rẽ trái, rẽ phải ... (kết)

phần 1: http://bensongmay.net/viewtopic.php?f=8&t=36683
phần 2: http://bensongmay.net/viewtopic.php?f=8&t=36694

***

8. hôm nọ trong một cái message gửi cho Trish cô đã hỏi Trish rằng Trish học về biology có thể nào giải thích cho cô biết tại sao trí óc của con người lại nhập nhằng mâu thuẫn như thế hay không. cái muốn nhớ thì không nhớ, cái cần quên thì chẳng quên ...
 
những ngày này khi cô đang cần phải quên hắn thì những lời nói của hắn lại quay về đậm nét trong cô hơn bao giờ hết.  đã không ít lần ngón tay cô di di trên những con số quen thuộc cũ, những con số cô đã tự tay xoá trong cái bộ nhớ của cái iPhone chỉ để xót xa nhận ra rằng những con số lộn xộn không theo một trật tự dễ nhớ nào đó đã in hằn trong bộ nhớ của chính cô...  thèm quá những ríu rít ngày xưa ...thèm quá một lần được trở về với những thói quen cũ, thói quen kể cho hắn nghe những cái vớ vẩn thường nhật tầm thường để nghe hắn hóm hỉnh trêu chọc ... muốn kể cho hắn nghe những hỗn độn và ngổn ngang của hiện tại để nghe hắn an ủi vỗ về, muốn tâm sự với hắn về người đàn bà trẻ cô vừa quen, người đàn bà chỉ trạc bằng tuổi cô cơ mà như đã sống gấp ba đời sống cô đang sống.  người đàn bà mang thai 4 lần, đẻ được ba đứa con khi còn chưa học xong trung học mà một trong ba đứa đó đã được tạo thành bởi chính người cha dượng của mình.  người đàn bà đã làm "vợ" rất nhiều người đàn ông nhưng chưa người đàn ông nào thật sự là "chồng" trên giá thú ... người đàn bà với đôi mắt bầm tím ấy đã kể cho cô nghe những lần phải làm cái bao cát để người đàn ông cô ta đang chung sống đấm đá khi lên cơn say một cách thật thản nhiên.  thản nhiên như đang thuật lại một cảnh trong cái Soap Opera nào đó, bởi lẽ mẹ của cô ta cũng đã từng bị những người đàn ông trong đời bà đánh đập như thế.  có lẽ chuyện gì cho dù có chướng tai gai mắt hay sai trái đến chừng nào nhưng khi mình đã quen chứng kiến thì nó cũng trở thành thường tình...
 
thường tình đến xót xa như bản nhạc được sáng tác bởi một chú bé còn chưa học xong lớp 9 đã hát tặng cô hôm nào.  cái điệu nhạc Rap mà ngày xưa mỗi lần hắn cho cô nghe chung từ cái laptop của hắn cô đều nhăn mặt lắc đầu.  cô bảo với hắn cô ghét cay ghét đắng những loại nhạc như thế.  đó chẳng thể nào gọi là âm nhạc.  với cô đó chỉ là những từ ngữ hỗn loạn được đọc nhiều hơn hát, chửi thề nhiều hơn nghệ thuật ... hắn đã ôn tồn giải thích với cô rằng Rap chính là tiếng nói của những người đang ở dưới đáy của xã hội, những người bị mệnh danh là cặn bã rác rưởi... là tiếng kêu gào tố cáo thực trạng bất công, phân biệt chủng tộc của những người mà chỉ cần màu da họ mang cũng đủ làm người chung quanh e dè.  có tiếng kêu gào nào mà êm đềm tươi sáng đâu, có ngôn ngữ đầu đường xó chợ nào mà cao sang thanh nhã đâu ...hắn bảo với cô nếu bỏ bên ngoài những lời chửi thề phẫn nộ, nếu chăm chú nghe từng câu từng chữ trong những bản nhạc ấy cô sẽ thấy bên trong những giai điệu tưởng chừng như cổ võ cho bạo lực ấy là những tiếng cầu cứu nài van cho một nền công lý thực thụ, cho một lối thoát từ trong cùng đường bế tắc ... hắn bảo với cô đừng nghe bằng tai mà hãy đến bằng tim rồi cô sẽ nhận ra những thô tục trần trụi ấy chỉ là cái vỏ bên ngoài che đậy nỗi niềm trăn trở khát khao cho một thế giới hoà bình yên ấm ... thế giới của cái ngày mai mà cả hắn và cô cũng cùng mơ ước đó thôi ...
 
cô nhớ lần đó cô đã nhìn hắn mỉm cười, nụ cười bao dung của một người với hai mắt mở to sáng suốt dành cho một kẻ đang mộng du sắp sửa ... va vào tường.   cho đến hôm cô nghe được bản nhạc Rap kia, bản nhạc của một thằng bé 15 tuổi viết với những lời lẽ tiên đoán rằng nó sẽ ngưng thở trước khi nó đến tuổi trưởng thành.  khi cô ngạc nhiên hỏi nó tại sao lại viết như vậy thì nó giải thích với cô rằng dễ hiểu thôi vì nó đang sống trong vùng ghetto của thành phố Chicago, khi nó học xong trung học, nếu nó có thể học xong trung học, thì một là nó đi theo băng đảng rồi bị thanh toán, hai là nó bị cảnh sát bắt chết khi tưởng nó đi theo băng đảng...cô đã trợn trừng mắt nhìn nó như thể nó đang nói tiếng lạ. cô nhớ đến những giấc mơ của chính mình khi bằng tuổi nó, đến những cơ hội hiển nhiên, những lựa chọn thênh thang bày sẵn: học đại học công hay tư, ngoài nước hay trong nước, làm luật sư hay kỹ sư, đi chữa bệnh hay đi dạy học ... mua nhà ở ngoại ô hay thành phố, du lịch âu châu hay á châu ... đến những cái "bucket list" cô cùng làm với bạn bè, đến những cái mốc mà họ sẽ đạt đến, những thành tựu khi 22 tuổi, những nơi đã đi qua khi 30 tuổi, những con số trong ngân hàng khi họ 40 tuổi ...tuyệt nhiên không một mảy may lo sợ nào cho một tương lai cắt ngắn hay dang dở... ngay từ khi còn nhỏ cô đã được dạy rằng đất nước của cô là một đất nước tràn đầy cơ hội, chỉ cần cô đưa tay ra là với tới ... vậy thì những điều thằng bé kia đang nói đến trong bản nhạc của nó chắc chắn phải xảy ra ở đâu đó, nơi một đất nước chưa phát triển man rợ nào đó, thành phố Chicago mà nó đang nhắc đến chắc chắn không phải là thành phố có ngôi trường đại học nổi tiếng với lối kiến trúc đẹp như những lâu đài thời trung cổ mà cô đang theo học... ừ, chắc chắn là thế ...

và những lúc như vậy cô bỗng thèm được chia sẻ những khắc khoải ray rứt của mình với cái tên con trai "hoang tưởng" kia đến chơi vơi ... chơi vơi.
 
.. nhưng khi một cánh cửa đã tự tay mình đóng sập lại thì làm sao có thể đòi hỏi nó mở ra lần thứ hai???
 
***
 
9.  mùa hè năm thứ nhất đại học cả cô và hắn đều được mời đi dạy cùng một debate camp.  cái debate camp năm nào đã chứng kiến nụ hôn đầu tiên của hai đứa.  khi biết được sự có mặt của hắn cô đã nhận lời mời không chút do dự mặc dầu bố mẹ đã định sẵn chuyến du lịch một tháng dài cho cả đại gia đình bên âu châu.  cô nài nỉ với mẹ:
 
-  cho con hai tuần thôi, hai tuần vắng con sẽ qua rất nhanh vì mọi người sẽ bận rộn đi viếng thăm những danh lam thắng cảnh tuyệt vời nơi đó, nhưng hai tuần ở lại đây với con rất quan trọng vì con đã hứa.
 
mẹ đã không vui chút nào vì trung tâm y khoa do ba mẹ cô điều hành rất đông bệnh nhân.  ba cô lại là một bác sĩ nổi tiếng trong vùng nên để có một chuyến đi dài như thế là cả một hoạch định công phu.  nhưng vì ba mẹ là những người chưa bao giờ từ chối cô điều gì nên cô đã được toại nguyện. cô đã thở phào nhẹ nhõm khi không bị mẹ vặn vẹo gì về "lời hứa" cô đã viện cớ nêu ra. nhưng những đứa bạn của cô thì không dễ bị qua mặt như thế, khi nghe Lucy kể lại lý do cô nhận lời đi dạy mùa hè Trish đã chì chiết:
 
-  mày hy vọng sẽ đạt được điều gì trong hai tuần đó hở Ellie?  mày vẫn bảo với tao người ta chỉ nên bước tới đàng trước chứ không nên đi giật lùi lại phía sau cơ mà ...
 
Lucy nhỏ nhẹ:
 
-  đừng kỳ vọng nhiều quá để rồi thất vọng Ellie ạ. mày vốn là đứa cứng rắn nhất trong bọn mình, đừng quên rằng hơn một năm qua mày không gặp Justin, cả hai đều đã thay đổi ...
 
kỳ vọng hay hy vọng?  bước tới hay giật lùi?  cứng rắn hay yếu đuối?  làm sao cô có được câu trả lời cho Trish và Lucy khi chính cô cũng đang bối rối. nhưng thế nào là tỉnh táo, thế nào là u mê?  cô chỉ sợ mình đang bị chóa mắt vì cái sáng rõ thực tế của thời đại cô đã sinh ra .  ở cái thế hệ Y hay Z gì đó không biết nếu cứ lăn xả vào những gì mình tin là đúng dẫu biết rằng rất chông gai là ngu si hay dũng cảm?  nếu cứ khư khư quả quyết những gì mình đã nghĩ, đã làm là điều đúng đắn tuyệt đối là có cá tính hay đơn thuần chỉ là một sự hèn nhát thiếu can đảm nhận rằng mình đã sai?  độc lập và mạnh mẽ là điều đáng tự hào hay đáng thương hại vì chẳng dám mạnh dạn đặt trái tim mình vào tay một người khác ... cô không biết thế nào là yêu thương một cách thông minh thế nào là lụy tình một cách ngu xuẩn .  cô không biết rằng cô vẫn còn yêu tên con trai điều gì cũng có thể cãi kia hay cô chỉ yêu cái ký ức của mình về hắn ... cô không biết, cô không biết ... cô chỉ biết cô cần lắm một lần được nhìn vào đôi mắt nâu thăm thẳm kia chỉ để nói với hắn rằng:
 
-  Ellie đã không còn là con bé chỉ biết sống cho mình...
 
cô không biết điều gì sẽ xảy ra trong hai tuần ấy. cô không quá ngây thơ để nghĩ rằng mọi việc rồi sẽ trở lại như cũ, như những mâu thuẫn ngày xưa chưa bao giờ hiện hữu, như những lời nói đắng lòng kia chưa từng được thốt ra, như họ chưa hề ...ngoảnh mặt quay lưng. nhưng không hiểu sao cô vẫn tin rằng trong đáy mắt ấy vẫn còn đọng lại nguyên vẹn hình ảnh của một-cô-một-hắn và những ngày tháng thiết tha.  không hiểu sao cô vẫn tin rằng họ vẫn còn một cơ hội cho nhau... có lẽ vì những lời hắn đã biện hộ cho những người tù nhân hắn tranh đấu cho hôm nào:
 
-  mình đâu phải là thánh nhân để không có những phút yếu lòng, những lần lầm lỗi?  ai cũng phải được một cơ hội làm lại, đó không phải là một ân huệ mà là một quyền lợi. 
 
ừ, hắn nói được thì hẳn sẽ phải làm được. cô tin rằng như thế. cô tin rằng sẽ có một cơ hội không chỉ cho cô mà còn cho cả hắn nữa, để cô có thể tỏ bày:
 
-   bây giờ thì Ellie đã hiểu tường tận câu nói của Justin: không phải ai sống dưới cùng một bầu trời cũng nhìn thấy một màu xanh. 
 
rồi họ sẽ lại có những buổi tối nằm gối đầu lên tay nhau đếm sao trời để cô kể cho hắn nghe những mảnh đời đáng thương mà cô đã gặp gỡ. để hắn kể cho cô nghe những người tù nhân tội nghiệp mà hắn đang tiếp xúc. 
 
rồi cô sẽ kể cho hắn nghe về những khắc khoải cô đã trải qua, những bài học cô đã gậm nhấm những tháng ngày họ vắng nhau, những trưởng thành cô đã gặt được để giờ đây cô cảm thông và chia sẻ được với hắn về những công việc hắn đang cố gắng làm. và rất có thể cô cũng sẽ kể cho hắn nghe về người con trai cô vừa quen tại ngôi trường của hắn, người con trai cô gặp khi đi tìm ... hắn . cô sẽ nói cho hắn nghe những bước chân tìm về của cô chẳng phải vì cô không thể tự đứng một mình, chẳng phải vì cô cần tìm một bàn tay để nắm ... bởi không có hắn cô cũng có rất nhiều bàn tay khác đưa ra ...chỉ là, chỉ là trong cái đầu bướng bỉnh của cô vẫn mang một ý nghĩ nếu bàn tay cô nằm trong bàn tay hắn thì họ có thể cùng nhau khám phá ra những con đường mới lạ hơn so với con đường cô đã được vạch sẵn ...
 
ừ, nhiều lắm ... nhiều lắm những điều cô muốn tỏ bày ...
 
cho đến một hôm hai tuần trước ngày mùa hè bắt đầu cô nhìn thấy trên FaceBook của hắn dòng chữ, chỉ một dòng chữ thôi cơ mà có ma lực xoay chuyển nhiều hơn chỉ một mùa hè của cô ...

dòng chữ nằm chính giữa cái ký hiệu trái tim và một tên người ... dòng chữ xác định một chủ quyền hữu hiệu ...

mùa hè năm đó ba mẹ đã hài lòng khi có một tháng nghỉ hè trọn vẹn với sự có mặt của tất cả mọi đứa con của mình ...
 
***
 
10.  hơn một lần Trish hỏi cái nào thì làm cô đau hơn: hình dáng người con gái với nụ cười thật tươi đứng bên cạnh hắn trong cái hình profile trên FaceBook với làn da trắng và mái tóc vàng y như cô hay một người con gái với mái tóc đen á đông thuần túy ? cô chỉ cười buồn, cô biết Trish và Lucy nghĩ nếu hắn quen một người con gái á đông thì điều ấy dễ được ... chấp nhận và tha thứ hơn vì lời biện hộ hắn đang quen với cái mẫu người lý tưởng mà cả gia đình hắn đều mong ước ... nhưng với cô thì việc ngừơi đứng bên cạnh hắn da trắng hay da vàng, mắt xanh hay mắt nâu chẳng có nghĩa gì ... ngoài một cái ý nghĩa duy nhất đó là người con gái ấy không phải là cô... và như thế là cái "cơ hội thứ hai" mà hắn vẫn hằng cổ võ ấy chẳng bao giờ được dành cho họ.

cô buồn, cô không phủ nhận rằng mình buồn ... buồn nhưng không trách cũng chẳng hận, cô không trách hắn vì lẽ chẳng ai có thể đứng mãi một chỗ với cảm xúc dành cho một người đã lẳng lặng xoay đi, đã đi ngược lại với tất cả những ước vọng hắn cưu mang. cô cũng thôi không tự trách mình vì đã quá cao ngạo quay lưng. cólẽ vào thời điểm ấy cô đã rất đúng khi buông tay ...lúc bấy giờ cô chưa thực sự biết cách để yêu thương. tự ái không thể nào gọi là thương yêu . và một khi chưa đặt được yêu thương nơi trái tim mình thì làm sao có thể trao gửi yêu thương nơi trái tim người khác?
 
những ngày này, cô vẫn thường nói với mình rằng rằng mọi việc xảy ra trên đời này đều không ngoài sự sắp xếp của Thượng Đế ... có những cuộc gặp gỡ để cùng nắm tay nhau đi về phía vẹn toàn của cái gọi là hạnh phúc. nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ chỉ để nhận ra rằng cho dù có mong ước đến bao nhiêu cũng không thể thuộc về nhau. hôm Thanksgiving vừa rồi đứng trong nhà bếp làm cơm với mẹ, nghe được những mẩu đối thoại xen lẫn tiếng cười vọng lại từ phòng khách của ba và các anh cô với Matthew về quan điểm chính trị, về những chống đối đồng tình cho đạo luật Obama Care rồi cô mỉm cười khi hình dung ra nếu hắn ngồi ở cái vị trí của Matthew đang ngồi thì sẽ ra sao ... hắn có kiên nhẫn đủ để im lặng ngồi nghe những lời chống đối với những gì hắn đang miệt mài xả thân hay hắn sẽ biến cái phòng khách của ba mẹ cô thành cái khán đài hùng biện?

ừ, giờ thì cô đã hiểu có những giấc mơ không nên biến thành hiện thực, có những ước vọng chỉ nên giữ lại trong tim. cuộc tình ngây ngô trong sân trường ngày ấy đã ngoan ngoãn nằm lại hôm qua, sau ranh giới của cố chấp và thứ tha. 

ừ, giờ thì cô đã hiểu có những chuyến xe đời đôi khi chỉ cần một tích tắc chậm trễ, một bước hụt là đã không còn một chỗ cho mình...


***

cô thả bộ những bước thật chậm lên con dốc nằm cuối con đường Canal mặc cho cơn gió cuối đông thổi thốc tê tái cả thịt da . con dốc không phải là ngắn nhưng cô thích một mình nhẩn nha những bước chân âm thầm như thế, đi mà không muốn phải đến đích ... bởi ngay đầu con dốc là hai lối rẽ, bên phải là hướng về phòng nội trú của Matthew, bên trái là căn hộ nơi hắn cư ngụ cùng bạn bè ...

mặc dầu vẫn biết mình sẽ phải rẽ phía nào … nhưng chưa lần nào cô có thể ngăn lại được những giây phút tần ngần khi đến đầu con dốc …

và cứ thế, đôi ba tháng một lần những viên gạch trên bức tường có hàng chữ "Hoya Saxa" bên lề con dốc lại được chứng kiến hình ảnh người con gái với những bước chân thong dong leo đến tận đỉnh rồi khựng lại bâng khuâng một lúc rất lâu trước khi rẽ về một phía ... phía của tương lai vững chãi trước mặt ... người con gái với mái tóc dài hoe vàng như màu nắng ấm, những sợi tóc nhẹ như tơ bay bay trong gió ... hồ như những ngón tay thon dài với mãi, với mãi về phía ... sau lưng!!!

(cho một chuyện tình mà có lẽ tôi đã không tin nếu không được nghe kể từ người trong cuộc -  bởi từ lâu tôi vẫn nghĩ những cụm từ như "si tình", "thủy chung" chỉ hiện hữu trong dòng máu của những đứa con gái tóc đen ... như tôi ... và như vậy, phải chăng chính tôi cũng là một người hay phân biệt chủng tộc và màu da ...)
 
03.09.16
Hoài Yên



       


_________________
cứ bảo lòng như đá
đá cũng buồn như ai ...


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft