rẽ trái, rẽ phải ... (2)

phần 1: http://bensongmay.net/viewtopic.php?f=8&t=36683

***

5.  đôi khi cô tự hỏi những gì đã có giữa hắn và cô có thể gọi là một cuộc tình hay không?  gọi như vậy có lẽ hơi phóng đại tô màu bởi những lần họ gặp nhau còn ít hơn những lần họ cãi vã với nhau. nhưng không gọi như vậy thì hình như hơi bất công cho những ngút ngàn mà họ đã sẻ chia. hắn và có lẽ chỉ có hắn mới tự tin đủ để chia sẻ với cô về những điều ngớ ngẩn ngây ngô mà những thằng con trai mới lớn đang cố tỏ ra phong độ trước người khác phái không bao giờ dám tỏ bày. hắn và có lẽ chỉ với hắn cô mới có thể lột trần cái vỏ bề ngoài mạnh mẽ tự tin của mình để hiện nguyên hình một con bé yếu đuối co người trước tất cả mọi quyết định chung quanh. cô biết những gì họ có không bình thường như những cuộc tình khác nhưng cô muốn tin rằng nó trở nên tuyệt vời và huyền thoại hơn chính vì những khác biệt đó. 

trước khi chấm dứt những lần chat của họ, thay vì nói "I love you" thì  hắn thường gửi cho cô một chữ "V" - chữ "V" như hắn đã giải thích với cô tượng trưng cho ký hiệu của sự bình an. và theo hắn thì bình an còn có ý nghĩa sâu sa hơn cả tình yêu.  bởi vì người ta có thể đi từ tình yêu đến chỗ hận thù nhưng sẽ mãi mãi không có sự căm phẫn hay ganh ghét nào có thể bắt nguồn từ hai chữ "bình an". 

cô thương hắn vì hắn không giống những người chung quanh cô để rồi xa hắn cũng chính vì hắn quá khác biệt với những gì chung quanh cô. cô không biết những đổ vỡ của họ bắt đầu từ lúc nào.  từ lúc cô nhất định ký tên vào tờ giấy phản đối quyết định cho một học sinh mỹ đen tham dự cuộc thi Tournament of Champions diễn ra một năm chỉ có một lần của ban tổ chức chỉ vì người đó không đủ điểm thi nhưng vẫn được chọn nhờ màu da người đó mang hay từ lúc cô khám phá ra rằng những quan điểm của hắn hoàn toàn khác với những gì cô đã được dạy dỗ?  hình như đó là lần đầu tiên hắn đã ném cái từ "phân biệt chủng tộc" vào người cô, và cô đã trả đũa để gọi hắn là "đạo đức giả".  ngày này qua ngày kia, cuộc xung đột này tiếp nối cuộc xung đột khác khiến cái lằn ranh giới giữa hai người cứ hiện dần, hiện dần như một vết cắt lì lợm không chịu liền da, rất thật!

ở vào cái lứa tuổi nào thì người ta có thể vượt qua được những lời nói cay độc rách tim đau mà người ta đã thốt ra với nhau?  ở vào cái giai đoạn nào trên con đường tình cảm thì người ta biết cách san bằng lại những vực thẳm hố sâu người ta đã tạo ra trong cơn giông bão?  cô không có câu trả lời.  cô chỉ biết rằng họ đã lẳng lặng quay lưng lại với nhau, bỏ lại những điều thật lòng chưa kịp nói cùng những giấc mơ chẳng có cơ hội hình thành.  lời tạm biệt buồn nhất là lời tạm biệt chưa được thốt ra và vĩnh viễn không bao giờ được giải thích...

6.  một trong những mối tình học trò mà cô hằng ngưỡng mộ là mối tình của Trish và Jack. hai đứa chúng nó chơi với nhau từ khi còn mặc... tã vì mẹ của Trish là bạn thân với mẹ của Jack từ hồi học đại học. đến năm lớp 6 thì hai đứa tuyên bố rằng chúng nó bồ với nhau. mẹ của Trish mỗi lần đi dự đám cưới của ai cũng nhỏ to với mẹ của Jack là "mai mốt đám cưới tụi nó mình sẽ làm đẹp hơn...". nhưng rồi Trish không được nhận vào trường Jack muốn học. ngày nhận tin hai gia đình cũng hơi buồn buồn nhưng chẳng ai nghĩ rằng đó là một trở ngại to lớn gì vì trường đại học Trish chọn cũng chỉ cách đó non hai tiếng đồng hồ lái xe.

cho đến một hôm đang đêm cô nhận được lời nhắn tin của Trish bảo cô mở cửa vì Trish đang đứng trước nhà cô.  có một điều gì đó trong lời nhắn ngắn ngủi đứt quãng đã làm cô không nghĩ đó chỉ là một trò đùa như cái tính lí lắc nghịch phá của Trish.  cô phóng như bay xuống dưới nhà mở toang cánh cửa chỉ vừa vặn ôm lấy thân hình mảnh mai của bạn đổ xập vào người như một cái cây bị bứng rễ.  nước mắt của Trish chảy thành từng dòng lăn dài thấm vào vai áo cô ấm cả một vùng da thịt nơi mà ngày xưa đã bao lần nó tựa vào mơ màng kể cho cô nghe về những giấc mộng tương lai mà Jack đã vẽ vời với nó.  Trish bảo họ vừa chia tay nhau. Trish bảo Jack nói không muốn mang theo một ràng buộc gì khi bước chân vào con đường mới thênh thang của khung trời đại học.  Jack nói duy trì một cuộc tình "long distance" không chỉ là một bận tâm cho Jack mà còn là một bất công cho cả Trish nữa.  Jack nói xa nhau không phải vì tình yêu Jack dành cho Trish không đủ lớn mà là cả hai đều cần thời gian để lớn...

Jack nói, Jack nói ... Trish cứ miên man như thế và cô im lặng lau khô những giọt nước mắt cho bạn. nói gì bây giờ Trish nhỉ khi tất cả mọi mối tình trên đời này đều bắt đầu bằng tiếng nói từ hai con tim nhưng khi nó chấm dứt thì chỉ rơi lại những lời biện hộ từ một phía. Trish hỏi:
 
- chia tay nhau thật sự dễ dàng như thế sao Ellie? bao nhiêu những kỷ niệm, bao nhiêu những hẹn hò, bao nhiêu những thương yêu sẻ chia, bao nhiêu giấc mộng tương lai không phải chỉ của hai đứa mà còn là của hai gia đình. vậy mà tại sao Jack lại có thể quay lưng một cách nhẹ nhàng như thế hở Ellie ... tại sao Jack lại có thể hất đổ một cách dửng dưng như thế hở Ellie ...tại sao ... tại sao ...
 
Trish cứ thế bệu bạo ... và cô cứ thế lặng nghe. ừ, chia tay có bao giờ dễ dàng đâu Trish . nó đã không dễ dàng với hai bàn tay chỉ thường nắm qua màn hình monitor thì lại càng không dễ dàng với những ngón tay đã lồng vào nhau từ độ chiều dài của bàn tay chỉ bằng nửa những bàn tay bây giờ. bởi vì trái tim biết yêu như thế nào thì cũng sẽ biết đau như thế ấy ... cho dù người ta vẫn bảo chúng mình chỉ là những đứa con nít chưa lớn, cho dù niềm đau buốt tận tim gan mình đang trải nghiệm chỉ được coi là những thoáng qua, hời hợt của những mối tình học trò.
 
7. những ngày này mỗi lần bố mẹ nói về cô với bạn bè, ngoài chuyện khoe cô học giỏi ra còn là niềm hãnh diện khi cô đang là một thành phần nồng cốt của chương trình thiện nguyện chuyên giúp những người nghèo kém may mắn trong thành phố có được công ăn việc làm và nơi ăn chốn ở. một lần cô nghe mẹ nói với bà:
 
- con không biết động lực nào và ý chí ở đâu để Ellie nó xả thân như vậy .
 
ý chí ở đâu thì chỉ cần nhìn vào ánh mắt hồn nhiên trên những khuôn mặt nhem nhuốc trẻ thơ đứng khép nép bên cạnh người mẹ mắt tím, tay bầm vì những trận đòn gây ra từ chính người cha của chúng, nơi những women shelter cô đã đi qua thì sẽ thấy. những lúc như vậy cô thường nghĩ đến câu hắn hay nói:
 
- máu nào không đỏ và vết thương nào không đau? có gì là khác biệt những lúc bấy giờ giữa màu da trắng, đen hay vàng hở Ellie?
 
động lực nào thì dường như cô chưa đủ can đảm để nhận cho dù với chính mình. lần cuối cùng họ cãi nhau cô đã hờn dỗi thốt ra:
 
- phải chăng mình chính là niềm thất vọng của nhau?
 
để nhận được câu trả lời thản nhiên đến tàn nhẫn từ hắn:
 
- mình có là niềm thất vọng của nhau hay không vốn không phải là một điều lớn lao quan trọng. quan trọng là mình phải sống làm sao để đừng là nỗi thất vọng cho chính mình ...
 
điều làm cô ấm ức không ít là dường như hắn nghĩ vì cô được sinh ra trong nhung lụa thì mặc nhiên cô không có lòng bác ái và thiếu sự cảm thông với những người kém may mắn . hắn hay thao giảng với cô về sự bất công trong xã hội mà không bao giờ hiểu rằng chính cô cũng muốn sự quân bằng đó . đã nhiều lần cô bảo với hắn rằng:
 
- Ellie không đòi được đối xử đặc biệt hơn mọi người, Ellie chỉ muốn mình được đối xử như mọi người. Ellie cảm thấy không công bằng cho lắm nếu một người học kém hơn Ellie, điểm SAT không bằng Ellie và không tham gia nhiều chương trình phụ trội như Ellie nhưng được nhận vào những trường đại học danh tiếng chỉ vì màu da của người đó khác với màu da của Ellie. Justin không tức sao khi David được nhận vào Yale khi thua kém Justin mọi mặt nhưng vì David là người đầu tiên trong gia đình được đi học đại học nên được nhận . như vậy phải chăng Justin bị ... trừng phạt vì ba mẹ của Justin đã vượt qua mọi thử thách để có một tấm bằng đại học trong tay ? mình sẽ phải đền bù cho bao nhiêu thế hệ nữa vì cái thảm cảnh nô lệ xảy ra cả mấy trăm năm trước ?
 
để nghe hắn thản nhiên:
 
- không, Justin không tức vì Justin chưa bao giờ muốn học ở Yale. Justin chỉ thích học ở GU. Justin đã được toại nguyện thành ra David có được tất cả mọi trường Ivy League nhận cũng chẳng liên quan gì đến Justin . Ellie nói đúng, xã hội này không công bằng . đất nước này chưa được bình đẳng như mình vẫn hằng tự hào . Ellie và Justin không tham dự gì vào cái thảm trạng nô lệ đã xảy ra từ mấy trăm năm trước nhưng như thế chẳng có nghĩa là mình không thể xoa dịu những vết nứt hậu quả của năm xưa? và lẽ dĩ nhiên khi mà Ellie muốn xoa dịu một nỗi đau nào đó thì không ít thì nhiều Ellie sẽ chịu thiệt thòi. nhưng sự thiệt thòi đó sẽ dễ cho mình chấp nhận hơn nếu nó đem lại một kết quả tốt đẹp cho mai sau, đúng không?
 
cô nhớ lần đó cô đã bĩu môi bảo hắn đang sống trong một thế giới hoang tưởng. hắn biết gì mà cứ vội tranh đấu cho những người vốn tự họ đã quá to mồm đấu tranh. không phải là cô không có lòng bác ái, không có tính thương người nhưng thật khó để mà thương những người không thương mình đủ để tự vươn lên. cô hỏi hắn nghĩ gì khi sắc dân của hắn chỉ khoảng 5 phần trăm dân số cả nước nhưng hắn chẳng được gọi là dân thiểu số khi nói đến quyền lợi chỉ vì những người á đông như hắn có thể "tự lực cánh sinh" ở đất nước này. hắn mỉm cười bảo với cô rằng hắn ...tự hào.
 
ừ, hắn là thế. hắn có một lối nói bình thản đến phát cáu. một lần khi cô thắc mắc rằng động lực gì đã thúc đẩy hắn lao đầu vào những cuộc tranh cãi giành quyền lợi cho những người không mang chung một màu da với hắn như thế, hắn có nghĩ mình đang làm một việc "rỗi hơi" hay không? hắn đã điềm nhiên trả lời cô rằng hắn không tranh đấu cho một màu da nào hết, hắn tranh đấu cho một sự công bằng, đơn giản chỉ là thế thôi, hắn kể:
 
- có một câu chuyện Justin được nghe kể từ năm học lớp 8 mà Justin nhớ hoài. chuyện kể trong thời đức quốc xã ở một thành phố kia có một người da trắng bị bắt chung với một người do thái, một người da đen và một người da vàng. người do thái bị đem ra xử bắn trước. khi người do thái bị bắn người da trắng ngồi im không nói gì vì "ông ta bị bắn vì ông ta là người do thái, chẳng can hệ gì đến tôi" . khi người da đen bị bắn người da trắng cũng ngồi im không lên tiếng vì "ông ta bị bắn vì ông ta là người phi châu, chẳng can hệ gì đến tôi", đến lượt người da vàng bị xử bắn người da trắng cũng lại lặng im vì "ông ta bị bắn vì ông ta là người á đông, chẳng can hệ gì đến tôi", cho đến khi người da trắng cũng bị đem ra xử tử luôn thì ông mới than lên rằng "phải chi tôi đã tranh đấu từ khi người do thái bị tử hình thì bây giờ chắc có lẽ tôi không bị chết. bởi vì tôi im lặng không tranh đấu cho ai hết nên giờ đây đến khi những bất công xảy đến cho tôi thì không còn ai để lên tiếng bảo vệ cho tôi ..."

(còn tiếp là cái chắc :-))



       


_________________
cứ bảo lòng như đá
đá cũng buồn như ai ...


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft