Thu rơi từng cánh

Image

...
Sáng nay sương mù giăng mờ lối đi, mùa Thu năm này thật lạ, lá vẫn đổi màu tạo thành rừng Thu tuyệt đẹp,trời xanh trong vắt nhưng sao chưa nghe "lạnh hơi may" nhỉ? Nhớ ngày xưa mẹ thường nói:
- Hôm nào sương mù nhiều là nắng gắt đó con!
Ồ mùa Thu mà cũng có sương mù, thế là hôm nay nắng gắt?
Mỗi năm vào ngày Thanksgiving là tôi cùng gia đình đi viếng mộ anh Công của tôi và mộ hai ngưới ân nhân nữa, gió Thu man mác hoà với sương mù tôi thấy thật dễ chịu. Đây là mộ anh Công của tôi, vẫn vậy, anh vẫn im lìm, có lẻ anh đang nhìn chúng tôi nhổ mấy cỏ dại xung quanh thắp nhang cho anh và những người bạn láng giềng của anh.
Chợt nhớ hai câu thơ của Bùi Giáng trong bài "Em đi" mà ngậm ngùi:
Em đi vĩnh biệt quê nhà
Em về Vĩnh dạ không nhà không quê
"Không nhà không quê", ôi thấm thía làm sao! Không hiểu cõi Vĩnh hằng và Thiên đàng có làng mạc xóm thôn, có nhộn nhịp chào đón mùa xuân hay những ngày lễ lạc, nhỏ Thủy bạn tôi thường bảo với tôi khi nghe tôi hỏi vậy:
- Thử biết liền, mầy thử đi rồi kể lại tao nghe. Rồi nó cười ha hả và nói thêm: - Khùng thì cũng theo sách vở , đừng khùng kiểu "mù mờ" nhé nhỏ điên! Tôi cũng cười.
Tôi đi bộ vòng quanh khu nghĩa địa, sương đọng trên từng chiếc mộ bia, thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thoáng qua, vài chiếc lá vàng lăn lốc, tôi rượt theo chiếc lá để xem nó dừng lại nơi nào. Lá kia dừng lại tại một ngôi mộ, ở đó có người cha và hai đứa con nhỏ đang loay hoay xới đất để trồng hoa cúc,màu tim tím thật xinh, hình ảnh này khiến tôi nhớ mấy câu thơ của Đinh Hùng trong bài " Gửi người dưới mộ " :
-Trời cuối Thu rồi - Em ở đâu?
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu
Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy,
Ta muốn vào thăm nắm mộ sâu.
Vậy là mộ ấy chính là mộ của vợ ông ta. Sự vô thường đôi khi khắc nghiệt , nhưng cũng hay, được vui ngày nào biết ngày ấy, mình làm được cái gì thì hãy làm để không phải hối tiếc khi đã ra đi, ra đi thật xa. Tôi nghĩ và lẩm bẩm.
Ở khu nghĩa địa này thật nhiều mộ, ngay cả cạnh mộ anh tôi cũng có thêm mấy nấm mồ mới,vậy là anh Công có thêm láng giềng, ra đi là trở về! Tôi lại thoáng buồn, buồn vu vơ, buồn thấm thía, tự nhiên nước mắt tôi lại tuôn trào tôi không hiểu sao, chỉ biết mình thấy xa vắng và cô đơn . Câu thơ cổ năm nào văng vẳng:
" Đời người trăm năm nhưng bảy mươi rất hiếm....."
Thu lại về, lá Thu đổi màu và rơi rụng, đã bao mùa Thu đi qua, bao sự đổi thay.Tôi đứng tần ngần nhìn trời cao hiu quạnh, vài chú chim nhỏ bay qua, gió nhè nhẹ đưa, chợt có tiếng động, tôi sực tỉnh đó là bước chân của một chú sóc dẫm trên lá xạc xào, tôi nhìn theo chú sóc nhỏ,thật tội nghiệp.Mùa Đông sẽ đến, lạnh lẽo chú trú ẩn nơi đâu và có dự trữ được lương thực không? Kìa chú vẫn đi trông thật vô tư không cần biết cái gì sẽ đến với mình sắp tới ,cũng như Xuân qua Hè đên Thu tàn Đông sang trong cái vòng lẩn quẩn qui luật của Tạo Hóa.
Khẽ thở dài, tôi tạm biệt anh Công và đi thăm mộ của hai vị bác sĩ ân nhân gia đình của chúng tôi.
Tôi đọc nhỏ câu thơ của Nguyễn Bính trong bài Thu rơi từng cánh:
"Thu rơi từng cánh cho lòng nhớ thương"
(Mùa tạ ơn)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft