Hạnh Phúc Trong Tay (7)

(tiếp theo)
viewtopic.php?f=9&t=31810 (6)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31795 (5)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31781 (4)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31765 (3)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31750 (2)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31727 (1)



Nhớ Julie khiến Lâm như người mất hồn, đêm ngủ chập chờn, ngày không tha thiết đến chuyện ăn uống. Cảm giác của người nghệ sĩ như đang bị tê liệt. Lâm không còn hứng thú cầm cọ nữa mà hằng ngày cứ thẩn thờ trên bãi biển cho đến chiều tối.

Biển đối với Lâm không còn thơ mộng nữa: sóng vỗ ghềnh đá tung toé như đang giận ai; sỏi trên cát chỉ làm thêm đau chân; hải âu lượn trên bầu trời, lâu lâu nhào xuống nước bắt những con cá đang sống hồn nhiên để ăn. Một động vật phải chết để một động vật khác được no bụng, đối với chàng bây giờ có vẻ như vô lý quá. Mây lửng thửng bay về một nơi không cố định như tâm hồn bất định ... "Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu. Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Mới hôm nào Lâm tham lam, thích thú muốn ôm hết cảnh thiên nhiên tuyệt vời của bờ biển này vào lòng ...bây giờ tất cả đều vô nghĩa...

Đi riết mỏi chân Lâm lại tìm phiến đá nào đó ngồi xuống suy nghĩ mông lung...

Hồi quen Thủy, yêu Thủy, lấy Thủy, làm vợ chồng mấy mươi năm. Cuộc đời sao đơn giản quá. Bây giờ tuổi đã năm mươi, hơn nửa đời người mà Lâm yêu như thời mười sáu. Thực ra, yêu như mười sáu hay mười tám như thế nào Lâm cũng không nhớ, nhưng bây giờ chàng mới biết tình yêu không phân định tuổi tác, không ai định nghĩa được. Mấy câu trong bài thơ của Xuân Diệu làm cho chàng bâng khuâng;

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...


Lâm thấy tự thẹn với chính mình, tưởng có thể chủ động được tình yêu. Mới hôm nào tự cao với tình yêu thánh hóa của mình: cho chứ không cần nhận. Tình yêu không còn trong vòng tay Lâm mới gậm nhấm được sự đau khổ. Tình yêu thực dụng, nghĩa là cho và nhận vẫn hạnh phúc, sung sướng hơn! Nhưng nếu đòi hỏi "nhận" mà không thỏa mãn thì đau khổ gấp trăm lần. Lâm bật cười với sự mâu thuẩn chính mình đặt ra...

À, mà tại sao Xuân Diệu lại tặng bài thơ có mấy câu trên cho một người đàn ông, Đoàn Phú Tứ? Lâm ngẩn người ra suy nghĩ... không biết được lý do, mà cũng không nhằm nhò gì đến tình yêu dành cho Julie. Lâm lại cười một mình với ý nghĩ không đáng suy nghĩ này...

- Anh Lâm!..

Tiếng gọi hòa với sóng biển. Biển gọi mình chăng? Lâm lẩm bẩm nhưngười mộng du giữa ban ngày.

- Anh Lâm!

Tiếng gọi phía sau lưng. Lâm ngập ngừng rồi chậm chạp quay lại. Julie của chàng đang đứng trước mặt, hiền dịu như thiên thần. Lâm mừng rỡ, đứng dậy, chạy lại cầm lấy tay nàng:

-Julie!

Julie không dằn được cơn xúc động, nàng bật khóc.

Lâm ôm nàng vào lòng, xoa xoa mái tóc rối vì gió biển của nàng. Chờ cho Julie dịu xuống Lâm mới hỏi:

- Em bay qua hồi nào?

- Đáp máy bay xong em mướn xe rồi chạy thẳng tới đây.

Lâm dịu dàng:

-Sao không báo trước để anh ra phi trường đón?

-Em muốn có thời giờ tiếp tục tìm câu giải đáp trước khi gặp anh. Xe đậu trước nhà, gõ cửa không thấy trả lời nên em nghi anh đang lang thang trên biển.

Lâm dìu nàng ngồi xuống chỗ cũ của mình. Julie ngước mắt nhìn chàng:

- Em xin lỗi đã không liên lạc với anh trong hai tuần qua.

Lâm quàng vai nàng siết nhẹ. Julie nói tiếp:

-Trong mấy tuần qua em thật bối rối ...

Lâm nhíu mày hỏi:

-Chuyện gì đã xảy ra?

Julie nhắm mắt lại cho đỡ cơn mệt mỏi. Nàng chậm rãi:

-Luật sư báo ba tháng nữa là hết tiền đóng dưỡng viện cho ba người: Mark và cha mẹ Elizabeth.

-Anh tưởng tiền lời từ hãng mấy năm nay được bỏ vào ngân khoản để lo cho chuyện đó?

Julie mở mắt, xoay người về phía Lâm. Giọng như vẫn chưa tin chuyện đang có thật:

-Mark chỉ thị luật sư tuyệt đối không được dùng đến nó. Anh ấy viết cho em một bức thư rất dài...

Lâm không hiểu trong bức thư nói gì. Chàng tưởng Julie quản lý tài chánh của Mark trong nhiều năm nay. Lý do gì mà bây giờ nàng mới biết là hết tiền trong ngân khoản. Lâm không muốn soi mói về chuyện tiền bạc của người khác nên hỏi trổng:

-Em tính sao?

-Em không biết! Đây là lá thơ của Mark. Anh đọc xong rồi cho em ý kiến.

Julie moi trong xách tay ra một xấp tài liệu đóng thành như cuốn tập. Nàng lật nhanh để tìm trang, đưa cho Lâm và nói:

-Đây là bản sao luật sư giao cho, chi tiết tất cả những ý nguyện của Mark cho tới ngày chết. Trong đó có lá thơ. Anh đọc đi!

Lâm đưa hai tay ra cầm lấy. Gió biển thổi làm những trang giấy lật xuôi lật ngược. Chợt nhớ là mình không mang theo cặp kiếng đọc sách. Chàng gấp tập giấy lại, đưa cho Julie và nói.

-Chút nữa về nhà anh sẽ đọc. Hết tiền đóng thì ba người sẽ ở đâu?

-Cha mẹ Elizabeth không còn tài sản thì chính phủ lo. Mark cũng muốn để thí như vậy...

Lâm cắt ngang:

-Em và Mark vẫn là vợ chồng. Em vẫn còn tài sản!

-Đó là vấn đề làm em suy nghĩ mấy tuần nay cộng thêm với vài chuyện nữa.

Nói xong Julie cuối xuống ôm đầu, dáng điệu như đang trong trạng thái khó xử thật sự.

Một chặp sau Julie ngẩng đầu lên. Giọng mệt mỏi:

-Mark không muốn em kiệt quệ tài sản nên ngoài số tiền định trước cho mình và cha mẹ Elizabeth, tất cả đã nhờ luật sư chuyển qua tên em từ lâu nhưng chỉ được đụng tới khi Mark qua đời. Lý do là Mark không muốn tiêu hao hết cho dưỡng đường. Tính toán kỹ càng nên Mark làm thủ tục ly hôn khi còn sáng suốt. Đơn đã đề ngày, tháng, ký tên xong hết rồi chỉ chờ luật sư nộp đơn.

Julie thở dài:

-Mark mong em khởi xướng chuyện ly hôn. Một triệu đồng hứa tặng khi mới lấy nhau vẫn còn đó để làm quà cưới nếu em tái giá. Lá thơ là phòng hờ khi em còn độc thân...

Julie lấy tay vén sợi tóc lòa xòa vì gió biển. Nàng trông tiều tụy nhưng nghiêm trang. Lâm thấy thương Julie. Chàng muốn ôm nàng vào lòng, nhưng không dám đành ngồi yên lặng lắng nghe nàng nói tiếp:

-Ba mẹ Elizabeth em không lo nỗi. Còn Mark, em không thể nào để thí cho chính phủ được! Mark khỏe là nhờ sự chu đáo của nhân viên trong dưỡng viện.

Lâm không biết chi phí mỗi tháng cho Mark là bao nhiêu nên hỏi:

-Em có thể lo được bao lâu?

-Vì chỗ cao cấp nên mỗi năm trên một trăm ngàn đô. Những nơi khác chỉ tốn một phần ba hoặc phân nửa, tiền nào của nấy. Lo được bao nhiêu lâu nữa thì còn dựa vào nhiều yếu tố, nhưng chắc khoảng ba năm!

Lâm hơi choáng váng với con số quá cao. Vì biết Mark sống trong sự giàu có từ nhỏ nên chàng không ngạc nhiên cho lắm. Nếu Julie được dùng số tiền Mark để lại thì có thể kéo dài lâu hơn.

Julie ngừng lại suy nghĩ vài giây rồi nói tiếp:

-Trên nguyên tắc chỉ có vợ hoặc chồng mới có quyền nộp đơn xin ly hôn. Mark nhờ đại diện là luật sư, không biết tòa sẽ xử ra sao. Dựa trên trường hợp của ông bà Murray ở tiểu bang South Carolina. Người chồng bị mất trí, vợ đòi ly thân. Tòa bắt chồng cung cấp cho vợ mỗi tháng bốn trăm đô lấy từ tài sản còn lại. Đứa con riêng của chồng nộp đơn li dị cho cha. Tòa án địa phương chấp thuận. Vợ mướn luật sư chống lại. Lên tới tối cao pháp viện của tiểu bang, đơn từ đứa con bị bác bỏ vì lý do vấn đề ly hôn quá cá nhân để cho phép người đại diện hành động.

Lâm chăm chú nghe. Chàng suy nghĩ một chặp rồi chậm rãi nói:

-Có phải em nói tòa án địa phương đã chấp thuận đơn li dị từ đứa con riêng của người chồng?

-Đúng đó!

-Dựa theo trường hợp đó nếu em không làm như người vợ mướn luật sư chống lại thì đơn của Mark không có trở ngại. Mọi chuyện là tùy nơi em.

Julie ngẩng người ra. Nàng hiểu Lâm muốn nói gì. Nàng có nên tôn trọng ý nguyện của Mark không? Sau khi ly hôn rồi số phận của Mark sẽ đi về đâu? Nàng phải suy nghĩ chín chắn lắm trước khi hành động.

Mặt trời đã lên quá đỉnh đầu. Tia nắng chớm thu dìu dịu. Lâm chợt nhớ Julie mới từ miền Đông sang. Nàng phải lấy chuyến bay rất sớm mới có thể đến đây lúc trưa. Chàng thấy mình vô tâm quá. Julie chắc vừa đói vừa mệt. Lâm thoáng trông khuôn mặt bơ phờ, đăm chiêu của nàng. Chàng đoán không sai.

-Mình về nhà lấy xe, tìm gì ăn rồi bàn tiếp nha em.

Lâm vừa nói vừa đứng lên. Julie cũng đứng lên theo. Hai người đi bộ trên bãi biển trong yên lặng. Lâm lan man nhớ về buổi chiều trên bãi biển New Jersey. Còn Julie thì sao? Chắc nàng đang bận tâm chuyện Mark...

Căn nhà xinh xắn hiện ra trước mặt. Hai người bước lên thềm. Lâm trông trước, trông sau, ngạc nhiên khi không thấy hành lý của Julie đâu cả. Như đoán được ý nghĩ của chàng, Julie lên tiếng:

-Đồ đạc còn trong xe. Em mướn khách sạn gần đây...

Lâm thấy hơi khó xử vì đây là nhà của Julie nhưng không bàn thêm. Chàng để ý tới sự tế nhị của nàng.

Lâm lấy chìa khóa xe, khoác vội áo cánh và không quên với tay lấy cặp kiếng lão trong lúc Julie kiểm lại nhan sắc trước gương. Nàng trông gầy hơn, nét đẹp càng thêm liêu trai, quyến rũ.

Julie lục trong hành lý để lấy áo khoác. Trời vào thu lành lạnh. Gió biển sẽ làm người ta cảm thấy lạnh hơn. New Jersey thời tiết thay đổi nên Julie chuẩn bị rất kỹ.

Lâm làm tài xế. Chàng đưa nàng đi nhà hàng The Cliff với cách thiết lập ngoài trời tuyệt đẹp có tầm nhìn toàn cảnh biển Laguna. Sau vài ngày âm u, mặt trời hiện ra chiếu tia nắng rạng rỡ trên giàn hoa giấy lài theo sườn cát. Màu tím thẩm nỗi bật trong bầu trời xanh lơ. Đôi khi để ý khách có thể ngắm bầy cá heo hụp lặn theo sóng nước hoặc những con bồ nông bay ngang tầm mắt...

Đã quá trưa, khách cũng vắng bớt. Hai người chọn bàn ngoài sân hiên sát lan can làm bằng kiếng, có thể ngắm bờ biển cong cong, lắng nghe sóng nước thầm thì.

Như lần trước, Julie chọn món cá hồi và ly rượu trắng. Lâm chọn một món ăn của người Ý, nuôi sợi, sốt cà chua trộn với thức ăn biển và uống nước suối.

Trong khi chờ đợi thức ăn, Julie đưa lá thơ của Mark cho Lâm. Chàng cầm lấy, đeo kiếng và bắt đầu đọc:

New Jersey, ngày... tháng ... năm...

Lâm để ý là là thơ được viết cách đây lâu lắm rồi. Chàng đọc tiếp:

Julie yêu quí,

Cám ơn em đã lo lắng chu đáo cho tôi bao nhiêu năm qua. Tôi không biết lấy gì đền đáp cho em trước và sau khi Elizabeth mất. Tôi nghĩ với sự lưu tâm của em tôi mới còn sống tới ngày hôm nay.

Viết lá thơ này nhưng tôi mong nó không tới tay em. Có lẽ luật sư đã giải thích kỹ nguyện vọng của tôi nhưng vì một lý do nào đó em chưa hiểu thì tôi viết ra đây vậy. Lúc nào tôi cũng mong em hưởng hạnh phúc lứa đôi. Tôi xin lỗi đã không làm tròn nhiệm vụ đó...

.....

Tất cả những gì Mark viết kế tiếp đã được Julie nói qua. Lâm lật qua trang kết tiếp:

Em có nhớ năm nào vào mùa đông: tôi, Elizabeth, và em làm việc cho tới khuya không? Công việc đã xong, em mệt mỏi nhưng không muốn về nhà. Em xin phép ngủ lại ở văn phòng. Chúng tôi thắc mắc và lo lắng cho sức khỏe của em nên khuyên em về nghỉ ngơi. Tự dưng em bật khóc. Như đang cần người tâm sự, em đã kể cho chúng tôi nghe nhiều năm trước đây đúng vào ngày hôm đó em đã sinh ra đứa con đầu lòng và đã cho thiên hạ làm con nuôi. Em không muốn về vì không chịu đựng được sự dằn vặt một mình trong căn phòng lạnh lẽo. Hai vợ chồng tôi thương em vô vàn và đã đưa em về nhà chúng tôi.

Đứa con thành hình trong sự đau đớn tinh thần lẫn thể xác nhưng tình mẫu tử không cho phép em quên cái đêm khắc nghiệt đó. Tâm sự dồn nén bao nhiêu năm nay như con đê vỡ bờ, em đã cho nó tuôn ra hết. Chúng tôi ngồi nghe mà thương em vô cùng...

Lâm xúc động khi đọc tới đoạn này. Chàng ngước lên nhìn Julie. Nàng đang nhìn lại chàng với cặp mắt nặng trĩu...

Cô hầu bàn đã đem thức ăn ra. Julie nói:

-Mình ăn nha anh. Bây giờ em đói lắm rồi.

Lâm gật đầu. Vẫn còn bồi hồi nhưng tánh vốn tế nhị nên chàng gấp lá thư lại, cố bình thản và gắp thức ăn...

Sóng vỗ đều đều. Bầu trời xanh ngắt. Gió biển đầu thu hơi lành lạnh. Gần ba giờ chiều, khách chung quanh không còn lại bao nhiêu. Lâm biết Julie ăn vì đói. Nàng đang chìm đắm trong không gian riêng. Đôi mắt nàng sâu thăm thẳm. Lâm đoán nàng có uẩn khúc thật không sai. Chàng có thắc mắc và hơi tò mò về những gì trong lá thơ đang đọc lở dở. Lâm nghĩ Julie đưa lá thơ cho chàng đọc vì nàng đang cần người tâm sự. Biết vậy nhưng Lâm không hỏi. Julie sẽ kể khi nàng sẵn sàn.

(còn tiếp)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft