Sương Mờ Trên Áo Thơ

Sương Mờ Trên Áo Thơ


"Trời lạnh thế này, sao lại có người mặc áo dài đi phất phơ đằng trước kia!" Hoàng lẩm bẩm nói. Chẳng hiểu óc chàng làm chàng thêm tò mò hay là trái tim cô đơn chợt nghe tiếng gọi sâu thẳm nào đó thúc giục chàng đi nhanh. Hai bên đường tuyết đang tan, trời đã ấm hơn những ngày lạnh lẽo tuần qua, tuyết bốc hơi sương mờ khó nhìn xa. Chàng lướt đi nhanh, phải như không có tuyết chàng cũng ráng chạy, nhưng thỉnh thoảng trên đường đi vẫn còn những đám tuyết hay vũng nước, nên chàng chỉ bước thật nhanh mong sao theo kịp bóng áo trắng trong đám sương mờ trước mặt chàng.

Hoàng tự hỏi chàng sẽ nói gì đây khi đuổi theo kịp nàng nhỉ? Ba năm rồi chàng sống đơn độc, từ khi Huệ vì vâng lời ba má lập gia đình với con cháu của một người đồng ngũ với ba nàng khi xưa. Hoàng buồn lắm, nhưng không hề oán trách nàng hay gia đình nàng. Chàng cho rằng tại duyên số mà thôi. Chàng không phải xấu trai, cũng chẳng phải không danh phận. Chàng sống một đời tách biệt, không bạn bè, không tiệc tùng như thời còn hẹn hò với Huệ. Ba má chàng thỉnh thoảng gọi điện thoại nói chàng về California sống thay vì lủi thủi ở Chicago, tiểu bang Illinois. Với mảnh bằng tiến sỹ Vật Lý và mấy năm làm trong hãng nghiên cứu nguyên tử năng ở Clinton, Illinois rồi Argonne National Laboratory, chàng muốn chuyển về Lawrence Nuclear Labs ở Berkeley, hay Livermore hay Los Alamos, tiểu bang California cũng không khó lắm, David người đang làm cho Lawrence Livermore Laboratory đã viết thư cho chàng nói vậy. David là bạn thân người Mỹ gốc Ý cùng ra trường một lượt với chàng.

Hồi xưa, chàng nhận việc ở Clinton là vì Huệ muốn sống gần gia đình ở Grand Rapids, Michigan sau này. Từ Clinton về chỗ cha mẹ nàng mất 5, 6 tiếng thôi, chứ không thì chàng đã nhận việc chung với David vì hai đứa cùng được phỏng vấn và nhận được giấy mời làm việc một lượt. Lúc đó chàng cũng xin phỏng vấn với trung tâm thí nghiệm Argonne, nhưng họ chưa có chỗ, chàng đành phải nhận việc mãi Clinton, dưới Chicago thêm cả mấy tiếng nữa. Không chừng, nếu ở Chicago, chàng và Huệ không chừng cũng nên duyên vì chàng sẽ không để mất cơ hội chứng minh cho ba má Huệ biết là chàng cũng không kém gì, có phần hơn nữa, với người mà ba má Huệ chọn sau này. Chàng ở Clinton ban đầu không dám về Grand Rapids hàng tuần vì công việc quá nhiều, và mình mới chân ướt chân ráo vào làm việc, cần phải học hỏi thêm cho kịp với người đồng nghiệp.

Chỉ đâu ba tháng sau khi chàng ở Clinton, lần thứ ba và cũng là lần cuối chàng về Grand Rapids thăm Huệ và gia đình nàng thì nàng nói là nàng đã đính hôn với Huấn, con một người đồng ngũ của ba nàng. Hoàng ức quá, rủ nàng ra toà làm giấy hôn thú rồi xuống Clinton với chàng, nhưng nàng khóc, từ chối. Nàng nói nàng đã khóc năn nỉ ba má đừng ép nàng lấy Huấn vì nàng chỉ yêu Hoàng, nhưng cha mẹ nàng nhất mực chối từ vì nàng là con một và gia đình nàng đã có cơ nghi ở thành phố Grand Rapids không thể để nàng đi xa được. Huấn là kỹ sư làm việc ngay ở đó, lại là con một sĩ quan đồng đội với ba nàng. Chàng chỉ thua Huấn ở quan hệ quá khứ và địa lợi hiện tại, chứ chức vụ và tiền bạc chàng có kém tí nào đâu. Chàng ức nhưng cũng thông cảm Huệ, chàng bỏ hẳn Grand Rapids về sống chôn chân ở Clinton, rồi sau hai năm chàng được giấy mời về trung tâm Argonne, chàng nhận lời liền vì ở Clinton khỉ ho cò gáy quá.

Về Chicago sống, chàng cũng không đi chơi nhiều, vẫn sống biệt lập, có lẽ vì chưa quen nhiều. David là người Mỹ nhưng hình như nó hiểu chàng hơn hết, hắn viết: "Mày phải bỏ đi mơ mộng cũ, chuyển đời, đừng hy vọng gì níu kéo quá khứ. Nàng đã chọn một lựa chọn rồi. Tại sao mày phải chờ đợi nữa. Mày nghĩ nàng sẽ ly dị sao? Mày có chờ được ba má nàng chết không? Bỏ đi chuyện đó, và sống thực tại đi, mày phải về đây với tao. Đứa con đầu của tao cũng muốn thấy ba đỡ đầu của nó, nó năm tuổi rồi đó mày!" David viết cho chàng lúc chàng về Chicago nhận việc với Argonne. Hắn lấy một cô Việt Nam ngay lúc còn đi học, năm hắn và chàng ra trường thì Luke cũng ba tuổi nói liến tha liến thoáng mỗi lần chàng tới chơi giữ con cho hai vợ chồng hắn đi chơi riêng.

Chàng có bám víu quá khứ không? Chàng có âm thầm chờ đợi Huệ không? Chàng không hề cố tình có những ý nghĩ đó, nhưng biết đâu trong tiềm thức, chàng lại không không có những hy vọng nhỏ nhoi là một ngày nào gương vỡ lại lành, chỉ đứt lại được nối lại. Chàng sẵn sàng bỏ qua chuyện cũ mà, không hẹp hòi giận hờn chuyện đã qua. Nhưng David viết bám víu quá khứ sẽ khô mòn đời hiện tại, chàng phải sống với hiện tại, biết đâu chàng lại chẳng gặp tri âm. Ba năm chôn sống cũng lâu rồi hay liều thuốc thời gian đã chữa trị được nỗi buồn sâu thẳm, tự nhiên hôm nay chàng thấy bừng lên sự sống khi chàng thấy bóng người con gái mặc áo dài đi xa xa trong sương đằng trước. Nhưng lạ thật, chàng lướt đi nhanh mãi mà vẫn không kịp. Người con gái quẹo ngã nào thì chàng cũng quẹo theo ngõ ấy, thế mà đi mãi cũng chưa đuổi kịp. Áo dài trắng cứ phất phơ xa xa phía trước. Hôm nay ngày thứ bảy được nghỉ nên chàng đi dạo tập thể dục chơi thôi nên chàng cứ ráng đuổi theo.

Đuổi theo một quãng lâu, chàng ngạc nhiên thấy bóng trắng đi vào nghĩa trang Rosehill nằm ngay trong thành phố Chicago. Chàng cũng theo vào. Có lẽ nàng có người thân nào mới từ trần nên đem hoa, đem nhang tới cúng ngày cuối tuần. Chàng thấy thương xót người con gái đó, dù là chẳng hề quen biết. Nhưng lạ kìa bóng trắng tới trước một mộ mới xây rồi biến mất. Chàng dụi mắt xem mình có mơ không. Rõ ràng chàng đang thức đang đứng trước những khu mộ xây có, bằng phẳng với chỉ một chỗ để cắm hoa và bảng đá đề tên có. Chàng đưa tay nhìn đồng hồ, mới chín giờ sáng. Sương mờ do tuyết tan vẫn còn, hơi sương bốc lên. Chàng cảm thấy rùng mình, nhưng vẫn đi về phía một xây, có lẽ người con gái nghi ngờ có người theo sau, sợ hãi trốn sau một cũng nên.

Chàng lại gần, không có ai! Chàng đọc vào bia mộ, sao lại kìa đúng là tên họ của Huệ. Chàng choáng váng đầu óc. Sao lại có chuyện ngẫu hợp thế này. Huệ ở Grand Rapids mà! Sao lại có thế nằm chết ở đây được. Chàng liếc nhìn sang ngôi mộ bên cạnh, một hài nhi chết trùng ngày. Chàng bàng hoàng, có thể nào đây là Huệ, người yêu của chàng được sao?

Chàng lái xe về Grand Rapids ngay hôm ấy để tìm ra sự thật, chàng vẫn nhớ ngôi nhà lớn của ba má Huệ. Lúc chàng gõ cửa, thì một người lạ ra hỏi chàng cần chuyện gì? Chàng luống cuống nói tìm một người quen đã từng ở đây cách đây ba năm. Ông ta nói, họ đã chuyển về Chicago, còn ông đã ở đây được hai năm rồi. Tôi hỏi ông có số điện thoại của họ ở Chicago không. Ông ta nói chờ tôi một chút rồi vào lục sổ lấy cho tôi số điện thoại cúa chủ nhà cũ. Ông cười nói: "Chúc ông may mắn gặp lại người quen, cũng hên là tôi còn giữ số điện thoại họ lúc mua nhà, chứ tôi không có liên lạc với họ bao giờ!"

Hoàng gọi tổng đài xin địa chỉ sau khi cho số điện thoại và tên chủ nhà. Chàng lấy được số nhà liền lên mạng lưới Mapquest tìm chỉ dẫn tới nhà ba má Huệ, rồi chàng gọi điện thoại xin phép tới thăm. Má Huệ bảo cậu tới chơi liền chứ không xua đuổi chàng như lần cuối chàng gặp Huệ cách đây cả ba năm rồi. Hoàng chẳng đợi lời mời thứ hai, chàng chạy xe tới liền thì biết chuyện Huấn bị động viên phải đi tham chiến ở Trung Đông khi Huệ mang thai vì Huấn theo gia nhập chương trình ROTC, rồi làm Sĩ Quan Trừ Bị phục vụ ở nhà. Gia đình Huệ chuyển về Chicago gần Navy Piers chỗ Thuỷ Quân đóng cho gần Huấn. Lúc Huệ không hiểu vì buồn hay sao mà bị xảy thai rồi từ trần. Bà nói, "Hai bác ân hận lắm, nhưng chuyện đã lỡ rồi, cháu cũng bỏ qua và cũng nên tìm người mà lập gia đình đi. Huệ nó vẫn nhắc cháu khi nó nói chuyện với bác! Trước khi chết, nó gọi tên cháu, làm hai bác đau khổ và ân hận lắm! Huấn, chồng nó, vì phận vụ công dân không kịp về nhìn nó lần cuối vì ở mãi tận Trung Đông. Điện thoại khẩn báo nó, nhưng gần cả tuần mới về tới. Nó cũng buồn xin trở lại Trung Đông, cả năm rồi nó không liên lạc. Không biết sống chết ra sao. Ông bà xui cũng chẳng nghe tin gì về nó! Thật tội nghiệp ba đứa chúng bay! Lỗi ở người lớn cả!"

Hoàng kể lại chuyện vì sao chàng tìm đến ông bà, bà chùi nước mắt nói: Nó sống hiền chết thiêng, vậy là nó muốn cháu sống đời cháu đó! Cháu thương nó thì cũng nên bỏ qua mọi chuyện cũ mà sống. Hoàng giã biệt ông bà rồi điện thoại cho David xem công việc bên California ra sao. Chàng quyết định về gần cha mẹ chàng ở thành phố nhỏ Tracy gần Livermore. David nói cuối cùng mày thưc dậy rồi hở? Cũng đã đến lúc rồi! Tao tưởng tao mất hết hy vọng nơi mày rồi!

Hôm trước khi đi, chàng ra nghĩa trang Rosehill với bó hoa huệ trắng và ít bó nhang, cắm trên mộ mẹ con Huệ. Chàng cũng tới từ giã ba má Huệ, ông bà cũng bịn rịn ra xe tiễn đưa. Thế là hết, vĩnh biệt Michigan, vĩnh biệt Chicago! Chàng biết chàng sẽ không bao giờ quên những kỷ niệm vui buồn cũ, nhưng chàng không biết bao giờ chàng mới trở lại. Vì chàng biết chàng phải sống, sống với hiện tại, sống với tương lại chứ không thể bám hoài vào quá khứ được.

Nguyên Đỗ



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft