Hạnh Phúc Trong Tay (6)

http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31795 (5)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31781 (4)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31765 (3)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31750 (2)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31727 (1)



Người chị họ ngại Lâm sống một mình buồn nên mời chàng tới nhà dùng cơm thường hơn. Chàng thấy bực mình, phiền phức, vì mỗi lần như vậy đều có người đàn bà lạ ngồi sát ghế, chung bàn. Lâm biết chị muốn giới thiệu, gán ghép tình duyên, nên đôi khi lại cố ý nhờ chàng đưa họ về. Lâm lịch sự nhưng dửng dưng. Lâm thấy họ vô duyên, không dễ thương như Julie…

Lâm không còn cô đơn mỗi khi đi dạo trên biển một mình. Nhiều lúc kiểm điểm lại tình cảm giữa chàng và Julie, Lâm không giải thích được một cách rõ ràng. Chàng đã yêu Julie chăng? Chàng không có sự nhớ nhung mặc dù vẫn nghĩ tới nàng thường xuyên. Là bạn chăng? Lâm lo lắng đến đời sống tinh thần dễ vỡ của nàng. Julie luôn tỏ ra là một người đầy nghị lực nhưng với trách nhiệm quản lý công ty với mấy chục nhân viên, cộng với tình trạng sức khỏe của Mark, chàng luôn áy náy cho nàng.

Là một người đàn ông góa vợ đã quen dần cuộc sống độc thân, Lâm cố phân tách tình cảm với người đàn bà mới tiếp xúc trong thời gian ngắn ngủi. Chàng chỉ có thể kết luận là nó đẹp hơn tình bạn, cao quí hơn tình yêu trai gái. Chàng chỉ muốn cho chứ không cần nhận.

Julie dễ thương, nhẹ nhàng, đáng yêu ... Lâm không còn trẻ, cũng chưa già, và... chưa chết... Dĩ nhiên đứng trước một cành hoa đẹp, tâm hồn nghệ sĩ như chàng không tránh khỏi sự rung cảm. Quan trọng là phải giữ riêng trong tim vì hoàn cảnh không cho nó phát ra.

Giả sử Lâm có yêu Julie đi chăng nữa cũng không có gì là quấy, nếu không đeo đuổi vì đối tượng là đất cấm. Nghĩa là tình yêu đơn phương. Thà yêu đơn phương để biết trái còn rung động! Ai đó có nói câu "Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ", mà hình như không ai muốn bị lỗ.

Tình yêu đơn phương của Lâm còn may mắn hơn nhiều người... Thí dụ như... Hồ Dật Chi trong Lộc Đỉnh Ký của Kim Dung. Hồ Dật Chi si tình đệ nhất mỹ nhân cuối đời Minh, khởi đầu đời Thanh. Vì yêu, ông đã quên mình là một hán tử đẹp trai, có tài sử đao trùm đời, để suốt hai mươi ba năm tình nguyện làm đày tớ cho Trần Viên Viên chỉ mong được có dịp ngó thấy nàng từ xa xa, và trong bao nhiêu năm đó chỉ nói được với người mình yêu vỏn vẹn bốn mươi chín câu ...

À, Hồ Dật Chi may mắn hơn chàng Trương Chi. Cũng là Chi! Trương Chi quên mình có giọng hát tuyệt vời, vì yêu mà mang bệnh tương tư, sầu héo mà chết khi không được Mỵ Nương đáp lại tình yêu...

Lâm còn may mắn hơn hai chàng Chi. Chàng đã nói được vài trăm câu với Julie. Sầu héo mà chết thì không lo vì chàng có đòi hỏi Julie đáp lại tình yêu đâu... Lâm bật cười về sự so sánh ngu ngơ của mình với hai nhân vật trong truyện tiểu thuyết và truyện dân gian...

Lâm say sưa cầm cọ, hứng nhất là vào ban đêm. Chàng tự đùa là bị ảnh hưởng truyện Trương Chi hay say mê hát vào khuya... Tấm tranh nào ưng ý chàng đều gởi cho Trinh đóng khung tặng Julie. Số tranh còn lại Lâm trưng ở tiệm địa phương thay vì đưa Trinh. Lâm không muốn Julie mua tranh của mình nữa.

Lâm vẽ Laguna buổi bình minh, buổi trưa rực rỡ, buổi hoàng hôn nhẹ nhàng theo như lúc mơ mộng bên cạnh Julie. Chàng đem tâm sự của nàng vào trong nét vẽ như cô bé đang xắn quần tắm suối trong rừng thông Đà Lạt, hay đang chơi trên bãi biển bên cạnh thuyền chài, những thúng đựng cá ở Nha Trang, và biệt thự ven biển này. Chàng tặng cho Julie hết những bức tranh đó chỉ trừ biệt thự Laguna vì chưa biết đặt tên gì.

Lâm nghĩ còn rất nhiều uẩn khúc trong đời Julie mà nàng chưa tiện nói ra với một người lạ. Julie thiếu thốn về tinh thần từ bé nên nàng quí cái mà người khác cho là lặt vặt như ăn kem ở bãi biển hôm nọ. Lần hội ngộ vừa rồi Julie chỉ trả lời lơi lơi những thắc mắc của chàng cho hợp lý chứ chưa đi sâu vào vấn đề. Lâm muốn biết ý thích của nàng, cách suy nghĩ của nàng, quan niệm sống của nàng ... Lâm muốn biết hết ...

Lâm muốn Julie vui, được bảo bọc, được nâng đỡ trong lúc buồn phiền, cô đơn. Nếu không có Julie gián tiếp hiện diện trong đời sống của chàng thì chưa biết đời mình đã trôi giạt về đâu...

Mỗi buổi sáng Lâm đều nhận được vi thơ của Julie. Đôi khi chỉ vỏn vẹn vài chữ như "Good morning, anh ngủ ngon chứ?" hoặc "Bên em đang mưa" hoặc "Hôm nay trời đẹp". Đôi khi nửa đêm nàng không ngủ được thì thơ dài và đầy tâm sự hơn.

Lâm vốn không thích viết dài dòng nên đáp lại theo cách viết của nàng như "Chào em, anh ngủ ngon, còn em?" hoặc "Bên anh trời mát." hoặc "Bên này cũng thế".

Chàng an ủi khi cảm thấy nàng chơi vơi; chàng đùa khi nàng hóm hỉnh; chàng khen khi vấn đề thương mại của nàng suông sẻ...

Trong mấy tháng vừa qua sự liên lạc với Julie vẫn đều đều không thay đổi. Nàng gởi vi thơ cho chàng mỗi tối trước khi đi ngủ và vài dòng chúc vào buổi sáng vui vẻ…

Như sáng sớm mọi hôm Lâm mở hộp vi thơ ra đọc. Vi thơ mới nhất được gởi vào khoảng bốn giờ sáng miền Đông. Có nghĩa một là Julie thức giấc, viết rồi gởi, hoặc nàng thức nguyên đêm? Lâm băn khoăn cho sức khỏe của nàng. Chàng bấm bàn phiếm để mở thơ. Julie viết dài hơn thường lệ. Lâm bắt đầu đọc:

Anh Lâm thân mến, em nhận được hai bức tranh sáng nay do chị Trinh đem đến. Bận rộn với công việc ở sở và có nhiều vấn đề ảnh hưởng đến sức khỏe của Mark và liên can đến luật sư, em không có giờ mở gói hàng tới khi về nhà lúc gần tối, khá mệt mỏi nên ăn uống qua loa rồi mới lọ mọ mở ra.

Em rất xúc động khi ngắm hai bức tranh. Cảm ơn anh đã nghĩ tới em! Trong mấy tháng vừa có nhiều vấn đề nan giải cần được em chú ý tới. Em thật bối rối trước tương lai...

Em rất cám ơn hai bức tranh. Nó cho em biết, ở một nơi xa có người đang nghĩ tới em. Cám ơn chân tình mà anh đã dành cho em. Không có sự hiện diện của anh trong đời em trong gần hai năm qua, với hoàn cảnh hiện tại, em không biết phải đối phó ra sao! Những lời lẽ trao đổi hằng ngày qua vi thơ như là luồng gió nâng em lên để có nghị lực đối đầu với những gì sắp xảy ra.

Đêm qua em để nước mắt tự do tuôn trào. Em nghĩ mỗi lần anh đưa cọ hay dao vẽ lên là có sự quan tâm đến em. Em tự thấu được sự cô đơn trong mười năm qua vì thiếu sự chăm sóc của một người bạn đời. Mười năm qua lo lắng công việc, chăm sóc Mark, em như quên hẳn đi sự rung động của con tim. Em cố gắng cương nghị và vững chãi trước mặt nhân viên, mọi người, riết rồi giống như cái máy, sống vì phải sống chứ không phải là thích sống!

Nửa đêm em lan man không đâu vào đâu. Cám ơn anh! Cám ơn hai bức tranh! Cám ơn anh tưới nước vào đời sống khô cằn của em!

Julie



Lâm bất an sau khi đọc vi thơ của Julie. Chưa bao giờ nàng viết có vẻ căng thẳng như bây giờ. Chuyện gì sắp xảy ra cho Mark mà phải liên quan đến luật sư? Chuyện gì mà nàng phải bối rối trước tương lai?

Lâm trả lời cho Julie với lời an ủi, sẵn sẳn sàng giúp nếu nàng muốn, giữ gìn sức khỏe như mọi khi ... Lâm bấm "gởi" rồi canh vi thơ gần như mỗi nửa tiếng đồng hồ sau đó... ba tiếng không thấy Julie trả lời. Bốn tiếng, 10 tiếng… Lâm gởi hai vi thơ nữa... Qua ngày hôm sau, một tuần sau cũng bặt tăm ... Lâm sốt ruột. Lâm luống cuống. Lâm nhớ nàng quay quắt...

Sự thiếu vắng của Julie, Lâm mới biết chắc là mình yêu. Hai năm nay có hạnh phúc trong tay mà chàng không cảm nhận được đầy đủ cho tới bây giờ.

Lâm có hằng trăm câu hỏi cần được trả lời. Chàng lo lắng. Làm gì được cho nàng? Lâm không biết! Trước mặt Julie, Lâm không muốn bước qua ranh giới đã tự vạch ra. Với con tim chàng, nó đã vượt qua từ lâu...

Lâm lại suy nghĩ miên man. Chẳng lẽ sức khỏe của Mark đang nguy kịch? Lâm tra cứu và biết người bịnh mất trí sống không lâu. Trung bình là chín năm nếu bắt đầu vào tuổi lục tuần. Mark bắt đầu sớm hơn, nhưng đã mười bốn năm rồi. Có khi nào Mark đang hấp hối nên Julie phải trực bên cạnh mà quên tất cả mọi chuyện?

Lâm lắc đầu, chàng không muốn nghĩ quẩn nữa!

* * *
(còn tiếp)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft