàng quay lại nhìn Lâm với đôi mắt ngấn lệ:

-Anh Lâm, anh sẽ không hiểu gì hết trừ khi em kể cho anh nghe hết quá khứ của em...

Mặt trời xế bóng sau những rặng dứa cao nghệu. Màu vàng rực rỡ tỏa ra giữa bầu trời đang ngả màu xám báo hiệu cho màn đêm sắp tới. Trời bắt đầu lành lạnh. Lâm thấy Julie thật nhỏ bé trước thiên nhiên, trước hoàn cảnh, trước quá khứ đã làm nàng bị dồn nén trong bao nhiêu năm. Chàng siết mạnh hơn đôi vai của Julie như để nàng cảm thấy đang có điểm tựa và không phải đơn thân độc mã đối đầu với hoàn cảnh mà chàng chưa hiểu rõ lắm.

Julie yên lặng ngồi ngắm mặt trời cho đến khi chỉ còn sóng nước chập chùng trước mặt. Màu vàng yếu ớt cũng tan dần, tan dần ... Nàng tựa đầu vào vai Lâm, nói chầm chậm. Nàng bắt đầu kể chuyện xa xưa khi còn là một cô gái mười sáu ...

(còn tiếp)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft