Hạnh Phúc Trong Tay (5)

http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31781 (4)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31765 (3)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31750 (2)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31727 (1)


(tiếp theo)

Lâm rời phòng mười lăm phút trước giờ hẹn. Xuống tới đại sảnh của khách sạn thì Julie đã đứng chờ. Thấy Lâm, Julie tươi tắn như một đoá xuân, vui vẻ bước tới.

- Mình đi luôn nha anh!

Lâm mỉm cười gật đầu và hỏi:

- Đêm qua em ngủ ngon chứ?

- Dạ, em hơi trằn trọc nhưng rồi cũng ngủ ngon cho đến sáng.

Mà thiệt, Julie trông rất linh hoạt và quyến rũ trong chiếc áo đầm mùa hè trang nhã.

Julie hơi trằn trọc đêm qua, còn Lâm trằn trọc đến gần sáng mới chợp mắt được. Một phần vì lạ chỗ, một phần vì suy nghĩ cuộc đối thoại với Julie hôm qua . Đời nàng như cô bé lọ lem, cũng cực khổ, cũng mẹ mất sớm, mặc dù không có bà mẹ ghẻ đày đọa làm việc suốt ngày nhưng hoàn cảnh của nàng không khác gì mấy. Nàng phải cần cù, siêng năng, chăm chỉ mới có được ngày hôm nay. Cô bé lọ lem còn may mắn hơn, gặp được hoàng tử rồi hai người sống hạnh phúc bên nhau. Julie gặp được hoàng tử nhưng nàng vẫn phòng không gối chiếc. Hoàng tử bị bịnh mất trí nên nàng thật sự chưa biết hạnh phúc lứa đôi là gì.

-Mình đi chung một xe nha anh... em làm tài xế...

Lâm trở về thực tại sau câu nói của Julie. Chàng gật đầu đồng ý vì cũng không biết hai người sẽ đi đâu.

Julie thân mật hơn ngày hôm qua. Nàng không còn giữ kẻ và khách sáo nữa. Julie hỏi han về giấc ngủ của chàng đêm qua sau khi về, thêm vài câu vô thưởng vô phạt không đâu vào đâu, làm như nàng cố tình tránh tâm sự nặng nề vào buổi sáng sớm.

Trong chiếc Mercedes đắt tiền của Julie, Lâm hơi bối rối vì phải bấm nút này nút nọ mới điều chỉnh được ghế ngồi cho thoải mái. Bấm tới bấm lui mãi mà vẫn chưa vào đúng chỗ vừa ý, để khỏi thấy mình quê mùa trong thế giới nhà giàu, chàng đành ngồi yên cho xong chuyện. Tự nhiên vì chiếc ghế xe, Lâm đâm ra tự ti mặc cảm về gia cảnh ở nhờ. Mặc dù có gần nửa triệu trong tay nhưng không nhà không cửa, số tiền đó xách đi mua nhà xong thì coi như trắng tay. Nói nôm na là nghèo! Lâm nghĩ tiền bạc không mua được hạnh phúc nhưng nó giúp người ta mua những thứ để làm đẹp. Julie sang trọng, trẻ trung một phần vì nhờ có tiền. Hôm qua Lâm thoải mái với Julie, bây giờ nghĩ đến sự chênh lệch về tiền bạc làm cho chàng khó chịu. Lâm hiểu lờ mờ là tình cảm của chàng đối với Julie đang thay đổi. Chàng đâm ra thiếu tự tin. Julie nhẹ nhàng và dễ thương, nói thẳng ra là nàng rất dễ yêu. Lâm tự thấy xấu hổ về ý nghĩ đó. Chàng không được bước qua ranh giới tình bạn vì Julie đang có chồng... Định thần lại, Lâm hứa sẽ tự nhiên và bình thản như ngày hôm qua.

Thắt nịt ghế xong, Julie lái xe ra xa lộ. Nàng cười cười:

- Em đưa anh tới Du Gia Viên nha!

Lâm không biết Du Gia Viên ở đâu và cũng chưa bao giờ nghe ai nói tới trong mấy mươi năm sống ở New Jersey. Chàng thành thật hỏi:

- …Gia Viên gì đó…ở đâu?

Julie cười tủm tỉm:

- Rồi anh sẽ biết.

Thắc mắc nhưng Lâm không hỏi gì thêm. Chàng để cho Julie toàn quyền chủ động. Nét hóm hỉnh trên khuôn mặt trắng trẻo của Julie làm Lâm tò mò lẫn háo hức muốn biết địa điểm mà mình sắp tới. Thấy Julie tự nhiên, chàng cũng tự nhiên theo. Ý nghĩ tối tăm hồi nảy cũng được quên đi.

Sau khi tách ra khỏi xa lộ, Julie lái trên con đường rất quen thuộc với Lâm: con đường dẫn đến nhà cũ của chàng và Thủy ngày xưa!

Đúng như Lâm đoán, Julie từ từ cho xe quẹo vô nhà, ngừng xe và tắt máy. Nàng quay qua Lâm và hỏi:

- Em không làm cho anh ngạc nhiên lắm chứ?

- Có… mà lại không!

- Là sao anh?

- Có, là em nói đi ăn sáng, anh tưởng mình đi tới tiệm ăn; không, là tại anh đã biết bây giờ em là chủ nhà này. Đây là …Du Gia Viên?

Julie lại cười cười:

- Đúng đó anh. Sau khi mua xong thì em đặt tên cho nó là Du Gia Viên.

- Tại sao em đặt tên đó?

- Vô nhà đi rồi em kể cho nghe!

Nói xong, Julie bước lên thềm, lấy chìa khóa mở cửa. Lâm chậm rãi theo sau.

Trong nhà hoàn toàn không giống như hồi Lâm mới dọn ra. Mọi thứ đều mới, thoáng đãng và gọn gàng, không có những thứ lỉnh kỉnh như khung, cọ, mực, bày biện lôi thôi như trước.

Lâm vẫn thấy xúc động khi mường tượng lại bao kỷ niệm trong căn nhà này. Julie như hiểu được tâm trạng của chàng nên biến vào nhà bếp tự hồi nào.

Lâm loay hoay với quá khứ một chặp rồi mới sực nhớ sự vắng mặt của Julie. Chàng nghe tiếng động trong bếp nên bước về hướng đó.

Trên bàn ăn đã bày biện thức ăn sáng đầy đủ cùng với tách cà phê bốc hơi nghi ngút.

Lâm không khỏi thắc mắc, làm sao mà Julie có thể sửa soạn bữa ăn sáng nhanh chóng đến như vậy.

- Mời anh ngồi.

Julie chỉ chiếc ghế trước mặt. Lâm ngồi xuống, sự ngạc nhiên hiện rõ trên mặt. Julie kéo ghế đối diện rồi cũng ngồi xuống. Nàng cười tinh quái:

- Em có chiếc đũa thần. Phẩy một cái là xong, muốn gì cũng được... Nói đùa chứ em có chị người làm tới đây lo sẵn mọi chuyện trước khi mình tới. Em chỉ có rót cà phê vào tách mà thôi!

À thì ra vậy, Lâm mới vỡ lẽ, mỉm cười. Công nhận nàng chu đáo thật!

- Mời anh!

Julie cầm ly cà-phê đưa lên nhấm nháp. Lâm cũng làm theo.

- Anh ăn tự nhiên đi nhé rồi em kể tiếp chuyện Du Gia Viên.

Julie dùng nĩa vít một miếng trứng nếm thử, rồi chậm rãi nói:

- Em có nói cho anh nghe là sau khi biến cố năm bảy lăm, mẹ và em chạy lên Đà Lạt đi mót củi trong rừng, đúng không? Mới đầu đi còn gần, dần dần mấy chỗ gần hết sạch nên càng ngày càng phải đi xa mới mót được củi để đem ra chợ bán. Khi đi xa như vậy, em nhớ là rất mệt và đói khát nhưng bù lại cảnh trong rừng rất vắng vẻ và yên tĩnh. Có một con suối mà mẹ con em phải lội qua mới tiếp tục đi được. Khi trở về thì mẹ để em tự do tắm suối cho thỏa thích rồi hai mẹ con mới gánh củi về. Hồi tưởng lại, em ít khi nghĩ đến sự đói khổ mà hay nghĩ tới kỷ niệm đẹp được tắm suối trong lúc có mẹ bên cạnh...

Julie ngừng lại nhấp chút cà-phê:

-Khi anh đăng bảng bán nhà, em thấy một trong những chi tiết lý thú của nhà này là phía sau có con suối chảy qua làm em nghĩ tới thời thơ ấu. Sau khi cho người đến xem và chụp hình, em mới quyết định mua. Sở dĩ em chậm mất mấy tháng mới mua xong vì Mark bị té nên em phải trực bên cạnh gần như là từ sáng tới chiều.

- Bây giờ Mark ra sao rồi em? Đã đỡ chưa?

- Anh ấy đi đứng lại được rồi, cám ơn anh!

Julie lại nhấp thêm cà-phê và khuyến khích chàng ăn tiếp.

- Sau khi mua nhà xong em cho thợ tới tân trang. Vườn tượt nhờ anh có hệ thống tưới nước tự động nên vẫn tươi tốt trong mùa hè mặc dù không có người trông coi. Em chỉ mướn người dọn cỏ dại và cắt tỉa cho gọn. Em rất thích cách kiến trúc của căn nhà, nhất là đằng sau nhà có nhà sàn nho nhỏ bên cạnh con suối róc rách. Vào buổi hoàng hôn, cảnh thật là êm đềm và thơ mộng. Em chưa có nhiều thời gian ở đây nhưng mỗi lần tới là em như sống lại bên mẹ. Tinh thần được thư giản và ấm cúng lắm!

Julie nói đúng, căn nhà này đã từng là niềm hạnh phúc của chàng trong bao nhiêu năm.

Ngày xưa khi chọn miếng đất hai mẫu này, thành phố chưa phát triển tới đây. Nó có con suối vắt ngang nên chàng và Thủy không ngần ngại khi quyết định mua. Thêm nữa là vì xa nơi đông đúc nên giá rất rẻ so với các địa điểm khác!

Nhờ có bằng cấp và kiến thức rộng rãi về mỹ thuật kiến trúc, nên chàng đã tự thiết kế lấy, cộng với ý kiến của Thủy, hai vợ chồng đã có được căn nhà như ý. Thủy thích cây cối, hoa lá nên sau giờ làm việc nàng gần như bỏ hết thời giờ với mảnh đất chung quanh nhà. Sau nhiều năm cắt tỉa, khu vườn rực rỡ vào mùa xuân, tươi mát vào mùa hè, và thơ mộng vào mùa thu. Mùa đông cây cỏ rụng hết lá, để tránh một màu xám ngắt, Thủy trồng nhiều loại tùng bách nên mùa đông tuyết trắng, vườn vẫn có màu xanh tươi tốt quanh năm.

Nhờ sự phát triển địa ốc trong gần ba mươi năm qua, chung quanh khu nhà không còn là đồng ruộng nữa. Nhà cửa mọc lên chi chít, nhưng ngôi nhà vẫn giữ được sự biệt lập nhờ đất rộng chung quanh.

- Đó là câu trả lời tại sao em mua nhà của anh!

Julie nói trong lúc Lâm suy nghĩ miên man. Chàng không nghe rõ lắm nên chỉ gật gù. Julie nói tiếp:

- Em mua căn nhà bên Cali cũng cùng một lý do. Khi Thấy bức tranh Laguna Beach, em không tránh khỏi nhớ mẹ quay quắt. Nha Trang ngày xưa, em nhớ cũng có biển, có chòm đá lồi lỏm, có núi....

Cặp mắt nàng đâm ra mơ màng như đang tưởng đến vùng trời thơ ấu...

-Quá bận rộn với việc sở, em chưa bao giờ đi Cali, đừng nói chi là Laguna Beach hay đâu đâu nhưng qua nét vẽ của anh, em như sống lại với mẹ ở Nha Trang. Em ít khi nào nhớ tới sự đói khổ mà chỉ nhớ cảnh chơi sóng lúc mẹ đang làm việc. Biển ở New Jersey chỉ có cát và nước chứ không có núi đá gập ghềnh...

-Em có liều quá khi mua nhà ở một nơi mà chưa bao giờ đặt chân tới không?

-Anh hỏi cũng có lý, nhưng em mê cảnh trong tranh qua cặp mắt nghệ sĩ của anh.

Lâm cảm thấy sung sướng khi nghe lời khen tế nhị từ Julie. Chàng lại mơ mộng. Chàng sẽ vẽ cho nàng Luguna beach trong buổi bình minh tươi sáng, buổi trưa rực rỡ, buổi hoàng hôn dịu dàng... chàng đang ngây ngất, say sưa....

- Lẽ dĩ nhiên là em có tìm hiểu về thời tiết, địa điểm, thị trường và cho nhân viên tới thanh tra. Địa ốc là nghề của em. Em mua một phần là để đầu tư, hai là tính sau này già sẽ về đó ở cho ấm áp mùa đông, mát mẻ mùa hè. Ở New Jersey một là nóng quá hai là lạnh cóng da, những ngày đẹp trời không có là bao; cảnh không được hữu tình cho lắm....

-Lúc đó em làm gì với Du Gia Viên?

Julie cười, đùa đùa:

-Ơ...thì bán lại cho anh lấy lời... Nói chứ... về địa ốc em mua rồi bán, bán rồi mua... Có thể em sẽ không bao giờ bán Du Gia Viên. Mai mốt em sẽ mua lại từ công ty và coi như đây là nhà riêng của mình ở miền Đông.

Julie nói "nhà riêng của mình", có thể nào chữ "mình" là chàng với nàng ...? Lâm lại mơ mộng ...

Julie ngước lên nhìn Lâm:

- Em có một việc muốn nhờ anh nhưng không biết có tiện không…

- Chuyện gì thì em cứ nói...

- Em muốn đặt tên cho biệt thự ở bên Cali nhưng nghĩ hoài mà chưa ra. Anh giúp em đi!

Lâm tưởng Julie nhờ chuyện gì khó khăn lắm, nghĩ ra một cái tên thì có gì mà khó!

- Em thích tên gì thì đặt tên đó, có gì mà phải suy nghĩ?

- Nói như anh thì hết chuyện rồi còn đâu.

Julie vừa mỉm cười vừa trả lời.

Lâm ngẩn người ra. Ờ, Julie nói có lý. Nói như chàng thì có vẻ trớt hơ quá.

- À, mà anh biết tại sao em đặt nhà này là Du Gia Viên không?

Lâm lại ngẩn người ra suy nghĩ. Cuối cùng chàng đáp trống không:

- Không!

- Ngày xưa đi mót củi trong rừng em hay gặp người Thượng. Họ ở trong những chòi làm cao hơn mặt đất để tránh thú dữ. Mái lợp bằng lá hình chữ A cao lắm. Em đi ngang mà cứ tưởng tượng như có công chúa ngủ trong rừng, những cái chòi đó là cung điện trá hình. Nếu đặt tên là Thượng-du Gia Viên thì nghe trịnh trọng quá nên em bỏ chữ “Thượng” đi. Em có nghĩ tới chữ Lâm Du Viên là khu rừng hoa của Du, cũng hay, nhưng ngại có người xuyên tạc, nói lái “lâm du” thành chữ khác nghe kỳ lắm, nên em chỉ giữ ba chữ Du Gia Viên. Du là tên của em. Ba gọi em là Julie nhưng mẹ chỉ gọi em là Du. Du Gia Viên là nhà có vườn hoa của Du. Vậy đó anh!

Julie cắt nghĩa lan man về Du gia viên nhưng Lâm chỉ nghe hai chữ Lâm Du là rõ nhất. Julie hoàn toàn vô tư nhưng Lâm lại nghĩ chàng và nàng là một cặp. Khi nghe Julie ngại có người xuyên tạc nói lái "lâm du" thì không ổn. Lâm bật cười thành tiếng. Julie cũng cười theo mặc dù nàng không biết Lâm cười vì ý nghĩ đen tối của mình. Lâm lại thấy mắc cỡ với chính mình!

Lâm cảm thấy thích thú khi nghe cách giải thích đôi khi hóm hỉnh của Julie. Còn đặt tên cho biệt thự bên Cali, chàng hoàn toàn chưa có ý kiến. Lâm hỏi Julie:

- Nhà trên biển thì em có câu chuyện thú vị nào để tìm tên cho nó không?

- Em chưa nghĩ ra. Thủy-Du Gia Viên nghe cũng được em cũng không thích lắm. Em phải suy nghĩ thêm. Anh phải giúp em trong chuyện này nữa!

Lâm mỉm cười gật đầu.

Bữa ăn sáng cũng đã xong. Lâm và Julie ra phía sau nhà, đứng trong nhà sàn nhìn xuống suối. Tiếng suối róc rách làm cho buổi trưa hè thanh thoát. Lâm không muốn nghĩ về quá khứ trong giây phút này. Chàng cảm thấy hạnh phúc nhẹ nhàng len vào tâm tư. Julie cũng yên lặng. Nàng đang nghĩ như chàng chăng? Lâm liếc nhẹ về phía Julie đang đứng. Chàng bắt gặp ánh mắt nhẹ nhàng của nàng. Một chút xao xuyến, rung động trong tim. Lâm không dám nghĩ tiếp. Chàng cúi xuống nhìn đồng hồ. Mới đó mà đã gần trưa. Julie như hiểu ý. Nàng nói:

- Em đưa anh về khách sạn để chuẩn bị đồ đạc ra phi trường nhé!

Lâm gật đầu đồng ý.

Ngồi trên xe, hai người đeo đuổi ý nghĩ riêng nên không ai nói gì, nhưng sự yên lặng không làm cho họ khó chịu. Đã tâm đầu ý hợp thì dù có nói hay không nói, họ vẫn cảm thấy tự nhiên bên nhau. Lâm cũng quên đi mặc cảm của mình hồi sáng.

Gần tới khách sạn Julie mới lên tiếng:

- Em có thể liên lạc với anh thường xuyên qua vi thơ được không?

- Anh cũng muốn nói câu đó với em!

- Em nghĩ anh và em có thể chia sẻ được phần nào sự cô đơn trong đời sống cũng như những vui buồn khác.

Lâm hiểu ý của Julie. Chàng cũng không muốn gì hơn vì biết Julie còn có Mark để lo.

Lâm viết địa chỉ vi thơ của mình rồi đưa cho nàng:

- Đây, em cầm lấy, rảnh thì viết cho anh!

- Vâng!

Xe đã đến trước cửa khách sạn. Julie ngừng xe cho Lâm xuống. Ánh mắt đầy tâm sự của nàng nhìn vói theo cho tới khi Lâm khuất bóng trong đại sảnh!

* * *
(còn tiếp)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft