Lá Vàng ...

Lá Vàng ...

Mùa thu đã qua lâu lắm rồi nhưng ở vào cái thành phố cực nam này những chiếc lá vẫn còn xum xuê bám đầy cành. Có những chiếc lá vẫn còn nguyên vẹn một màu xanh, có những chiếc lá đang bắt đầu chuyển màu hoe hoe và có những chiếc lá đã bước sang độ úa vàng. Lạ lùng nhất là những chiếc lá đã nghiêng hẳn một màu nâu nhưng vẫn còn trên cành ... Từ khung cửa sổ nơi tôi ngồi có thể nhìn thấy một vài chiếc lá như thế. Tôi ngẩn người ngắm một chiếc lá đang run rẩy bám trên cành khô đó rồi nhìn xuống bàn tay xương xẩu của người đàn bà đang nằm trên chiếc giường bên cạnh mình. Người đàn bà đang thiêm thiếp trong từng nhịp thở mệt nhọc sau hai mươi tiếng đồng hồ thức và nói liên tục. Khi tôi vừa bước vào phòng bà đã nhìn tôi thảng thốt:

- Ủa, tại sao con cũng ở đây? Con cũng bị bắt à?

Tôi còn đang ngớ người chưa biết trả lời làm sao thì chồng tôi đã nháy mắt nhìn tôi rồi mấp máy miệng:

- Lại đang sảng.

Anh nhìn bà hỏi:

- Mẹ có biết đây là ai không?

Bà nhíu mày nhìn anh chặc lưỡi:

- Tại sao tao lại không biết? Nó là con dâu tao chứ ai.

Đây là tuần thứ tư bà nằm trong nhà thương, bà đến nhà thương chỉ để soi ruột hơn ba tuần trước ... không biết vì một bất cẩn hay vì tuổi bà đã cao mà việc tệ hại có thể xảy ra nhất đã xảy ra. Ruột bà bị thủng khi đang soi và bà đã phải giải phẫu cấp tốc vá lại. Sau đó bà cứ nửa mơ nửa tỉnh và những ngày gần đây thì bà đã nói sảng nhiều hơn là tỉnh táo. Bà không còn nhận ra không gian và thời gian chung quanh. Có những khi bà nói những chuyện đâu đâu trong quá khứ của 50, 60 năm trước. Có những lúc bà nói đến những điều đâu đó chưa bao giờ xảy ra. Như ngày hôm nay bà tin rằng mình đang bị bắt trong lúc tìm đường vượt biên và bà lo ngại khi thấy mặt tôi. Bà bảo:

- Mẹ đã bảo chúng nó rằng đừng bắt con dâu tôi để nó còn ở ngoài lo buôn bán nuôi con Ấy vậy mà chúng nó lột hết vàng của mẹ rồi mà bây giờ nó còn bắt con vô đây.

Rồi bà ngân ngấn nước mắt nắm tay tôi:

- Tội nghiệp con, thế chúng nó đánh con có đau không?

Tôi đã phải nhìn bà cười trấn an:

- Mẹ yên tâm, không đứa nào dám đánh con đâu. Đánh con, con đánh lại.

Bà trợn mắt nhìn tôi:

- Đừng con ạ, chúng nó có súng. Con đừng cãi lại nó nó bắn con chết lấy ai nuôi thằng J.

Những lúc bà trong cơn hoang tưởng như thế chúng tôi thường không biết phải xử trí ra sao. Thường thì tôi nói xuôi theo những chuyện bà đang nói nhưng chồng tôi thì khác. Anh bảo phải nói về hiện tại để kéo bà ra khỏi cơn mơ trong đầu bà. Khổ một điều nếu nói ngược lại thì bà sẽ giận dữ và tìm cách giật hết những giây nhợ gắn trên người mình với những máy móc chung quanh. Những lúc ấy bà bỗng khoẻ lạ thường, đôi khi phải cần đến hai, ba người mới kềm chế nổi bà mặc dầu bà chỉ hơn 100 lbs. Hậu quả là để tránh cho bà khỏi vùng vẫy người ta đã trói hai tay bà lại ... Lần đầu tiên nhìn thấy bà như thế tôi đã phải bậm môi quay đi để khỏi oà khóc trước mặt bà.

Bà, người đàn bà chưa học xong hết lớp ba trường làng nhưng khôn ngoan khéo léo từ vấn đề buôn bán cho đến cách xử sự với mọi người chung quanh bây giờ nằm đó lảm nhảm những điều vô nghĩa. Bà, người đàn bà chưa bao giờ chịu nhờ vả một ai cho dù đó là con hay dâu giờ đây không còn có thể tự chủ được chính mình từ vấn đề vệ sinh cho đến miếng ăn, hơi thở. Bà, người đàn bà có thể kể vanh vách cách làm của từng món ăn bà chỉ nếm qua một lần giờ đây không còn nhận ra được những gì chung quanh ...

Lạ một điều rằng bà có thể không nhận ra rất nhiều người đến thăm, ngay cả những đứa con trai thương yêu nhất của bà nhưng bà luôn nhận ra tôi. Những ngày đầu khi bà mới mổ xong bà từ chối không chịu ăn bất cứ thứ gì, ai đút bà cũng lắc đầu mím chặt môi ngoại trừ người đó là tôi. Các cô y tá thường đợi lúc tôi đến thăm bà rồi đưa cho tôi cả chục viên thuốc cho bà uống vì chỉ có tôi dỗ bà mới bằng lòng nuốt. Không biết vì hoàn cảnh và việc làm không cho phép tôi ở bên cạnh chăm sóc bà thường xuyên nên khi thấy tôi bà không nỡ làm tôi buồn nên làm theo những gì tôi muốn hay vì ở đâu đó trong những tư tưởng nhập nhằng rối rắm trong đầu bà luôn hiện hữu rõ ràng hình ảnh đứa con dâu đuểnh đoảng mà bà đã thương yêu mà cho dù ngay khi mê sảng nhất bà vẫn luôn nhớ để hỏi tôi:

- Bà ngoại có khoẻ không con?

Để rồi ngay sau đó bà lại chép miệng:

- Tội nghiệp bà ngoại cứ đau hoài. Phải mà bà ngoại khoẻ khoẻ một chút thì mẹ đã rủ bà ngoại đi chợ Hoà Hưng với mẹ rồi. Hôm nọ hai chị em đi ngang qua Lăng Ông gặp cái ông thầy kia ...

Rồi bà lại miên man kể một câu chuyện đâu đâu chỉ hiện hữu trong đầu bà vì mẹ tôi và bà vốn không hề biết nhau khi còn ở Việt Nam. Nếu chỉ đơn thuần rằng bà nằm đó nói không thì chúng tôi cũng không lo ngại cho lắm nhưng có những khi bà nhìn thấy những gì không có thật và bắt mọi người phải làm theo ý bà. Có những lúc bà chỉ vào khoảng không rồi hỏi tôi:

- Sao mẹ mới dọn dẹp mà bây giờ lại bừa bộn như thế này thì lấy lối đâu để đi?

Rồi bà vùng vẫy đòi bước xuống giường đi dọn dẹp. Những lúc ấy có khi tôi thành công trong việc chạy lăng xăng cầm vật nọ cái kia trong phòng bệnh đem để ra chỗ khác rồi bảo với bà rằng tôi đã dẹp rồi nhưng có những lúc bà gắt lên:

- Tại sao cái nồi nó dơ như vậy mà con không thấy để rửa?

Những lúc như thế tôi lại cố gắng "át giọng" bà bằng cách kể cho bà nghe về đứa cháu nội duy nhất của bà hay đem nó ra làm "ngáo ộp" dọa bà mỗi lần bà la hét không chịu nằm nghỉ:

- Mẹ, mẹ nhắm mắt ngủ đi cho khoẻ. J. nó mới gọi về hỏi bà nội có chịu ăn ngủ không đấy.

Lập tức bà nhỏ giọng:

- Ừ, thôi mẹ không nói lớn nữa kẻo đánh thức nó dậy. Cái thằng chó con vừa mới đây mà đã ngủ rồi.

Bà không hề nhớ rằng "cái thằng chó con" mà Bà đang nói đến bây giờ đã 21 tuổi và sắp ra trường đại học.

Mỗi lần nhìn bà, tôi lại xót tim đau. Đoạn cuối của một đời người là như thế này sao? Tôi thường tự hỏi "sống cách nào thì đau khổ hơn?" . Sống như mẹ tôi đang sống, mẹ tôi vẫn còn rất minh mẫn nhưng vì cái máy chống run đặt trên đầu mẹ nên mẹ đã không còn nói được rõ ràng nữa ... hay sống như bà đang sống, giọng nói vẫn còn rõ ràng minh bạch nhưng trí óc thì đã vữa tan ... Tôi biết điều "mơ ước" của những người già như mẹ tôi, như bà thường là được ra đi thật dễ dàng thanh thản, không làm phiền con cháu. Nhưng đâu phải chiếc lá nào khi vàng cũng được nhẹ nhàng buông mình theo gió một cách an nhiên...

Hôm nọ tôi vào nhà thương thăm bà, đang giữa cơn "nói" bà bỗng ngưng lại nắm lấy tay tôi rồi nghiêm nghị:

- Mẹ lúc nào cũng thương con như một đứa con gái của mẹ. Ngày xưa mẹ hay buồn vì Trời chỉ cho mẹ năm thằng con trai mà không có đứa con gái nào nhưng từ ngày có con mẹ đã không còn buồn nữa ...

Tôi nghẹn lời không biết phải nói gì với bà, chỉ biết dỗ dành:

- Vâng, vậy mẹ phải nghe lời con ăn uống cho đàng hoàng để còn về nhà nữa. Mẹ còn phải dậy con nấu ăn nữa mẹ nhớ không?

Bà cười hiền hoà:

- Sao con bảo con không muốn học nấu ăn để mẹ khỏi sai ...

Vâng, bà và chỉ có bà là bà mẹ chồng luôn mỉm cười khi con dâu dõng dạc tuyên bố câu lộng ngôn kia.

Bà, và chỉ có bà là bà mẹ chồng khi đi thăm con dâu bệnh đã đem theo tám ly chè khác nhau bày ra trước mặt tôi:

- Mẹ biết con thích ăn chè nhưng mẹ không biết mày thích loại nào nên tiệm có bao nhiêu thứ chè tao mua hết. Thích cái nào thì bảo mẹ rồi mẹ sẽ mua kêu em cầm qua cho con.

Bà, và chỉ có bà là bà mẹ chồng luôn ân cần khuyên nhủ tôi như mẹ khuyên con gái khi về nhà chồng:

- Đừng tin hết vào đàn ông con ạ. Phải thủ lấy cho mình kẻo có chuyện gì thì trắng mắt ra.

Bà thường làm tôi nhớ đến Bác tôi. Bà nội tôi mất khi bố tôi còn rất nhỏ. Bác đã từ hôn ở độc thân để lo cho các em. Bác tôi thương bố tôi y như một người mẹ thương con nhưng nếu bố mẹ tôi có chuyện gì bất đồng bác tôi luôn sẵn sàng bênh vực mẹ tôi và mắng bố tôi. Bác tôi thương và lo lắng cho mẹ tôi nhiều đến nỗi nhiều người cứ tưởng Bác là chị ruột của mẹ chứ không phải là chị chồng. Một người bạn của tôi khi thấy tôi chăm thằng bé quá đã tuyên bố:

- Tui nói thật với chị con trai chị vừa giỏi vừa đẹp trai nhưng tui có con gái cũng không dám gả cho con trai chị vì chị chăm nó như thế thì đứa con dâu nào làm vừa lòng được chị.

Tôi đã nói với cô rằng cô không có con gái nên câu nói đó trở thành bù trất nhưng tôi tin rằng tôi có muốn cũng không thể làm một người mẹ chồng ích kỷ khó khăn được vì cuộc đời tôi có những ngọn hải đăng sáng rực như bà, như mẹ tôi, như bác tôi để noi theo ...

Lúc bà còn khoẻ bà đã tâm sự với tôi rằng bà không có vòng vàng nữ trang gì nhiều bởi bà chưa hề tự mình mua sắm thứ gì cho bản thân. Những gì bà có là do những đứa em của bà mua cho bà nhưng:

- Mẹ trả hết lại cho các dì rồi để mai mốt có chết không nợ nần ai điều gì. Mẹ chỉ có một chuỗi hạt trai ba mua cho mẹ . Mẹ để lại cho con.

Tôi đã nửa đùa nửa thật nói với bà rằng bà có đến hai đứa con dâu, cho tôi rồi bà lấy gì cho chị dâu tôi. Bà suy nghĩ một tí rồi nói:

- Vậy để mẹ lấy ra xâu làm hai chuỗi để các con giữ làm kỷ niệm khi mẹ chết.

Tôi biết bà chưa kịp làm điều đó thì đã lâm bệnh. Dù không muốn nghĩ đến nhưng tôi biết bà bây giờ như một chiếc lá có thể lìa cành bất cứ lúc nào. Mai kia khi bà nằm xuống tôi sẽ để lại sợi chuỗi hạt trai đó cho chị dâu tôi bởi tôi không cần bất kỳ điều gì để làm kỷ niệm nhớ đến bà....bởi những thương yêu của bà đã in hằn trong trái tim tôi ...

Hôm nay một ngày cuối năm ... những chiếc lá vàng đang run rẩy bám cành đó một ngày không xa sẽ rơi xuống mục rữa trong lòng đất ... nhưng khi lá còn xanh lá đã che chở nắng mưa cho cả vòm-trời-tôi một thời ...

(cho những người mẹ đã nuôi con lớn không chỉ bằng thức ăn... )

đêm cuối cùng năm bính thân.

hoài yên



       


_________________
cứ bảo lòng như đá
đá cũng buồn như ai ...


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft