rẽ trái, rẽ phải ...

1.  cô đưa tay bấm nhẹ lên cái nút tự động mở hé cái kiếng cửa sổ xe, hít một hơi thật đầy vào lồng ngực cái mùi không khí nhẹ nhàng của những ngày lập đông nơi vùng đông bắc trước khi bảo người tài xế Uber bỏ mình xuống phía bên này cây cầu Key Bridge thay vì quẹo vô khách sạn Marriott như cô đã viết trong cái Uber app.  ông tưởng cô ngại nên giải thích:

-  không sao, đàng nào tôi cũng phải quẹo vô đó để quay xe lại. 

cô mỉm cười:

-  cám ơn ông nhưng cháu dùng tên khách sạn cho ông dễ nhận ra thôi chứ cháu không ở trong khách sạn. cháu đến thăm bạn tại đại học Georgetown. 

người tài xế có lẽ là người trung đông vì giọng nói của ông mang nhiều âm hưởng của những người đến từ vùng này. cái giọng nói lơ lớ khi phát âm thường nuốt những chữ "h" trong cổ như một lần hắn đã chỉ cho cô nhận xét. thế nên khi ông nói "I'm happy to ..." cô nghe cứ như là "I'm appy to ...".  ông bảo:

-  vậy tại sao cô không để tôi chở luôn vô khuôn viên trường?  cô sợ đi xa tốn tiền hở?  không sao đâu, tôi sẵn lòng chở cô đến đó mà không lấy thêm tiền. 

cô chớp mắt nhìn người tài xế ngạc nhiên.  người tài xế với ánh mắt và khuôn mặt mà nếu gặp ở một nơi nào khác, thí dụ như trên máy bay chẳng hạn, chắc chắn sẽ làm cô dè dặt phòng hờ.  văng vẳng đâu đây dường như là lời buộc tội hắn đã từng thốt lên với cô:

-  Ellie là người hay phân biệt chủng tộc và màu da nhiều hơn là Ellie nghĩ.

cô lí nhí cám ơn người tài xế tốt bụng rồi lắc mạnh đầu như xua đuổi những ý nghĩ về hắn đang lảng vảng nơi đấy. những ý nghĩ luôn xuất hiện nhiều hơn ở mức độ bình thường mỗi lần cô đặt chân đến thành phố này, cho dù đây không phải là thành phố của riêng hắn và hắn cũng chẳng phải là người cô tìm đến thăm tại ngôi trường đại học cổ kính kia. ngôi trường mà từ lúc nào cô đã cảm thấy thân thuộc và thương yêu hơn chính ngôi trường cô đang theo học ...

2.  hình như cô đã đọc ở đâu đó một câu tương tự như thế này "thứ tình đơn phương đau khổ nhất vốn không phải là một mối tình âm thầm chưa bao giờ dám ngỏ cùng người mình thương.  trái lại đó là một thứ tình cảm nhập nhằng của ly cocktail pha trộn lẫn lộn giữa vị ngọt ngào của những ngày bên nhau với cái vị đắng xé môi của cái ngày phải xa rời những ngón tay mà mình chưa sẵn sàng để buông.  là mối tình mà cái quyền kết thúc vốn không thuộc về mình nhưng nỗi nhớ cũ mèm thì cứ dai dẳng bám theo một cách rất... đơn phương độc đoán"...

mỗi lần nghĩ đến đấy cô lại cảm thấy có lỗi với Matthew. bởi không phải là cô đang yêu và đang được yêu hay sao?  được yêu một cách thật nâng niu và trân trọng bởi một người con trai chưa bao giờ từ chối cô điều gì, chưa một lần lớn tiếng cãi cọ hay nói ngược lại với bất kỳ ý kiến nào cô nêu ra. một người con trai thông minh, cao ráo, đẹp trai và như Trish vẫn thường nói, sinh ra là để yêu cô.  ngay chính mẹ cô cũng đã có lần phải buột miệng:

-  hai đứa tụi con cứ như là hai hạt đậu trong cùng một vỏ đậu ấy. 

hay nếu bắt chước theo lối nói châm biến mà hắn thường dùng thì mở cuốn tự điển Merriam-Webster ra tìm cụm từ "môn đăng hộ đối" sẽ thấy hình của cô và Matthew nằm chễm chệ nơi đó. cô nhớ có lần Matthew đã hỏi cô:

-  em có tin vào định mệnh không?  từ xưa đến giờ anh chưa bao giờ tin vào những điều lẩm cẩm như vậy nhưng bây giờ thì anh tin. bởi vì chỉ như thế mới có thể giải thích được tại sao Ellie lại bốc đồng ghi danh vào cuộc thi của Georgetown để anh có cơ hội gặp được cái "nửa kia" của mình. 

cô đã dúi mặt mình vào vai áo Matthew thay cho câu trả lời. trả lời gì bây giờ khi câu hỏi đó cô đã hơn một lần thốt ra với một người không phải là anh.  trả lời gì bây giờ khi chỉ mình cô hiểu việc cô ghi danh tham dự buổi  mock-trial được tổ chức tại trường anh học vốn không phải là một điều bốc đồng như cô đã nói. trả lời gì bây giờ khi chính cô cũng chẳng hiểu tại sao mình cứ mãi hoài với tay về những ngày tháng đã trôi về phía cũ...

3.  cô đã bị hắn thôi miên từ cái lần đầu tiên cô thấy hắn... thôi miên không phải vì đôi mắt "rõ ràng là hai mí nhưng lại không to" mà hắn kể mẹ hắn vẫn ấm ức than phiền, cũng chẳng phải vì cái nụ cười nửa miệng diễu cợt lúc nào cũng đọng lại trên môi ngay cả khi hắn cố làm ra vẻ nghiêm nghị, càng không phải vì cái dáng vẻ thư sinh nhàn nhã bất cần giữa những khuôn mặt đạo mạo đóng khung trong những cái necktie mang những màu sắc "bảo thủ" được khoác bên ngoài bằng những cái áo jackets màu xanh đậm hay đen quen thuộc đến nhàm chán thường xuất hiện trong những cuộc dự thi tranh cãi toàn quốc. 

hôm đó đội tuyển của trường cô bị loại từ vòng ngoài nhưng trước khi đi ông coach quá tự tin nên đã book vé máy bay cho cả đội vào chuyến trễ nhất trong ngày.  khách sạn thì đã phải check-out từ sớm nên cả bọn chỉ còn có hai sự lựa chọn, một là kéo nhau ra ngoài phi trường chầu chực hơn 6 tiếng đồng hồ, hai là ở lại khuôn viên trường để coi những đội khác tranh cãi hầu học lấy kinh nghiệm. ông coach của cô dĩ nhiên là chọn giải pháp thứ hai. ông ra lệnh cho cô và Lucy:

-  hai em đi vào phòng 102 nghe trường Strake và Lexington debate đi.  đây sẽ là một trận đấu hay đấy vì cả hai thí sinh đều giỏi. 

hai đứa ríu rít đi về hướng phòng 102.  Lucy nói nhỏ vào tai cô:

-  thày Dave thì ai cũng giỏi ngoại trừ tụi mình. 

cô vừa ngáp vừa trả lời bạn:

-  nhớ kiếm hàng ghế đàng sau ngồi nha, tao đang buồn ngủ ngồi đàng trước không ngủ gục được. 

nhưng rồi chính cô lại là người rời hàng ghế đàng sau mà Lucy chọn để lên hàng ghế đầu ngồi vào khoảng giữa cuộc debate sau khi nghe bài tranh luận hùng hồn của tên con trai người á đông trên bục gỗ. đề tài ngày hôm đó là "lý do bị hành hạ của một người phụ nữ có nên được coi là một hội chứng được khoa học công nhận trong những phiên xử tại toà án hay không?".  cái đề tài không phải là quá khó để chứng minh nếu mình là người được tranh cãi thuận theo, bởi "battered woman syndrome" là lý do đã được bao nhiêu là luật sư đại diện cho bị cáo tận dụng và đưa đến thành công trong rất nhiều vụ án vợ giết chồng gần đây.  nhưng nếu mình vô phước là người phải tranh cãi chống lại thì quả không phải là một việc dễ dàng. nhất là khi đối thủ của mình lại học hơn mình một lớp và có tiếng là giỏi trong cộng đồng national high school debaters. vậy mà hắn đã thản nhiên tuôn ra bao nhiêu là bằng chứng liên tu từ triết lý cho đến đạo lý và tâm lý. từ lý thuyết xa xưa cũ rích của Kant và Locke cho đến quan điểm mới nhất của Mahoney.  hắn đưa làu làu những khiếm khuyết của các vụ án lừng danh đương thời như chính hắn là công tố viên. hắn say mê nói và cuốn người ta phăng phăng theo cái lập luận của mình đến nỗi cô quên cả cái tương phản trong cách trang phục rất đỗi bạt mạng của hắn bên cạnh đối thủ chỉnh tề áo comple và cà-vạt.  cô nhớ bài học đầu tiên cô được dạy khi vào đội debate là:

-  debate là một bộ môn mang nhiều tính cách khách quan.  giám khảo có thể cho em thua chỉ vì người ta không thích cách ăn nói của em hay thậm chí cách trang sức của em. nghe thì thật là bất công nhưng cán cân công lý đôi khi chẳng thăng bằng như trong lý thuyết.  chính vì thế mà các em không nên tạo ra bất cứ lý do gì để người ta có cớ không ưa mình.  khi đi tranh cãi các em phải mặc đồ cho đàng hoàng đứng đắn, con gái không được chưng diện lố lăng, con trai phải mặc áo jacket và đeo necktie.

có lần sau khi quen nhau cô đã hỏi hắn bộ trường hắn không được dạy bài học vỡ lòng như thế sao mà tournament nào hắn cũng lè phè quần khaki áo chemise hở nút.  hắn thành thật:

-  có chứ, bằng chứng là Ellie thấy đó đâu có ai trong đội của Justin ăn mặc như Justin đâu.  của đáng tội lúc đầu Justin cũng ăn mặc chỉnh tề lắm, nhưng rồi Justin khám phá ra rằng mình bị kỵ rơ với mấy cái necktie vì trận đấu nào Justin đeo nó là đều thua nên Justin nói với coach của Justin rằng giữa ăn mặc chỉnh tề mà thua với ăn mặc lè phè mà thắng thì nên chọn cái nào.  từ đó ông không cho Justin chạm tay vào bất cứ cái necktie nào ...

cô đã trề môi bảo với hắn là hắn cố tình làm như thế để tạo ra sự khác biệt với mọi người thôi chứ chẳng phải huông hiếc gì.  hắn cười nói khác thường mới sợ chứ khác biệt thì lại chẳng sao ...

4.  cô không hiểu thực sự hắn khác biệt với mọi người hay chỉ khác biệt với riêng cô.  hắn khác biệt từ nhân dáng cho đến tính tình, từ thói quen cho đến niềm đam mê, từ những cái đáng yêu cho đến vô vàn những thứ đáng ghét, từ cách nói chuyện ồn ào cho đến những lúc im lìm đến nghẹt thở ...

nơi cô ở không có nhiều người á đông sinh sống. người á đông duy nhất mà cô biết là ông chủ nhà hàng tàu trong vùng. bà vợ của ông lại là người bản xứ nên ngay cả những đứa con của ông cũng không giống hắn.  ngôi trường trung học cô theo học số người da màu có thể đếm trên đầu ngón tay.  thế giới của cô là thế giới của những hậu duệ của các ông lớn bà lớn trong những công ty Fortune 500 hoặc những người khi sinh ra đã có những cái nôi tiền chờ sẵn... như hơn một lần hắn đã trêu cô khi cô kể cho hắn nghe dòng họ của cô là những người Pilgrims đầu tiên đến đất nước này trên con thuyền Mayflower.  trong khi những người bạn đồng trang lứa không tiếc lời trầm trồ mỗi lần cô khoe với họ cô có tên trong cái hội con cháu của những người lập nên cái đại cường quốc này, the General Society of Mayflower Descendants, thì hắn lại tỉnh bơ bảo với cô:

-  vậy thì ông bà của Ellie cũng giống ông bà của Justin, họ đều phải bỏ nơi mình đã sinh ra để đi tìm một đời sống tốt đẹp hơn. họ cũng là "boat people" đấy. 

rồi hắn dương dương tự đắc:

-  mà nghĩ cho cùng thì Justin còn đáng hãnh diện hơn là Ellie nữa cơ vì ông bà của Justin bỏ đất nước ra đi không đơn thuần chỉ vì lý do kinh tế mà còn là vì lý do chính trị nữa.  họ phải ra đi để tìm cho mình một sự tự do tối thiểu mà con người sinh ra phải có. 

hắn là thế, hắn ít bao giờ chịu để cho cô đứng ở trên cái bục cao của mình nhìn xuống. hắn hay nói với cô về những bất công của xã hội, về những giấc mơ có phần như ảo tưởng mà hắn cưu mang cho một thế giới công bằng chưa bao giờ hiện hữu.  một lần cả cô và hắn được chọn đi dự thi ở Nashville, buổi tối cả bọn được đưa đi ăn tối và thăm thành phố về đêm dưới sự đài thọ của người tổ chức cuộc thi. trên đường đi vô trung tâm thành phố, trong khi mọi người thi nhau suýt soa chỉ chỏ những ánh đèn màu lấp lánh, những vũ trường đồ sộ, những club ca nhạc country music nổi tiếng nhất thế giới thì hắn chỉ cho cô những người vô gia cư rách rưới nằm co ro dưới chân cầu, những đứa bé bẩn thỉu bám áo mẹ lang thang trên vỉa hè bên những cái xe đẩy hàng trong siêu thị chất chứa tất cả hành trang sản nghiệp, rồi hỏi cô rằng:

-  có bao giờ Ellie tự hỏi tại sao Ellie và Justin lại đứng chỗ mình đang đứng và họ lại ở nơi họ đang ở hay không?  có gì khác biệt giữa mình và họ đâu Ellie ngoài việc mình đã may mắn trúng được tấm vé số của cuộc đời khi mình sinh ra trong gia đình mình đã được sinh ra ...

cô nhớ lúc đó cô chỉ muốn ôm siết hắn vào vòng tay của mình và hôn cho tan hết những khắc khoải trong đôi mắt của thằng con trai chỉ vừa 17 tuổi đó. nhưng dĩ nhiên là cô đã không làm bởi vì hắn vốn không thích những cử chỉ phô trương như thế giữa đám đông ...

***

(còn tiếp :-)) - đã lâu lắm lắm rồi bây giờ mới viết truyện lại (tại hôm nọ ĐạiK bảo nhớ văn HY - không biết ĐạiK có nhớ thật không nhưng vì ham ăn bánh cô giáo L. làm nên tập viết lại), nhưng mà chữ nghĩa bỏ đi hết trơn, ngồi mãi mới viết được có vài dòng... các anh chị phải chờ lâu đừng quở HY nha ... )



       


_________________
cứ bảo lòng như đá
đá cũng buồn như ai ...


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft