Nhánh Hạnh Phúc ...

Image

Bắt đầu tháng mười hai, khi mùa thu còn luyến lưu chưa chịu đi thì mùa đông đã rình rập hiện ra nơi thành phố nổi tiếng là lạnh và gió của vùng Bắc Mỹ này . Cơn bão tuyết đầu tiên trong năm rải đều những cánh trắng nhẹ và mềm, ẻo lả bám trên những cành cây khô trơ trụi lá trong sân trường đại học . Tôi xoay hẳn cái ghế đang ngồi qua một bên, nhìn sững vào bức tranh thiên nhiên tuyệt vời đó, tự nhiên lại cảm thấy lòng mình nao nao . Tôi chợt mỉm cười vu vơ, Trầm Linh mà biết được lại nhăn mũi trêu chọc:

- Huy sao lúc nào cũng mơ mộng, lãng...xẹc !

Trầm Linh, Trầm Linh, chỉ nghĩ đến cái tên thôi là trái tim đã đủ ấm lên rồi . Người con gái với mái tóc ngang vai, cặp mắt lúc nào cũng mở to nửa như tinh nghịch, nửa lại dịu dàng, đôi môi dầy phụng phịu ... Trầm Linh đã là nguồn cảm hứng cho bao nhiêu bức tranh của anh chàng hoạ sĩ trong hội Việt kiều nơi chúng tôi cùng sinh hoạt . Khi nghe tin chúng tôi yêu nhau, Hồ, tên người hoạ sĩ, đã rạch nát mấy tấm canvas, đem sơn cọ vất hết vô thùng rác rồi uống rượu say mèm . Tôi thấy lòng mình chùng xuống khi biết được rằng niềm vui của mình cũng là sự mất mát của kẻ khác . Tôi kể cho Trầm Linh nghe, nàng chớp mắt:

- Em chỉ coi anh Hồ như một người bạn, một người anh thôi . Anh ấy muốn vẽ tranh em thì em chấp nhận cho vẽ . Đơn giản chỉ có vậy .

Tôi cười:

- Uổng quá, nếu đừng có anh phá đám em đã yêu Hồ, biết đâu sau này bức tranh vẽ em chẳng nổi tiếng như Mona Lisa .

Trầm Linh lắc lắc mái tóc ngắn, trả lời không do dự :

- Em đâu cần nổi tiếng như Mona Lisa . Em chỉ cần Huy .

"Em chỉ cần Huy !" . Lời tỏ tình đầy cương quyết mà mỗi lần nghe tôi lại thấy lòng mình lâng lâng khó tả . Tôi chưa bao giờ gặp một người con gái nào đầy tự tin và chắc chắn xác nhận được mình muốn gì, cần gì trong cuộc sống như Trầm Linh . Thật khó mà có thể tưởng tượng được rằng cái dáng nhỏ nhắn đó lại chứa đựng cả một trời nghị lực . Không hiểu đó là do bản tính sẵn có của Trầm Linh hay vì hoàn cảnh đẩy đưa . Gia đình Trầm Linh chỉ có bốn anh em vượt biên qua Canada hai năm sau ngày miền Nam thất thủ . Người anh lớn đã lập gia đình ở riêng, ba chị em Trầm Linh và hai đứa con trai của người cô ruột sống chung với nhau . Trầm Linh học xong trung học đi làm để cho các em đi học . Một trong hai đứa em họ cũng đi làm . Năm chị em ở chung nhà rất hoà thuận . Hai đứa em họ coi nàng như chị ruột và bị nàng sai bảo, la mắng ngon lành như một bà mẹ trẻ, dù Trầm Linh chỉ hơn chúng nó vài ba tuổi . Mỗi lần tôi đến nhà Trầm Linh chơi nghe nàng răn đe mấy đứa em khi chúng nó đi chơi về trễ, tôi lại phải quay mặt đi giả vờ không nghe thấy . Khi chỉ còn hai đứa Trầm Linh nhìn tôi đe doạ:

- Em thấy Huy quay mặt đi cười đó . Huy làm vậy tụi nó thấy làm sao tụi nó nghe lời em nữa hở ?

- Anh cười hồi nào ? Tại thấy em trừng mắt anh sợ phải quay mặt đi nơi khác đó chứ . Oai dễ sợ !

Trầm Linh lườm tôi một cái dài ngoằng:

- Huy cứ liệu hồn đó ! Ở nhà tụi nó gọi em là chằn Linh .

Nhưng nói là nói vậy chứ với tôi bao giờ Trầm Linh cũng nhỏ nhẹ, ngoan hiền . Cái nhỏ nhẹ ngoan hiền của một người biết được cái uy quyền của mình để không cần phải trừng mắt, nạt nộ mà đối phương vẫn cứ răm rắp tuân theo ...

Đang mải mê suy nghĩ chợt hai bàn tay mát lạnh vòng qua che lấy hai mắt . Tôi reo lên:

- Thuý phải không ?

Không có tiếng trả lời, hai bàn tay vẫn không bỏ ra . Tôi lại nói :

- Vậy thì Hằng chứ còn ai vô đây nữa . Bỏ ra đi Hằng ơi !

Hai bàn tay bỏ ra, tôi xoay người lại, khuôn mặt bí xị của Trầm Linh hiện ra cùng với cái nhéo trên cánh tay tôi .

- Á ... đau anh, bộ em định ám sát người ta hay sao hở ?

- Cho Huy chết luôn đi . Nào là Thuý, nào là Hằng - Trầm Linh mím môi, lại một cái nhéo điếng người - Biết vậy em không bỏ tay ra để yên cho Huy khai ra thêm vài cô nữa .

Tôi xoa xoa chỗ bị nhéo, vờ nhăn nhó :

- Anh biết là em chứ còn ai vô đây nữa . Giả vờ để chọc em thôi, vậy mà nhéo người ta đau điếng, dữ ơi là dữ! Em làm gì lang thang ở đây vậy ? Không đi làm à ?

Trầm Linh cười:

- Lâu lâu phải nghỉ làm đi đột kích Huy một phen coi Huy có trốn học đi lạng quạng với con nhỏ nào không chứ .

Tôi vòng tay kéo Trầm Linh ngã dúi vào người rồi hôn nhẹ lên môi . Trầm Linh trợn mắt thì thào la lên:

- Huy! Bỏ em ra! Người ta đuổi cả hai đứa ra khỏi thư viện bây giờ!

Tôi lắc đầu:

- Trong thư viện người ta chỉ yêu cầu giữ im lặng thôi, chứ có cấm mi nhau đâu!

Trầm Linh lườm tôi một cái rồi ngồi xuống trên cái bệ cửa sổ trước mặt tôi :

- Huy chỉ vậy là giỏi thôi . Làm rối hết tóc của em hết rồi nè . Hôm nay nhỏ Sophie đổi giờ làm với em nên em ra sớm đó . Em ngồi đây chơi đợi Huy hết lớp rồi về nhà em nấu cơm cho Huy ăn .

Tôi thu dọn mấy cuốn sách trên bàn nhanh nhẩu:

- Thôi, anh bỏ lớp hôm nay cũng được . Lâu lâu em mới nghỉ làm một buổi, về nhà chơi với em, đâu có bỏ qua được!

Trầm Linh mắng:

- Huy học hành cái kiểu gì lạ vậy ? Nghỉ học hoài à .

Tôi bẹo má Trầm Linh cười:

- Cái lợi của học cao học là vậy đó . Không đến giảng đường cũng không mất mát gì nhiều . Đa số sinh viên đã ra trường và đi làm như anh, đi thư viện nhiều hơn là đến lớp đó cưng à .

Hai đứa sánh vai trên con đường dẫn ra chỗ đậu xe . Tôi hỏi Trầm Linh:

- Sao hôm nay Sophie phải đổi giờ làm với em vậy ?

- Tại anh rể của nó mới chết . Ngày mai là đám ma nên nó phải nghỉ .

Trầm Linh lấy chân đá nhẹ mấy cái lá khô trên đường,bâng khuâng:

- Người ngoại quốc ngộ ghê Huy nhỉ ? Sophie nó thương chị nó lắm mà anh rể nó mất em thấy nó không buồn gì hết . Chẳng bù với em, hồi xưa ở Việt Nam, gần nhà em có cái bà kia lúc sống em chẳng ưa bả tí nào vì bả hay la mắng mấy đứa con nít tụi em . Vậy mà khi bả mất em cũng khóc ngon lành . Huy tin không ?

Tôi gật đầu :

- Tin chứ, nói em cười thì anh không tin chứ nói em khóc thì anh tin ngay .

Trầm Linh bĩu môi:

- Ừ, cứ chọc em đi . Mai mốt Huy chết em không thèm khóc đâu .

Tôi ôm nhẹ vai Trầm Linh kéo vô người:

- Nếu anh có chết anh cũng không muốn em phải khóc, phải buồn khổ . Anh muốn em phải cố gắng vươn lên, đi tiếp con đường em đang đi, tìm cho mình một hạnh phúc mới . Người chết có lẽ sung sướng hơn người ở lại .

Trầm Linh cười:

- Theo như đạo công giáo của em thì đời sống ở trên trần gian này chỉ là tạm bợ thôi Huy biết không ? Là một chặng đường thử thách cho cuộc sống mai sau trên thiên đường vĩnh cửu .

Tôi xiết chặt vai Trầm Linh, tự nhiên muốn nói, anh không cần biết cuộc sống này có phải là cõi tạm hay không ? Anh không cần tìm hiểu vấn đề vượt hẳn sự hiểu biết của con người như thế . Anh chỉ cần nhìn vào mắt em để tìm thấy trong đó niềm an bình vĩnh hằng của riêng anh ...

**

Mỗi buổi sáng sớm, khi sương còn chưa tan trên những cánh lá trước nhà, khi mọi vật chưa bừng tỉnh giấc ngủ, Trầm Linh đã lấy chuyến xe buýt sớm nhất trong ngày để đến với tôi . Những sớm mai nồng nàn cảm giác, đôi bàn tay mềm mại mang theo cái lạnh ngoài trời nghịch ngợm tìm hơi ấm từ thân người tôi, cơn ngái ngủ hoà trộn hương da thịt con gái như dòng suối ngọt ngào vây phủ căn phòng, mãi mãi khắc sâu vào vùng ký ức tôi .

Một lần nào đó nằm áp má trên ngực tôi, Trầm Linh thủ thỉ một câu tự trách:

- Huy ơi, nếu các em của em biết em hư như thế này với Huy, chắc chúng nó không còn nghe lời em nữa đâu ...

Tôi xúc động vì câu nói gói ghém yêu thương dành cho tôi, một yêu thương to lớn hơn cả ý thức về bổn phận và trách nhiệm đè trên vai một người chị cả còn rất trẻ. Tôi vuốt tóc Trầm Linh, lắng nghe nàng nói tiếp:

- Em hư quá, em "nghiện" Huy rồi Huy biết không ? Nhiều hôm em đến, Huy còn ngủ say, em chỉ muốn ngồi ngắm Huy thôi . Những lúc đó đối với em thật êm đềm, thật trọn vẹn . Trong giấc ngủ Huy dễ thương hơn; làm Huy thức dậy, Huy chỉ ... lộn xộn .

Những buổi sáng nồng nàn để rồi chia tay nhau đi làm, nhưng cũng có khi cả hai chúng tôi đều gọi vào sở cáo ốm để rồi lười biếng ôm nhau trong giấc ngủ êm đềm . "Ốm" nhiều quá để rồi cả hai đứa đều không còn một ngày sick leave nào . Vì vậy những ngày cuối tuần là những ngày đẹp nhất của chúng tôi, khi mà chúng tôi có trọn ngày từ sáng sớm cho đến khuya với nhau . Những gắn bó yêu thương cứ chặt thêm lên với những chia xẻ mặn nồng . Những buổi sáng thứ Bảy cùng nhau sửa soạn bữa ăn sáng là những hình ảnh ấm cúng, hạnh phúc đậm nét . Tôi pha cà phê còn Trầm Linh chiên trứng . Trong lúc chờ đợi cà phê, tôi lại gần ôm nàng từ sau lưng khiến nàng nhăn nhó :

- Huy! Có để yên cho em chiên trứng không ?

- Thì cứ chiên đi . Anh muốn ngắm em làm .

- Huy ơi, những lúc như thế này, em thương Huy nhiều lắm Huy biết không hở ?

- Tại sao lại thương nhiều những lúc thế này ?

- Vì em biết sau này nếu mình lấy nhau, Huy cũng vẫn chia xẻ với em những việc nho nhỏ thế này .

Tôi dụi mũi vào gáy Trầm Linh:

- Việc này mà nhỏ hở em ? Khi mà những việc nho nhỏ đó gói ghém yêu thương, nó chẳng nhỏ chút nào . Ờ, anh thích cùng em làm những việc "nho nhỏ" này, và nhiều việc khác nữa ...

Cũng như Trầm Linh, tôi không muốn các em nàng cảm thấy không được chị săn sóc như trước, nên trong những ngày cuối tuần, dù có ở liền bên nhau từ sáng cho đến khuya, chúng tôi cũng luôn luôn về nhà Trầm Linh để chơi với các em nàng và làm những món ăn cuối tuần ăn chung với chúng, rồi sau đó chúng tôi lại quay về nhà tôi, hay đi ra phố, đi xi nê, đi tập dượt hát trong ban văn nghệ

Qua hết một mùa đông dằng dặc, xuân sang, hạ đỏ, thu vàng ... thời gian chỉ làm đầy thêm những kỷ niệm của hai đứa . Trầm Linh là vậy, yêu tha thiết mặn nồng, đơn giản . Nàng chưa hề đòi hỏi ở tôi một điều gì . Đã nhiều lần nàng nép người vào ngực tôi thì thầm:

- Em có thể nghe được trái tim của Huy nói yêu em . Như thế là đủ rồi, em không cần Huy hứa hẹn gì hết . Chuyện gì đến sẽ đến, chẳng phải những lễ nghi, những hình thức mà có thể ràng buộc được đời nhau . Nhưng nếu mai này Huy không thương em nữa, em sẽ khổ lắm .

Mỗi lần nghe Trầm Linh nói vậy tôi lại tưởng chừng như trái tim bị bóp nghẹt . Tôi biết ở đâu đó trong cái đầu rất tự tin của Trầm Linh lúc nào cũng quanh quẩn một mối lo cho cuộc tình của hai đứa cho dù Trầm Linh chỉ mới thú nhận với tôi một lần duy nhất:

- Em theo đạo công giáo . Gia đình Huy thì lại rất sùng đạo Phật . Chưa chắc gì Mẹ Huy đã chấp nhận em đâu Huy ạ .

Tôi cố dấu một nỗi do dự để trấn an Trầm Linh:

- Mẹ anh không đến nỗi cổ hủ như vậy đâu Linh . Anh tin chắc rằng khi Mẹ gặp em Mẹ sẽ thương em ngay . Một cô con dâu vừa xinh đẹp vừa thông minh, ngoan hiền như em mẹ anh còn đòi hỏi gì nữa . Khác đạo đâu có phải là một vấn đề .

Rồi để xoa đi áng mây mờ âu lo, tôi đùa:

- Mai này thỉnh thoảng em có muốn cấu xé anh, em cũng đợi mẹ quay mặt đi phải không ?

Trầm Linh vênh mặt:

- Đúng rồi , đối với Huy đôi khi em phải mưu mẹo một chút mới trị nổi! Trước mặt mẹ thì khác, lúc không có mẹ, Huy biết tay em!

- Em dữ quá Trầm Linh ạ . Đàn bà đẹp, thông minh, lại dữ thật không công bằng chút nào .

- Huy có thấy cành hồng nào mà không có gai không ? Đàn bà đẹp thì phải dữ Huy à!

Tôi biết tôi chỉ thành công trong công việc chọc cho Trầm Linh cười và chia trí nhưng không có khả năng phá tan hẳn mối lo ngại trong lòng nàng . Mặc dù với tôi sự khác biệt về tôn giáo không có gì là trầm trọng như Trầm Linh nghĩ . Trầm Linh chưa bao giờ tỏ ý định muốn tôi theo đạo của nàng . Ngay cả việc nàng đi lễ đều đặn mỗi Chủ Nhật Trầm Linh cũng không rủ tôi . Tôi muốn làm Trầm Linh ngạc nhiên nên sáng Chủ Nhật đó, đợi cho nàng và các em vô hẳn nhà thờ, âm thầm đi vô quỳ bên cạnh Trầm Linh . Tôi không bao giờ quên được ánh mắt nửa kinh ngạc, nửa vui mừng của Trầm Linh lúc đó . Rồi nàng trợn mắt, đưa tay huých vào sườn tôi khá mạnh . Tôi ghé tai Trầm Linh:

- Hôm nay anh đi xưng tội cùng với em!

Trầm Linh lườm tôi không nói, nhưng sau đó, khi ra khỏi nhà thờ, nàng bảo tôi:

- Thôi đi! Tội như em và Huy chắc em chẳng bao giờ dám xưng đâu! Huy tưởng cứ vô nhà thờ, quì xuống là xong hở ?

Trầm Linh tế nhị về đạo giáo như thế, nên tôi tin rằng mẹ tôi sẽ đón nhận nàng vô gia đình tôi như gia đình nàng đã đón nhận tôi cho dù gia đình tôi vẫn chưa biết một tí gì về Trầm Linh . Tôi dọn nhà qua miền tây vì công việc làm khi mới ra trường đại học . Cả gia đình bố mẹ, và các anh chị em đều ở phía đông . Mỗi năm tôi chỉ về thăm nhà một hai lần vào dịp nghỉ lễ . Khi tôi ngỏ ý muốn nói về chúng tôi với gia đình Trầm Linh có vẻ suy nghĩ:

- Khoan đã Huy . Đợi cho Huy học xong cao học cũng chưa muộn mà . Em muốn Huy học xong và em cũng muốn lo cho các em học thành tài rồi Huy thưa chuyện với ba mẹ cũng được mà . Em còn đây chứ có tan biến đâu mất đâu mà Huy sợ . Dục tốc bất đạt mà Huy .

**

Hôm nay thì hai đứa giận nhau . Taxi đưa tôi từ phi trường về nhà khá khuya, sau chuyến công tác . Tôi vui mừng và ngạc nhiên thấy Trầm Linh mở cửa đón tôi, vì nàng đã không nói trước là sẽ đến . Tôi buông valise xiết lấy người nàng cho thoả nỗi nhớ sau hơn một tuần xa cách, nhưng chưa nói được hai câu, thì Trầm Linh đã khoe:

- Huy nè, hôm nọ Huy đi vắng anh Toàn trong ban nhạc của hội giới thiệu em với ông nhạc sĩ Thành Lâm . Em hát thử cho ổng nghe, ổng thích lắm, đề nghị thâu cho em một cuốn băng nhạc mà không lấy tiền công đó .

Đang vui, tôi bỗng cảm thấy một nỗi bực dọc không tên đang thành hình . Tôi nhìn Trầm Linh và phó mặc cho cơn bực dọc vươn lên từ một hạt mầm nhỏ bé . Tại sao Trầm Linh khôn ngoan của tôi lại dễ tin như thế . Nàng vốn có giọng hát hay, và chính giọng hát đã là khởi điểm cho tình yêu của hai đứa chúng tôi . Trầm Linh là ca sĩ thường xuyên của ban văn nghệ hội Việt Kiều mà tôi sinh hoạt, và tôi quen Trầm Linh qua những lần sinh hoạt đó . Tôi hỏi:

- Em không đùa chứ Linh ?

Trầm Linh hớn hở :

- Em nói thật mà . Em định đợi Huy về chọn bài hát cho em đó .

Tôi nhíu mày:

- Anh không biết em có mộng trở thành ca sĩ.

Trầm Linh vẫn vô tình:

- Em kể cho Huy nghe em thích hát từ hồi còn nhỏ mà .

- Anh tưởng em chỉ thích hát văn nghệ cho vui, hát cho hội đoàn, hát cho nhà thờ . Anh không biết em muốn làm băng nhạc .

Trầm Linh chợt nhận ra cái ý vặn hỏi trong câu nói của tôi:

- Nếu em muốn làm băng nhạc thì sao ? Huy không bằng lòng à ?

- Vấn đề không phải là anh bằng lòng hay không, mà là anh ngạc nhiên khi em tỏ ra dễ tin như vậy thôi .

- Em làm gì mà Huy nói em dễ tin ?

Tôi nghe giọng mình cao thêm một nấc:

- Trầm Linh à, em thừa thông minh để hiểu rằng ở đời ít có người nào sẵn sàng bỏ công ra làm cái gì cho một người chưa quen biết một cách hoàn toàn bất vụ lợi . Thâu một cái băng nhạc không phải là dễ đâu Linh, bao nhiêu là công sức chưa kể tiền bạc . Ông nhạc sĩ kia mới gặp em lần đầu tiên đã tỏ ra sốt sắng như vậy anh không thể không kết luận là ông ấy chỉ muốn có cơ hội để gần em . Thu băng nhạc sẽ cần biết bao nhiêu thì giờ tập dợt!

Trầm Linh cũng bắt đầu cao giọng:

- Sao Huy đa nghi vậy ? Tại sao không nghĩ đơn giản một tí là người ta làm vì thích giọng hát của em ?

Nói rồi nàng quay ngoắt người bỏ vô trong bếp . Tôi bực tức nói vọng theo:

- Chỉ vì một "thằng" nhạc sĩ vớ vẩn vẽ chuyện ra làm băng nhạc mà em đã giận anh! Được rồi, em đi theo "nó" luôn đi!

Nói xong tôi kéo xềnh xệch cái valise vô phòng ngủ, cố ý đóng mạnh cửa, rồi lấy những quần áo dơ ra vứt xuống đất . Tôi mân mê trong tay bộ sưu tầm bướm, những cánh bướm đủ màu sắc mà tôi đã cố tìm mua cho Trầm Linh lúc đi công tác . Nỗi bực dọc chưa nguôi nên tôi chưa muốn đưa Trầm Linh món quà mà tôi nghĩ là một cử chỉ làm lành . Tôi tự hỏi, có phải mình đang ghen không ? Giọng hát hay của Trầm Linh không đủ để là lý do cho bất cứ nhạc sĩ nào cũng muốn giúp nàng thành một ca sĩ thực thụ hay sao ? Tại sao không nghĩ là ông nhạc sĩ đó thật lòng ? Những câu hỏi đó đối chọi với một nhận định tiêu cực trong trí tôi . Trong khi mà cái băng nhạc và tiếng tăm ca sĩ được đưa ra như một cái mồi hấp dẫn, chưa có gì là cụ thể đối với Trầm Linh, chàng nhạc sĩ đã có cơ hội thường xuyên gần gũi với Trầm Linh của tôi . Những ý nghĩ đó của tôi, thật khó diễn tả thành lời trong cơn bực tức, vậy mà Trầm Linh còn đổ dầu vào lửa, quay đi không thèm nghe .

Ngoài kia tôi nghe Trầm Linh kéo cánh cửa closet, có lẽ đang lấy áo khoác mặc vào đi về . Vì tự ái, tôi vẫn nằm yên trên giường, vắt tay ngang trán, dằn ý muốn bước ra ngăn Trầm Linh đừng về . Tiếng mở cửa, đóng cửa, rồi yên lặng nặng nề bao trùm bầu không khí căn phòng . Cuối cùng, có lẽ chỉ khoảng chừng ba phút sau, tôi ngồi dậy, quyết định khoác áo đi tìm Trầm Linh . Chiếc xe của tôi đã hư từ hôm trước khi tôi đi công tác, nên tôi phải đi bộ xuống đường . Đêm đông lạnh buốt, gió rít lên từng cơn se sắt, tôi kéo khăn quàng cổ cao lên mà vẫn nghe thịt xương mình ngóp ngoi trong không khí lạnh . Những ngọn đèn đường toả ra leo lắt càng làm cho không gian thêm tĩnh mịch, tuyết tiếp tục rơi trắng xoá, nhìn hai phía đường tôi đều không thấy bóng Trầm Linh đâu . Tôi tự hỏi không biết nàng về nhà bằng cách nào, xe buýt hay taxi ? Thường thường tôi chở Trầm Linh về, đây là lần đầu nàng ra về một mình . Tôi quẹo góc đường đi về phía trạm xe buýt, nhưng từ xa, tôi đã thấy trạm xe không một bóng người . Tôi quay về con đường nhà mình, đi dọc chiều này rồi chiều kia, xem từng ngã tư, hi vọng sẽ thấy Trầm Linh đang đợi xe đâu đó, nhưng đường xá vắng tanh . Đi loanh quanh mấy góc phố, chừng nửa tiếng sau tôi quay về nhà, quay số gọi về nhà Trầm Linh .

- Hello ! - Thanh hở ? Anh Huy đây, chị Linh đã về đến chưa em ? cho anh nói chuyện với chị ấy đi Thanh .

Tiếng người con gái còn ngái ngủ:

- Anh Huy đợi em chút .

Vài phút sau Thanh trở lại bên điện thoại, giọng hơi ngạc nhiên:

- Chị ấy chưa có nhà anh Huy ơi! Em tưởng chị ấy lại nhà anh ?

Tôi vội trấn an Thanh:

- À có, Trầm Linh có đến đây và mới về hồi nãy, chắc đợi xe buýt hơi lâu một chút thôi Thanh à .

Thanh có vẻ yên tâm gác phôn, trong lúc tôi bắt đầu lo lắng bồn chồn . Tôi lại sửa soạn đi xuống đường tìm Trầm Linh . Đi ngang phòng ăn, lòng tôi nhói đau khi nhìn bàn ăn Trầm Linh đã bày gọn gàng những món ăn tôi thích . Hai cái chén và hai đôi đũa nằm chơ vơ buồn bã . Cơn bực tức lúc nãy đã tan biến chỉ còn lại một nỗi ân hận khôn tả . Tội nghiệp cho Trầm Linh, chắc nàng đã phải bỏ bao nhiêu công phu ra để sửa soạn cho bữa cơm hôm nay . Đáng lẽ hai đứa đã có một buổi tối thật êm đềm hạnh phúc nếu tôi đừng nóng nẩy vội vàng nói ra những ý nghĩ của mình . Tôi liếc nhìn lên cái đồng hồ trên tường, đã hơn 11 giờ khuya . Một lần nữa, tôi lại vội vàng bước nhanh ra cửa .

Ngoài đường không bóng người qua lại, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chạy ngang, giờ này đã khuya, dù còn xe buýt cũng phải cả tiếng mới có một chuyến, hơn nữa tôi đâu có thấy Trầm Linh đợi ở bến xe buýt đâu . Taxi thì phải gọi phôn, nhưng cả khu đó làm gì có một cái phôn công cộng nào . Tôi đành quyết định đi về hướng có trạm xe buýt và cứ thế đi dọc theo con đường dài . Vừa đi tôi vừa tự trấn tĩnh mình rằng có lẽ Trầm Linh ghé qua nhà một người bạn nào đó chơi cũng chưa biết chừng . Phải rồi, có lần Trầm Linh nói là có một cô bạn ở gần nhà tôi, nhưng lúc này tôi không biết nhà cô ấy ở chỗ nào . Đường từ nhà Trầm Linh đến apartment của tôi phải đi ngang qua rất nhiều khu thương mại, tôi vừa đi vừa chăm chú nhìn dáo dác vào hai bên đường . Nhiệt độ càng về đêm càng xuống thấp, những cơn gió thổi mạnh tạt những bông tuyết lạnh buốt vào mặt tôi . Tôi cứ thế đi đảo mắt nhìn mỗi khi đến một ngã tư đường . Khi đến ngang một apartment building cũ kỹ, nỗi vui mừng ập đến khi mắt tôi trông thấy màu áo dạ của Trầm Linh đàng sau lớp cửa kính chỗ lối vào của toà nhà . Tôi vội chạy lại đẩy cánh cửa để thấy Trầm Linh hai tay nắm chặt, co ro trú tạm trong khoảng trống của hai lớp cửa của toà nhà . Tôi choàng tay xiết chặt thân hình người yêu, gọi nhỏ:

- Trầm Linh! Em có lạnh lắm không ?

Trầm Linh ngẩng mặt nhìn tôi, nước mắt nhạt nhoà, gật đầu . Nàng đã đi bộ một quãng dài rồi lạnh quá phải ghé vào trú tạm ở đây, chưa biết sẽ về bằng cách nào . Tôi nghe đắng chát ở cổ họng, ôm chặt Trầm Linh vào lòng :

- Trầm Linh ơi, tội anh thật đáng chết, tha lỗi cho anh.

Trầm Linh gục đầu vào ngực tôi, nói trong tiếng khóc:

- Huy có biết là em muốn thâu cái băng nhạc đó cho Huy thôi . Huy vẫn nói mỗi lần lái xe đi xa Huy nhớ em nên em định tặng Huy chứ đâu phải em muốn trở thành ca sĩ . Em có thể chịu được những lời trách móc của Huy nhưng đừng bao giờ tỏ ra không cần đến em, đẩy em ra khỏi đời sống của Huy như vậy biết không Huy ?

Tôi hôn lên mái tóc của Trầm Linh nghẹn giọng:

- Anh xin lỗi em, anh thật là tệ bạc . Tha lỗi cho anh nha cưng . Làm sao anh đẩy em ra khỏi đời sống của anh được . Bởi vì em chính là đời sống của anh mà Linh .

Tôi dìu Trầm Linh quay trở về apartment của tôi . Tuyết vẫn rơi, gió vẫn lạnh, nhưng cả hai chúng tôi dường như chỉ còn cảm thấy luồng hơi ấm phát xuất từ tận đáy tim .

**
Đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng .
Đất với Trời se chữ đồng ...(*)

Tiếng nhạc giáng sinh êm ái, thánh thót vang lên trong căn phòng. Ngoài khung cửa tuyết đang rơi nhè nhẹ, ánh lửa bập bùng từ lò sưởi, ánh sáng đỏ hồng, nồng nàn tô điểm cho cái khung cảnh ấm cúng chung quanh tôi. Giáng sinh năm nay tôi đi dự thánh lễ nửa đêm cùng với Trầm Linh và các em . Sau lễ chúng tôi kéo nhau về nhà Trầm Linh ăn uống rồi mở quà . Nhìn mấy chị em Trầm Linh tíu tít chuyền cho nhau những gói quà đủ màu sắc, một niềm vui ấm áp len nhẹ vào hồn và tôi nghe thèm quá một mái ấm gia đình cho riêng mình . Cầm cái áo len Trầm Linh tự tay đan, tôi mỉm cười nói nhỏ vào tai Trầm Linh để che dấu sự xúc động:

- Áo lạnh đẹp lắm em à, nhưng anh vẫn thích cách làm ấm...kia của em cơ .

Trầm Linh lườm tôi một cái dài:

- Huy chỉ vậy là không ai bằng .

Sau khi mấy đứa em đã kéo nhau về phòng, chỉ còn lại hai đứa, tôi ngồi bệt dưới đất, đầu dựa vào cái ghế sofa ngắm Trầm Linh . Nàng nằm dài ra thảm, đầu gối trên chân tôi, hai mi mắt khép hờ, dưới ánh sáng lúc ẩn lúc hiện từ những bóng đèn chớp tắt trên cây thông nhìn Trầm Linh đẹp lạ lùng . Cái đẹp rực rỡ của một người con gái đang yêu . Tôi lim dim nhắm mắt, để tâm trí mình bồng bềnh trôi theo cái cảm giác lâng lâng, êm ái ngợp cả hồn ... Bỗng nhiên Trầm Linh đưa tay tôi vô miệng cắn một cái đau điếng, tôi hét lên nho nhỏ:

- Á, sao tự nhiên cắn anh đau vậy ?

Trầm Linh cười hồn nhiên:

- Em muốn thử coi mình đang tỉnh hay mơ ?

- Trời ơi, muốn coi mình tỉnh hay mơ thì tự cắn mình chứ sao lại cắn anh ?

- Thôi, ngu gì mà tự cắn mình, cắn Huy để nghe Huy la om xòm thì dù có đang ngủ cũng phải giật mình thức giấc đó mà .

Tôi lắc đầu cười với tay nhéo mũi Trầm Linh . Muốn kéo nàng vào lòng hôn tới tấp cho dịu cơn mê đắm, nhưng tôi ngại các em nàng bất chợt đi ra trông thấy, nên đành cúi xuống nếm nhanh cái ngọt mềm của nụ hôn ... ăn vụng . Trầm Linh nhắm mắt trao gửi một thương yêu đồng loã, vài giây ngắn ngủi nhưng tuyệt vời . Nàng chợt mở mắt long lanh nhìn tôi:

- Huy ơi ! Tình yêu thật là tuyệt vời phải không Huy ? Nó giống như một loại hoa nở bốn mùa, là bóng mát an bình trong cơn nắng gắt, là lò sưởi ấm hồng những ngày đông giá, là những cảm giác nhung gấm khi em trong vòng tay ôm của Huy ...

Tôi đưa tay vuốt mái tóc ngắn của Trầm Linh, nghẹn lời vì lối diễn tả của nàng . Ừ, hạnh phúc, hạnh phúc tràn đầy, to lớn tưởng chừng như lồng ngực không còn đủ sức chứa, muốn vỡ tung, tràn lan ra ngoài không khí. Tôi nói khẽ:

- Em biết không, hồi nãy trong thánh lễ anh đã cầu xin Chúa cho chúng mình có nhau suốt đời , sẽ không có một điều gì hay người nào có thể chia rẽ được hai đứa . Trầm Linh ơi ! Cám ơn em, cám ơn tình yêu, cám ơn hạnh phúc mà em đã đem đến cho anh ...

Trầm Linh đặt ngón tay mình trên môi tôi :

- Suỵt ! Tình yêu đâu cần phải cám ơn hở Huy ? Mà chỉ cần cảm nhận thôi . Đôi khi em nghĩ tình yêu của Huy như một ngọn pháo bông, nó làm rực rỡ chói loà cả đời sống của em, để rồi em không còn nhớ cái bóng tối đàng sau lưng cũng chẳng cần phải lo ngại cái hiểm nguy trước mặt . Em sẵn sàng đi đến bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì miễn là có Huy bên cạnh em. Huy thấy không, chẳng có gì có thể mạnh mẽ to lớn hơn tình yêu.

Một lần nữa, tôi lại không dằn được cảm xúc, cúi xuống đặt trên môi Trầm Linh một nụ hôn thật mềm, thật ngọt, thật lâu, thật nhẹ ... thì thào:

- Mình lấy nhau nha em . Lần này anh về nhà anh sẽ thưa chuyện với Ba Mẹ . Em bằng lòng làm vợ anh không Trầm Linh ?

Trầm Linh cười rạng rỡ gật gật đầu thay cho câu trả lời . Hôn nhân là kết quả của tình yêu, là rượu của những mùa ngộp đầy tình ái . Ừ, hôn nhân là sự tuyệt đối, ăn khớp và lấp đầy, trên thân thể cũng như trong tâm hồn của hai kẻ yêu nhau để cuộc đời trước mặt bỗng nặng chĩu ý nghĩa, để mình có thể vượt trên mọi thử thách, gian nan....chỉ còn thuần lại một hạnh phúc, một hạnh phúc làm đê mê lòng người . Phải thế không, hỡi em yêu dấu ?

**

Buổi sáng tôi tiễn ba chị em Trầm Linh lên máy bay qua California rồi chạy vội về cho kịp chuyến máy bay về miền đông của mình . Lần này cả hai đứa đều phải đi xa cùng một lúc . Trầm Linh qua Mỹ thăm gia đình ông chú mới ở Việt Nam qua . Còn tôi thì về nhà dự đám hỏi cô em gái . Tối hôm qua sau khi sửa soạn hành lý, tôi nhìn Trầm Linh vờ nói bằng giọng nghiêm trang:

- Em chỉ nên đem mấy bộ đồ xấu xấu đi thôi nghe không ? Qua bên đó diện cho đẹp chỉ tổ cho con trai nó tán thôi .

Trầm Linh cười ranh mãnh:

- Đâu có được, em chỉ còn có vài ngày tự do cuối cùng thôi, phải rong chơi cho thoả chí tang bồng chứ . Chúng nó không tán em, em cũng tán chúng nó Huy ạ . Kẻo thôi mai mốt về làm vợ Huy không được tán tỉnh ai nữa, uổng lắm !

- Em hư như vậy thì đừng hòng ...

- Đừng hòng cái gì ?

- Đừng hòng anh để cho em yên ...

Trầm Linh cười khanh khách, chạy qua bên này, bên kia, để tránh những cái thọt lét của tôi .

Những tiếng cười ngọt lịm đuổi theo tôi mãi cho đến khi máy bay hạ cánh ở phi trường Ottawa . Bóng Hân hiện ra nơi khung cửa máy bay gọi rối rít :

- Anh Huy ! Anh Huy ! Ở đây này !

Tôi vòng tay ôm choàng lấy Hân . Cô bé ngày nào còn thắt bím hai bên suốt ngày đi theo tôI vòi vĩnh thoáng cái đã biến thành một thiếu nữ xinh đẹp đang sửa soạn cho mình một gia đình riêng . Tôi hỏi:

- Hân đi đón anh một mình thôi à ? Tuấn đâu ?

- Anh Tuấn còn đang kiếm chỗ đậu xe, đường kẹt xe quá, một tí nữa thì em đã để cho anh Huy chờ mỏi cổ rồi .

Tôi trêu:

- Đường kẹt xe thật hay tại hai cô cậu lo tí toáy quên cả giờ đón tôi .

Hân lắc đầu:

- Anh Huy chỉ nói bậy, tụi em bây giờ danh chính ngôn thuận rồi đâu cần phải lén lút nữa mà phải lợi dụng thời cơ . Anh Huy lo cho thân anh Huy đi .

Tôi đưa tay bẹo má Hân như những ngày xưa, cười khẽ:

- Ta vẫn lo cho thân ta nhỏ ạ, nhất là từ ngày ở xa nhà ngươi, không có ai dành ăn, không có ai mè nheo xin tiền đi shopping...nên khoẻ ru à .

Hân đánh mạnh vào tay tôi:

- Anh Huy này, chỉ nói xấu người ta . Hối lộ gì em đi rồi em nói cho nghe cái này hay lắm .

- Nói cái gì mà hay ? Lại sắp sửa khoe đến việc sắm sửa cho đám cưới chứ gì ? Thôi tha cho anh đi, lần nào phone về nhà em cũng khoe hết rồi, còn chưa đủ sao ?

Hân lắc đầu, ra vẻ bí mật:

- Không, không phải là việc hôn nhân trọng đại của em đâu, mà là của anh Huy đấy . Kỳ này anh Huy về Mẹ sẽ đưa anh Huy đi hỏi vợ .

Tôi giật mình đánh thót một cái, nhìn Hân coi cô em hay đùa của tôi nói chơi hay nói thật:

- Nhà ngươi chỉ ăn nói linh tinh . Vợ ở đâu ra sẵn như thế để mà hỏi ?

- Em nói thật mà, đẹp lắm à nha, anh Huy mà thấy coi chừng lăn đùng ra vì khoái chí .

- Lại nói tầm xàm, khoái chí tại sao lại phải lăn đùng ra ? Đẹp cỡ nhà ngươi không ?

- Trời, em mà thấm cái gì . Chị này xinh lắm, em nói thật đó . Tên là Huyền, con gái của bà bạn hay đi chùa với mẹ đấy . Gia đình thuộc giới ngoại giao nên xa Việt Nam từ bé và đã đi nhiều nơi . Khi mất nước, gia đình từ Âu châu sang Canada sau nhà mình một năm . Nói chuyện cũng dễ thương nữa, bảo đảm anh Huy gặp là mê ngay . Em là con gái mà còn mê nữa là ...

Tôi im lặng thở dài nhè nhẹ . Chỉ vì nghe lời Trầm Linh không nói cho gia đình biết chuyện của hai đứa nên bây giờ mới có sự hiểu lầm này . Ba Mẹ tôi tuy không cổ hủ khắt khe trong việc dựng vợ gả chồng cho con cái , nhưng không hiểu tại sao trong gia đình ai cũng lấy người cùng tôn giáo và thông gia nào cũng là bạn bè hay người thân quen của ba mẹ .

**

Ánh nắng buổi sáng từ ngoài khung cửa sổ hắt vô mặt làm tôi giật mình tỉnh giấc . Lười biếng nhìn cái đồng hồ trên mặt tủ, đã hơn tám giờ sáng . Suốt từ hôm về nhà đến hôm nay tôi mới có được một buổi sáng rỗi rảnh . Nhân dịp đám hỏi Hân, bà con họ hàng ở nơi xa về chơi, anh em chúng tôi phải chia nhau đưa đón, dẫn đi chơi chỗ nọ chỗ kia từ sáng sớm đến tối mịt ba bốn ngày liền đến mệt phờ cả người .

Tôi nằm ngửa, hai tay đan sau gáy, nhìn lên trần nhà và nhớ Trầm Linh lạ lùng . Nhớ giọng nói ngọt ngọt, tiếng cười trong veo và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên một niềm vui . Cả hai đứa đều đồng ý với nhau răng trong suốt một tuần lễ xa nhau sẽ tránh không điện thoại cho nhau, Trầm Linh không muốn làm phiền người khác và:

- Để coi Huy nhớ em nhiều bao nhiêu ?

Nếu có Trầm Linh ở bên cạnh lúc này tôi sẽ nói với nàng rằng:

- Anh nhớ em đến điên cuồng, và yêu em nhiều hơn là anh nghĩ .

Những ngày vừa qua tôi nhận ra rằng khi mình yêu một người mình đã yêu cả những điều xấu lẫn điều tốt của người ta . Người khác cho dù có toàn vẹn hơn cũng không thay đổi được gì . Hôm đám hỏi của Hân tôi đã có dịp gặp Huyền, người con gái mà Hân đã nhỏ to với tôi rằng mẹ tôi đang chấm làm con dâu của bà . Huyền quả thật đẹp như Hân đã mô tả . Cái đẹp của Huyền có một vẻ nghiêm trang, gần như lạnh lùng, làm cho người đối diện cảm thấy e dè . Hân đã khéo léo sắp cho tôi ngồi bên cạnh Huyền trong bữa tiệc . Con bé vô tình không biết cái nỗi khổ tâm của ông anh, nên cứ ra một câu vào một câu với tôi và Huyền:

- Anh Huy phải tiếp chị Huyền cho đàng hoàng đấy nhé, kẻo thôi chị Huyền lại trách em quảng cáo láo về anh Huy .

- Trong ba ông anh của em thì anh Huy là nhất đấy chị Huyền ơi, hiền nhất, ngoan nhất, được mẹ cưng nhất, nghệ sĩ nhất, văn chương đầy mình, chỉ mỗi tội là hay ăn hiếp em gái thôi .

- Anh Huy trước khi đi xa, đã ở đây lâu, lại hay trốn học đi chơi, nên chỗ nào anh ấy cũng biết, chị Huyền đi chơi với anh Huy khỏi sợ lạc .

Tôi chỉ còn biết cười và làm tròn nhiệm vụ của một người chủ nhà . Nói chuyện với Huyền mấy lần, mơ’i biết Huyền không xa cách như cảm tưởng của tôi lúc ban đầu . Nàng rất nhỏ nhẹ, nhưng không kém phần khéo léo và thông minh . Mấy người anh họ trong buổi tiệc cứ đi ra đi vào nháy mắt với tôi như ngầm bảo:

- Huy thích nhé, được ngồi bên cạnh một người đẹp như vậy .

Nhưng tôi vẫn dửng dưng và càng nhớ Trầm Linh nhiều hơn . Ba mẹ vẫn chưa có dịp nói gì với tôi . Những gì tôi biết đều chỉ do Hân nói lại . Tôi định bụng hôm nay khi mọi việc đã trở về bình thường, khi khách khứa đã ra về hết tôi sẽ ngồi xuống thưa chuyện với ba mẹ về Trầm Linh .

Tôi xuống đến phòng ăn khi mọi người đã quây quần đầy đủ chung quanh bàn ăn . Chị Vân vợ anh Việt nhìn tôi cười:

- Khiếp, con người độc thân có khác . Ngủ đến trưa trờ trưa trật mới chịu dậy .

- Vậy mà vẫn còm cõi đó chị, tại không có người đẹp để lo cho .

Mẹ nói :

- Lần này mẹ thấy con có da có thịt hơn lần trước, nhà có mỗi mình mày ở xa mẹ lo quá . Liệu mà kiếm việc nào ở gần đây mà xin đổi về đi con .

Tôi đang định trả lời mẹ thì có tiếng điện thoại reo vang, và tiếng Hân gọi:

- Anh Huy ơi, có điện thoại .

Tôi đỡ cái phone từ trên tay Hân :

- Hello !

- Anh Huy hở ? - giọng Thanh nghe thật nhỏ từ bên kia điện thoại . Tôi ngạc nhiên:

- Ừ, anh Huy đây Thanh . Mấy chị em khoẻ không ? Đi chơi vui không ?

Giọng Thanh bỗng nức nở :

- Anh Huy ơi, chị Trầm Linh ... chị Trầm Linh bị ...

Tôi hốt hoảng:

- Chị Trầm Linh sao Thanh ? Em nói lớn lên, anh không nghe được gì hết .

Thanh oà khóc:

- Chị Trầm Linh chết rồi anh Huy ơi . Chị bị tai nạn xe đêm hôm qua ...

Mọi vật chung quanh như chao nghiêng, mặt đất như không còn dưới chân ... Tôi chập choạng, hụt hẫng . Mơ hồ có tiếng nói của anh Hải, anh của Trầm Linh:

- Anh đang lo thủ tục đem xác Trầm Linh về bên đó chôn . Huy ơi, Trầm Linh nó chết liền tại chỗ nên chắc cũng không đau đớn nhiều ...

Hình như tôi đã buông thõng trong tuyệt vọng ... có tiếng Hân kêu thảng thốt:

- Anh Huy, anh Huy có sao không ?

Có tiếng lào xào của mẹ, của ba, của các anh chị ... nhưng hình như cũng không có tiếng động nào cả . Một thứ im lặng ghê rợn, tang tóc ... Hồn tôi hình như đã không còn với xác, muốn bay đi, bay đi, về phương trời hư vô và thinh không, nơi có Trầm Linh và những hạnh phúc ... Trầm Linh ! Trầm Linh ơi ! Em có còn nghe ...

**

Trầm Linh thương yêu,

Nhanh quá, mới đó mà đã hơn hai mươi năm rồi từ ngày anh mất em . Thời gian dài đủ để thế giới chung quanh thay đổi, nhưng chưa đủ để tình yêu trong anh tan vào dĩ vãng và nhung nhớ chìm vào phôi pha . Hai mươi mấy năm qua anh đã sống như một người đi ngược giữa dòng đời . Vẫn chắt chiu mang theo đầy hồn những kỷ niệm bàng bạc thương yêu của một thời . Đôi khi anh tự hỏi mình rằng nếu em không nằm xuống liệu rằng cuộc sống của anh có lao đao, hôn nhân của anh có đổ vỡ ? Nhưng rồi anh lại không có can đảm trả lời câu hỏi của chính mình, bởi vì như vậy hình như quá bất công với Huyền, với các con anh. Anh đã cố gắng thực hiện lời anh khuyên em hôm nào mà bây giờ lại áp dụng cho chính anh: "tìm cho mình một hạnh phúc mới, đi tiếp con đường mình đang đi " . Nhưng khuyên là một chuyện, thực hành lại là chuyện khác, nó đòi hỏi nơi anh một cố gắng vượt sức . Cái khoảng trống vắng mênh mông em để lại, tưởng có thể lấp đầy với thời gian, thực ra không suy xuyển . Anh không bao giờ có ý định thay thế sự ra đi của em bằng một hình bóng mới vì đã từ lâu, anh biết trong tình yêu không thể có sự thay thế . Đi tìm một bóng hình để thay thế một bóng hình, đối vơi anh, là một hành động không thể tha thứ, một sự coi thường em, coi thường những người đến sau em, và coi thường chính anh . Không phải hơn một lần em đã nói cái bản chất tôn trọng và trân quí những tình cảm của người khác chính là một trong lý do em đã yêu anh sao?

Bao nhiêu năm qua đã nhiều lần anh cầm bút lên muốn viết lại câu chuyện của mình, muốn nói với em những lời cuối như một khép kín, một an nghỉ cho chính tâm hồn anh, nhưng không lần nào anh làm được . Anh sợ phải chạm mặt với những giao động mãnh liệt của cảm xúc năm nào . Anh đã tránh né, gần như sợ hãi không muốn trải qua lần nữa những đau đớn pha lẫn ăn năn . Anh đã trốn chạy như đã từng chạy trốn thành phố cũ ngay sau khi chôn cất em . Làm sao anh có thể ở lại khi từng con đường, từng góc phố là những hình ảnh của em và những tiếng cười tưởng như không bao giờ dứt . Có lẽ anh yếu đuối quá phải không Trầm Linh ? Nhưng khi yêu có mấy kẻ dám cho mình là anh hùng ?

Trầm Linh thương yêu,

Hôm nay viết cho em khi tâm hồn anh đã bình yên . Một sự bình yên quí giá . Những dằn vặt chán chường đã thành khói nhẹ nhàng bay ... Có phải nhờ vào lời cầu xin của em không Trầm Linh ? Đã hơn một lần anh trách "Chúa của em" rằng Chúa đã không chấp nhận lời nguyện ước của anh bên em trong thánh lễ năm xưa vì anh là người không có đạo . Nhưng bây giờ anh đã hiểu sự hiện diện ngắn ngủi của em trong đời sống anh chính là ân sủng Chúa đã ban cho anh .

Anh và Huyền bây giờ đã có hai cuộc sống riêng nhưng vẫn lo lắng cho nhau và cho các con . Các con anh lớn lên trong tình thương yêu của cả cha lẫn mẹ cho dù cha mẹ chúng không cùng sống chung một nhà . Mới đây Huyền đã nói với anh:

- Hình như em đã lây cái tính lãng mạn của anh, nên em đã nghĩ ở đời có những người yêu nhau nhưng không nhất thiết phải sống chung với nhau đến cuối cuộc đời . Em ân hận về những khổ đau, dằn vặt mình đã tạo cho nhau trong những ngày chung sống . Nhưng chưa hề ân hận đã quyết định lấy anh làm chồng .

Ừ, có lẽ anh chẳng có gì để mà thở than nữa khi định mệnh đã ưu ái mang đến cho anh những người đàn bà yêu với tất cả trái tim như em, như Huyền . Để anh hiểu rằng tình yêu đích thực vốn không có mầm mống của sự ích kỷ . Yêu là cho đi mà không cần đòi hỏi một đền đáp ...

Những dòng chữ và những giọt nước mắt hôm nay kết hợp lại sẽ đem đến cho anh một sự an nghỉ cho tâm hồn, một sự giải thoát cho những ăn năn chôn sâu trong lòng bao năm qua. Nơi cõi vĩnh hằng có lẽ giờ đây em đã an lòng khi nhìn thấy cuộc sống anh lúc này . Cám ơn em, người tình của một đời dấu yêu . Ngủ ngon, giấc ngủ ngàn thu, hỡi em yêu dấu ...

viết cho người trong cuộc

Hoài Yên
03/01/04

(post lại để tặng anh DC và những mối tình đã đi vào thiên thu ...)



       


_________________
cứ bảo lòng như đá
đá cũng buồn như ai ...


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft