Hương Vị Tình Yêu ...

(truyện viết một năm mới xong ... :-))

***

...người ta bảo tình yêu mang nhiều hương vị khác nhau...

Đời sống của em, đứng ở ngoài nhìn vào, sẽ thấy đó là định nghĩa của những cụm từ "thành công", "may mắn" và "hạnh phúc". Một việc làm nhàn nhã với mức lương khấm khá. Một người chồng lịch thiệp cùng hai đứa con gái xinh như thiên thần. Một căn nhà rộng nằm bên cạnh bờ hồ trong khu sang trọng. Căn nhà được em cẩn thận trang trí hài hoà từ bức tranh treo tường cho đến lọ hoa cao cổ trong phòng tắm. Ngày mới quen, một hôm em nhờ tôi chở về nhà, bước vào nhà em mà tôi tưởng như mình đang đứng trong một căn nhà mẫu trong những cuốn catalog đắt tiền. Em không những chỉ đẹp mà còn thông minh và khôn khéo. Tôi vẫn thường đùa:

- Từ xưa đến giờ Đông Nghi vẫn bảo câu "công, dung, ngôn, hạnh" chỉ là những sáo ngữ mẹ Đông Nghi dùng để mắng Đông Nghi thôi chứ trên đời này chẳng có một người đàn bà nào được như thế, cho đến ngày Đông Nghi quen Uyên.

Em cười buồn:

- Vậy thì chị có tin vào câu "hồng nhan bạc mệnh" không?

Hai chữ "bạc mệnh" đến từ miệng của một người đàn bà mỗi buổi sáng Chúa Nhật kiêu sa sánh vai chồng đến nhà thờ trong chiếc áo dài may bằng những mảnh vải Channel đắt tiền, tay xách bóp Versace bạc ngàn nghe sao mai mỉa như nỗi buồn của một người nhà giàu than có con chó đang ốm.

Tôi bảo với em:

- Nói với... tui câu đó thì được, đừng nói cho thiên hạ nghe, người ta chửi cho bằng thích.

Em cười, tiếng cười sắc và lạnh như phiến đá mùa đông:

- Ừ, chỉ nói với chị thôi. Với mọi người em là người đàn bà may mắn nhất trần gian.

Chuyện của em chỉ một mình tôi biết. Em thường nói:

- Chuyện đời thường mà như trong phim bộ Hàn Quốc ấy chị nhỉ?

Tôi nửa đùa nửa thật bảo với em:

- Sẽ có một ngày đẹp trời nào đó Đông Nghi viết lại chuyện của Uyên, chịu không?

Em gật đầu cười thành tiếng:

- Ừ, thách đó. Viết đi!

Tôi biết em nói vậy vì em không ngờ rằng tôi thích viết lách vu vơ. Trong ánh nhìn của em tôi có một đời sống tinh thần thật khô khan. Tôi không coi phim bộ Hàn Quốc, không hay nghe nhạc Việt Nam, không tham gia sinh hoạt văn hoá. Mỗi lần lên xe tôi em lại thở dài:

- Cái bà này, sao chị toàn là nghe mấy cái truyện mỹ chết tiệt này không vậy? Cả ngày đã phải nói tiếng mỹ rồi, ra xe còn nghe tiếng mỹ nữa. Không có em dám chừng chị quên tiếng Việt Nam.

Tôi im lặng không trả lời. Không hiểu tại sao thân với em là vậy nhưng tôi vẫn không thể nói với em về cái đam mê rất riêng của mình. Đã rất nhiều lần khi nghe em huyên thuyên kể về một câu truyện nào đó mà em đọc, một cái website nào đó mà em mới khám phá, tôi cũng đã suýt buột miệng chia sẻ với em rằng tôi cũng là một phần tử trong cái thế giới mà em đang nói đến. Nhưng cuối cùng bao giờ tôi cũng dừng lại đúng lúc. Chừng như tôi sợ rằng khi cho một người rất thật vào cái thế giới rất ảo của mình tất cả nhiệm màu nó đang cưu mang sẽ biến mất. Rồi sự cứu cánh sau cùng cũng sẽ bị phá hủy tan hoang. Chữ nghĩa đã là chiếc phao cần thiết cho tôi bám víu những khi chơi vơi trong giòng siết của cái gọi là đời sống. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình viết văn. Tôi không có khả năng viết văn. Tôi chỉ dùng câu chữ như người ta dùng một người cố vấn tâm lý. Ở cái thế giới chữ nghĩa đó tôi có thể viết ra hết những gì mình nghĩ mà không mảy may lo sợ bị phán đóan hay dè bỉu, có thể bộc lộ từ niềm vui choáng ngợp đến nỗi cô đơn đớn cùng, có thể vẽ ra hết từ những ước mơ không tròn cho đến sự bồng bột đáng ra đã phải hết ... Có lẽ tôi an tâm viết hết, kể hết vì tôi chưa nhập hai thế giới thật và ảo của mình vào với nhau, mặc dầu không ít lần tôi đã từng nghĩ đến. Tôi thường thích thú so sánh mình như một "Alice in Wonderland" của thời đại điện tử. Như Alice khi xưa rơi vào cái hố thỏ đào, lọt vào thế giới thần tiên rồi không muốn bị đánh thức. Tôi, tôi cũng chưa chuẩn bị tinh thần để bước ra...

***

...người ta bảo tình yêu mang nhiều hương vị khác nhau...

Hơn một lần em hỏi tôi:

- Trên đời này có bao nhiêu cuộc hôn nhân là thật sự hạnh phúc hở chị?

Tôi bảo với em hai chữ "thật sự" em dùng đã làm tiêu tán đường 99% cuộc hôn nhân hạnh phúc trên thế giới này. "Hạnh phúc" theo tôi tự nó đã là một điều tương đối thì làm sao có thể tìm được một điều tuyệt đối trong cái tương đối được? Rồi tôi méo mó nghề nghiệp viết ra cho em cái phương trình "hạnh phúc" tôi tự chế:

- Nếu f(x) là hôn nhân, x là quên mình thì Lim f(x) = hạnh phúc khi x tiến đến vô tận.

Em lắc đầu:

- Như vậy có nghĩa là mình phải cho hết, hy sinh hết mới được hạnh phúc hở?

Tôi vuốt má em trêu:

- Hồi xưa Uyên nhờ ai học dùm lớp Calculus vậy? Định nghĩa của Limit bao giờ cũng chỉ là "gần bằng" chứ không bao giờ có thể là "bằng".

Em cười chua chát:

- Tóm lại là có quên mình đến... chết thì cũng chẳng bao giờ nắm được cái hạnh phúc tuyệt đối.

***

...người ta bảo tình yêu mang nhiều hương vị khác nhau...

Hôn nhân của em đến từ tình yêu. Họ lấy nhau sau 3 năm yêu đương, hò hẹn Em bảo có lẽ đó là thời kỳ đẹp nhất của cuộc tình, đẹp còn hơn cả thời kỳ trăng mật. Họ yêu nhau suốt thời sinh viên của em, 3 năm mặn nồng, 3 năm mê đắm, 3 năm người đó vẫn đều đặn lái xe hơn 120 miles đến trường em học để thăm em mỗi cuối tuần, có khi ngay cả trong tuần khi em cần hỏi một bài toán khó hay đến hạn nộp một project phức tạp. Em kể, ánh mắt long lanh những hạnh phúc tìm về:

- Lúc đi học em ở chung với gia đình ông anh. Bà chị dâu lúc nào cũng canh chừng em chằm chằm như canh tù Lúc nào cũng rình rập để hở ra điều gì là mách lại ông anh em. Mỗi lần ông Thắng đến thăm là bả gườm gườm nhìn người ta như muốn ăn tươi nuốt sống. Tội nghiệp ổng lắm, lái xe vừa đi vừa về cả 3, 4 tiếng đồng hồ mà nhiều khi chẳng được "sơ múi" gì...

Tôi thích nghe em kể về chuyện tình của em, vì chuyện tình của riêng tôi cũng bắt đầu từ khuôn viên đại học. Dường như tất cả những chuyện tình đẹp đều là những chuyện tình bắt đầu khi người ta còn chưa biết tính toán thiệt hơn, khi người ta còn chưa muốn đo lường những gì "cho ra" và "nhận lại"... Qua những gì em kể tôi bắt gặp lại mình của những ngày xưa, những ngày của thuở hai mươi chân sáo. Những buổi chiều khi hai đứa lấy giờ giải lao đi bộ vòng quanh khuôn viên công ty như một hình thức tập thể dục để đỡ cảm thấy áy náy cho bữa ăn trưa quá độ, em thường bâng khuâng:

- Nếu bây giờ cho chị chọn lại từ đầu thì chị có lấy anh Lãng không?

Câu hỏi em đã hỏi tôi rất nhiều lần và lúc nào thì câu trả lời của tôi cũng y như nhau nhưng em vẫn hỏi. Chừng như em không tin được câu trả lời, chừng như em tự hỏi tôi đang lừa dối em hay gạt gẫm chính mình? Hay đơn thuần chỉ vì em không thích câu trả lời của mình nên em muốn tìm nơi tôi một đồng minh? Mà em không tin cũng phải vì đã bao lần em phải đừng lại giữa hai bước đi để trao tôi một vòng ôm thật chặt vỗ về, đã không ít lần em đã phải dùng cái khăn quàng trên cổ để lau nước mắt cho tôi. Con đường của tôi đang đi không phải lúc nào cũng "gió mát trăng thanh", tôi sẽ là người đầu tiên xác nhận điều đó. Nhưng thật khó có thể tưởng tượng rằng tôi có thể đi chung con đường đó với bất cứ một ai khác hơn người đàn ông tôi đang đi cùng. Người đàn ông là định nghĩa của mọi nhiệm màu trong thần thoại mà một đứa con gái hay mơ đã cưu mang. Người đàn ông biết tất cả những giấc mơ tôi từng ấp ủ và biết cả cách làm đau lòng kiêu hãnh nơi tôi. Người đàn ông đem lại cho tôi niềm hạnh phúc tột đỉnh và cũng đã từng đẩy tôi vào với nỗi đau đớn cùng. Nhưng hơn hết vẫn là người đàn ông mà tôi muốn con trai tôi sẽ trở thành, cả trong tư cách lẫn hình hài...

Em cay đắng:

- Hèn chi trong... cải lương người ta vẫn bảo "chỉ có người mình yêu nhất mới có thể làm mình đau khổ nhất". Chồng em vẫn nói em là người đàn bà mà anh ấy yêu nhất đấy.

Tôi im lặng không trả lời. Tôi vốn dị ứng với những tuyên ngôn "yêu nhất, thương nhất, nhớ nhất"... trong tình cảm. Bởi có "nhất" thì cũng có "nhì". Tình yêu có thể đem ra đong đếm, xếp thứ phân hạng như thế được hay sao? Với danh xưng là một người vợ, là người đang chung vai gánh vác những gian nan trong đời sống gia đình, là người đem lại cho chồng những đứa con ngoan, là người đang sát cánh cùng anh nuôi dạy những đứa con đó. Em phải là người..."duy nhất" được chồng em yêu mới phải. Nhưng buồn thay bây giờ em đang phải tự an ủi mình bằng cụm từ "là người đàn bà được yêu nhất"... Chồng em, người chồng mà em vẫn tự hào đã theo đuổi em ròng rã bao nhiêu năm trời, đã không còn là của riêng em. Em cười khẩy:

- Bây giờ chẳng cần phải để chồng về Việt Nam mới mất chồng.

Em nói vậy vì chồng em đang lăng nhăng với những cô bé mới lớn vừa ở Việt Nam qua theo dạng "du học". Chồng em làm thương mại, em đi làm cho công sở chỉ để lấy bảo hiểm sức khoẻ thôi chứ đồng tiền em đem về chẳng thấm vào đâu so với mức thu nhập và chi tiêu của gia đình. Gia đình chồng em giàu có tiếng trong thành phố, là chủ của bao nhiêu tiệm bán chè, bánh mì và đồ giải khát trong thành phố. Những ngày chưa có phong trào du học, em thường than thở với tôi về cái khó khăn trong việc tìm nhân viên:

- Chị biết không, mướn Mễ thì khó trao đổi vì bất đồng ngôn ngữ, mướn Mỹ thì nó vui thì làm buồn thì nghỉ, chán lắm.

Tôi cười:

- Vậy sao không mướn Việt Nam?

Em trề môi:

- Việt Nam ở đâu ra cho tụi em mướn? Người lớn tuổi thì họ đâu có thèm làm cái nghề bồi bàn. Còn mấy đứa nhỏ lớn lên ở bên này bây giờ đâu có phải vừa đi học vừa đi làm như mình hồi xưa. Bố mẹ lo hết. Như quý tử của chị vậy đó, sức mấy mà chị cho nó đi làm bồi bàn cho ông xã em.

Tôi lắc đầu:

- Nói cho ngay thì bây giờ mấy đứa nhỏ vừa đi học vừa phải tham gia đủ thứ trong trường. Giờ ăn còn không có nói chi là giờ đi làm. Nên mình còn lo được cho con thì ráng thôi.

Nhưng rồi đợt sóng du học sinh từ trong nước qua đã giải cứu cho em. Qua em tôi biết được rằng phong trào cho con đi du học đã là một cái mode thịnh hành trong nước. Học sinh giỏi xuất sắc giành được học bổng đi du học cũng có mà các gia đình khá giả sẵn sàng chi phí mạnh tay để con mình được qua Mỹ du học tự túc cũng có. Những trường đại học tư nổi lên như nấm khắp nơi. Thậm chí có cả những trường trung học nội trú "boarding school" cũng hiện lên qua đêm. Thời gian đầu em vui lắm, ngày nào đi làm cũng kể cho tôi nghe chuyện Việt Nam và đem những danh từ ở Việt Nam đang dùng ra để nói với tôi rồi hai chị em cười bò:

- Chị đó nghe, không có "chỉn chu" trong công việc gì hết. Làm em "bức xúc" quá em đem "sự cố" này ra nói lại với boss của chị thì chị có mà bị phê bình "vật vã".
- Trưa nay em dẫn chị đi ăn tiệm này mới mở. Nói chung là "siêu" ngon luôn.
- Nói chung là em thấy chị cần phải học cách "tạo dáng". Lâu lâu mình cũng phải "tự sướng" chứ chị.

Em nói:

- Tụi nó nói chuyện bao giờ cũng bắt đầu bằng "nói chung là". Cái gì cũng nói chung hết. Không biết lúc nào mới nói riêng?

Tôi pha trò:

- Thì ở đời muôn sự là của chung mà Uyên...

Câu nói đùa vô thưởng vô phạt của tôi không ngờ lại là sự thật. Các cô bé ấy bắt đầu bằng những cái nhờ vả nho nhỏ, nhờ chồng em dịch thuật những giấy tờ cần thiết, giảng cho những bài học khó hiểu... dần dần dẫn qua đưa đi đây đi đó làm thông dịch hay chỉ vẽ đường đi nước bước. Ban đầu em còn nói đến những chuyện đó bằng một giọng hãnh diện:

- Mình qua trước biết gì thì chỉ bảo cho tụi nó. Cũng tội, chẳng có gia đình bà con thân thuộc gì bên này.
- Cuối tuần em nấu ăn kêu tụi nó đến chơi cũng vui lắm chị. Người ở Việt Nam mới sang người ta vẫn còn quý cái tình đồng hương lắm...

Tôi ngắt lời:

- Chứ không có "lạnh lùng giá buốt" như tui có phải không?

Em nhăn mũi nhìn tôi trêu chọc. Em vẫn thường trách tôi không tham gia vào những buổi họp mặt hay party vợ chồng em tổ chức. Em mời hoài và tôi cứ từ chối mãi nên em chán không muốn mời nữa. Biết làm sao được khi chồng tôi không phải là người thích đám đông, thế giới của anh chỉ có vợ con. Anh sẵn sàng đưa tôi đi shopping một mình và ngồi đợi tôi hàng giờ với cuốn sách mà không hề than vãn nhưng nếu bảo anh phải đi dự một buổi họp mặt nào đó với tôi thì là cả một vấn đề. Chẳng phải vì anh không biết nói chuyện hay xã giao (bằng chứng là anh đã cua được tôi chỉ nhờ cái miệng dẻo queo) mà đơn thuần chỉ vì anh không thích. Điều đó đã là đầu giây mối nhợ cho bao nhiêu cuộc cãi vã của chúng tôi vì tôi thì ham vui, mà anh thì "chỉ cần có Đông Nghi là đã đủ cho anh vui". Chồng em thì ngược lại, chồng em là người của đám đông. Em bảo mỗi khi gặp bạn bè chồng em hoà mình rất nhanh, đôi khi quên cả vợ con. Em thường nói:

- Phải mà anh Lãng và ông Thắng cộng lại rồi chia đôi thì đỡ cho hai chị em mình biết mấy.

Rồi em bâng khuâng:

- Tại sao mình không nghĩ đến những khác biệt đấy khi mình quyết định lấy người ta hở chị?

Ừ, những khác biệt, những khác biệt chẳng phải là nhỏ. Với tôi là tôn giáo, với em là tuổi tác. Chồng em hơn em một con giáp. Ai bảo "chồng già vợ trẻ là tiên" người đó chưa bao giờ phải sống như em. Chồng em quyết định mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình, thậm chí ngay cả tài sản hay chi thu của hai vợ chồng em cũng hoàn toàn mù tịt. Em có hỏi thì chồng em chỉ trả lời giản dị:

- Em biết làm chi những chuyện nhức đầu đấy. Em chỉ việc đi làm về lo cho các con. Muốn mua sắm cái gì thì cứ mua sắm, muốn đi chơi đâu anh đưa đi, muốn mua nhẫn hột xoàn mấy ly là chỉ việc chọn kiểu. Em nhìn chung quanh coi có ai sướng bằng em không?

Em kể cho tôi nghe rồi chép miệng:

- Chị có thấy ai sướng bằng em không? Anh ấy để cho em vô tư sống như... những đứa con gái cuả anh ấy.

Hơn một lần em than với tôi:

- Chị biết không, ba em lớn hơn mẹ em mười mấy tuổi. Em nghĩ mẹ em cũng phải chịu đựng ba em nhiều lắm vì mẹ em hay nói ba em độc đoán. Vậy mà tại sao ngày xưa mẹ em không ngăn em đừng lấy chồng lớn tuổi hở chị?

Tôi nhỏ nhẹ:

- Thật ra thì không phải cặp vợ chồng nào khác biệt tuổi tác cũng gặp những khó khăn như Uyên đang gặp, cũng không phải hai người khác tôn giáo nào khi lập gia đình cũng luống cuống như Đông Nghi. Đông Nghi biết khối người cũng cùng hoàn cảnh như mình nhưng họ không gặp những thử thách như mình đang gặp phải. Nhưng Đông Nghi hỏi thật Uyên nhé, lúc đó mẹ Uyên có cản thì Uyên có nghe theo không?

Em ngập ngừng một thoáng rồi lắc đầu thú tội. Người ta vẫn bảo khi hai người yêu nhau thì có Trời mà cản, Trời còn cản không được thì huống hồ gì là người phàm, cho dù đó có là mẹ cha. Bởi khi người ta yêu nhau thì bao nhiêu khác biệt cho dù có lớn lao bao nhiêu người ta cũng coi như pha, cũng nhìn chẳng thấy. Truyền thuyết Hy Lạp kể rằng thần tình yêu Cupid khi xưa bị mù đôi mắt. Có phải thế hay không mà khi người ta hôn nhau người ta cũng thường nhắm mắt? Thế thì em, tôi và bao người đàn bà khác nữa, những người đàn bà khi yêu không bao giờ mở mắt. Những người đàn bà lao đầu ký thác chung thân đơn thuần chỉ vì hai chữ "tình yêu" biết đổ lỗi cho ai khi chạm vào những khó khăn không tưởng của cái gọi là "hôn nhân"?

***

...người ta bảo tình yêu mang nhiều hương vị khác nhau...

Thoạt đầu khi em nghe phong phanh về chuyện tình cảm của chồng, em đã không tin. Em gặng hỏi thì chồng em gạt phắt bảo em chỉ tưởng tượng vớ vẩn và dạy em phải giữ đúng tác phong của một người chủ đừng quá ghen tương mà làm trò cười cho nhân viên. Em bảo với tôi em tin chồng vì làm sao chuyện đó có thể xảy ra được khi cô nhỏ kia chỉ mới hơn 20 tuổi. Có nghĩa là nếu vợ chồng em lấy nhau sớm mấy năm thì con em cũng bằng tuổi người mà chồng em đang khoác tay dung dăng dung dẻ khắp thành phố.

Nhưng rồi không có chuyện gì có thể giấu mãi được, nhất là trong cái thế giới ồn ào nhộn nhịp của những đứa con gái đang tuổi lớn. Khi không còn có thể chối quanh được nữa chồng em đã năn nỉ xin em tha thứ và hứa hẹn sẽ thay đổi. Em đau đớn khóc ngất trong tay tôi. Em hỏi tôi:

- Em đã làm sai điều gì hở chị?

Tôi im lặng ứa nước mắt theo em. Em, một người đàn bà có tất cả: tài năng, nhan sắc, học thức, tâm hồn. Vậy mà em cũng không giữ nổi một người đàn ông cho riêng mình... Em, một người đàn bà làm tất cả cho tình yêu, bỏ tất cả vì tình yêu và đặt tất cả niềm tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu. Vậy mà em cũng không giữ được một người yêu... thì tôi còn lời nào cho em, cho tôi ???

Rồi cũng như bao người đàn bà tự tin khác em quyết định phải giành lại trọn vẹn cái gì là của em ngay lập tức. Trong đau khổ, em vẫn miệt mài tìm cách ứng xử khôn ngoan. Em xin nghỉ làm, để con cho mẹ chăm sóc, bắt chồng đưa đi Europe chơi như một thứ trăng mật lần thứ hai. Em bảo em có bổn phận phải hâm nóng lại tình yêu. Em nói cô bé kia chẳng có gì nổi bật hơn em nhưng có lẽ đã hợp với chồng em ở điểm gì đó: lối nói chuyện, cách chia sẻ, sự lắng nghe... những thứ mà em đã có với chồng thời gian đầu yêu nhau, giờ đây sống với nhau khá lâu, những thói quen thông thường đã khiến tình cảm không còn mặn nồng. Em bận rộn với những bào chữa rất nội tâm mà quên mất cái tuổi trẻ hừng hực mà cô bé kia đang sở hữu. Đứa con gái mới lớn mơn mởn cuộn trào như sóng. Núi đồi lấp lửng lôi cuốn theo từng bước đi trước mắt gã đàn ông đang cố kéo lại những ngày trai trẻ cho dù mình đã không còn là "trai" và cũng chẳng thể gọi là "trẻ"...

Đó là câu chuyện của ... lần thứ nhất chồng em phản bội em. Lần thứ hai em đọc được một tin nhắn nhớ nhung gửi đến cho chồng, em bảo em đã chết lặng rất lâu, sau đó em đã gào thét như một người điên, em đập phá tất cả những gì bàn tay có thể chạm đến, em muốn tung hê tất cả nhưng rồi nhìn lại gương mặt ngây thơ hạnh phúc của hai đứa con trong tấm ảnh gia đình trên tường em lại lẳng lặng đi thu dọn mọi mảnh vỡ trước khi lên xe đến trường đón con. Lần thứ ba thì em câm lặng. Nói chuyện xong, thật nhẹ nhàng và lặng lẽ em bỏ đi. Em tắt điện thoại, không một mối liên lạc, để con lại mặc cho chồng xoay sở. Chồng em cuống cuồng tìm kiếm, vật vã, tuyệt vọng đủ cả. Lần đó chồng em gọi cả cho tôi để tìm em. Rồi lại những buổi hàn gắn, những kỳ gặp gỡ với cố vấn hôn nhân, những lần nói chuyện với linh mục quản nhiệm...Nhưng đã không còn những chuyến đi tìm lại tuần trăng mật...

Em đã nói với tôi bằng một giọng bình tĩnh đến lạnh người:

- Tụi em bây giờ chồng sống đời chồng, vợ sống đời vợ mặc dầu cả về mặt pháp lý cũng như đạo lý thì là một cuộc sống chung đề huề. Chung nhau hai đứa con gái, chung nhau mâm cơm, chung nhau cả cái giường. Nhưng chỉ có thế... Cả tuần có khi không nói câu nào với nhau. Điều đáng sợ là em không còn muốn níu kéo anh ấy nữa. Em không còn muốn hàn gắn để trở nên bình thường nữa. Em cảm thấy cuộc sống như thế này thật thoải mái. Anh đi đâu, làm gì, em không quan tâm. Em chỉ cần anh có trách nhiệm với hai con. Em không muốn con gái em lớn lên không có cha bên cạnh. Hình như ở Việt Nam bây giờ người ta gọi đó là "sống trơ" đó chị. Ừ, sống trơ - nghe cũng hay chứ chị nhỉ?

người ta bảo tình yêu mang nhiều hương vị khác nhau... riêng tôi, tôi vẫn thích ví von tình yêu như một ly Irish Coffee... ly Irish Coffee với vị ngọt tan trên vành môi từ những bọt whip cream trên mặt như cái ngọt ngào của những tháng ngày là tình nhân, như chất Irish Whiskey nồng nàn men say đê mê ngây ngất của những năm tháng đầu trong hôn nhân, để rồi chỉ khi bắt đầu vào thời kỳ "hậu trăng mật" người ta mới bắt đầu nếm được cái vị đắng của cà-phê. Cái vị đắng mà chúng tôi, những người đàn bà thông minh trong mọi vấn đề nhưng ngu ngơ đến tội nghiệp trong tình yêu, những người đàn bà mạnh mẽ trong thế giới đàn ông nhưng lại yếu đuối vô cùng trước một người đàn ông... không thể một mình uống mãi trong mỏi mòn kiệt quệ...

Đâu đó tiếng hát người ca sĩ đang vút cao:

Môi chợt đắng niềm yêu thương
Thời gian quên bỏ chút đường đó em (*)


11.12.14
Hoài Yên

* Quán thời gian - thơ Trương Nam Hương, nhạc Phú Quang



       


_________________
cứ bảo lòng như đá
đá cũng buồn như ai ...


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft