Bài viết đã cũ (lượm đem về)

Image


Buỗi chiều xuống thật nhanh, trên đường về tôi kéo chiếc khăng quàng cổ cao hơn, vì trời đang mưa
cái lạnh ngây ngây len vào vùng áo hở ngực một thoáng rùng mình...

bao nhiêu stress của một ngày làm việc tan biến theo bước chân ngắn dài trên đường phố
tiếng động chung quanh như thôi thúc thời gian, hãy cố lên và thật căn tràn sức sống, và tôi thì cũng đang trên guồng quay thần tốc ấy !
Tiếng hát vẳng từ nơi nào trên đường phố của Beyoncé mà tôi rất thích, một cái gì đó dìu dịu , và một thoáng mơ màng khi ánh mắt tôi vừa chạm vào không gian.
Không gian của chiếc lá đang rơi....tôi reo lên, thu đã đến rôi... thu đã đến rồi...bỗng dưng tôi thấy một khoảng trời đầy ý nghĩa...bởi những cái mà bình thường người ta ít khi nắm bắt đươc.
Giờ phút nầy tôi thấy thèm có một ly cà phê, một ly cà phê nóng khói bốc lên cao hít vào tận lòng phổi cho đã ghiền!

Tôi muốn ngồi xuống một nơi nào đó, để viết một vài dòng về một vài ý tưỡng tôi vừa thoáng có trong cơn mê ảo... phải chăng tôi thuộc type người thích phiêu lưu trong suy tưỡng.

Thu đã đến!
cho rừng xưa thắp nến
Lá đang về, dù tận cõi mông mênh
Cánh vàng bay.... tay bắt bóng chiều lên
Xin lá về ...và rừng mãi ... yêu thêm

Lụa choàng vai
cho bóng đổ dài
Heo may gọi
thơm màu da thịt trắng
Chiều ánh nắng...
tóc bay quàng thân cỏ ấm
Thu đã về, và rừng vẫn chờ mong
Hương thơm ngọt long lanh ngàn cỏ mượt

Thu đã đến
và chiều đã xuống....
ngày mãi đầy
Và tình mãi xa
Xuyên qua gió
mượt mà trăng trao chuốt
Lấp lánh vàng rung khẽ mắt môi đêm


Viết, Viết đối với tôi đã trở thành một người bạn thân, mỗi khi tôi có những buồn vui hay bất chợt cảm trào dâng trong lòng. Cái thân quen từ khi tôi choàng áo mồ côi. Cái nỗi buồn bơ vơ của một đứa con gái hay khóc vì tủi thân. Nước mắt của tôi có thể chảy lúc nào khi tôi thấy mủi lòng về câu chuyện nào đó!

Người bạn thân nhất của tôi là Chữ, dù rằng chữ đối với tôi thật khó hiểu, những hỏi, ngã, những vần điệu lung tung...Tôi luôn sai trong cách viết!
Nhưng tôi không do dự khi mà có thời gian, và không gian là ngồi xuống nguyệc ngoạc liền. Tôi không giấu những trăn trở mình cùng chữ, đôi khi tôi bắt gặp tôi với những lời thơ như "oán khúc" Tôi chia xẻ cùng chữ những thổn thức của lòng, những bi ai trong cuộc sống và những niềm vui nhỏ nhỏ bất chợt từ bốn phương

Nơi tôi ở mùa Thu thật rỏ nét, Lá thật vàng và gió thật heo may. Có những lúc tôi mênh mang trong điệu nhạc của người da đen trên đường phố, chuỗi âm thanh của tiếng kèn
làm cho người xa nhà thấy bao nức nở....

Màu xanh của cỏ cây hứng lấy những giọt mưa long lanh tròn trịa, màu trắng của mây trời đùn vá từng lớp, như khúc lụa hững hờ không ngay thẳng, trên ngọn đồi cao ngăn nấp những chiếc ô dù xanh, vàng, đỏ đang xoè ra bao bọc lấy muôn trùng ,những tàn lá đan nhau trìu mến tạo cho đời một nét óng ả sắc màu

Thu về... và rừng mở lối... đàn bướm chập chùng trong cánh lá lung linh nhịp điệu, đưa tôi vào cảm xúc thật riêng tư!!!



       


_________________
Cho em mượn từ trăng lời huyễn hoặc
Viết "Thiên Trường" như dấu ấn tên Anh
Hoài không cạn chung rượu buồn, trăng rụng!
Vết nhăn dài đôi mắt thuở yêu xưa !



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft