Nỗi lòng Dốc vắng

PHI VÂN ĐIỆP KHÚC:
Lá xanh rơi đầy thềm rêu, ôi trời khuya.
Gió đông theo về, canh tàn, âu sầu mình em Dốc.
Sương đêm, lạnh buốt hơi đông, cố hương xa vời.
Lẻ loi mình cô quạnh, trắng đêm ngóng trông phương trời xa.
Đò chiều nơi bến xưa, bao tháng năm đến nay còn chăng?
Ngồi nhìn bông tuyết rơi, lòng bâng khuâng nhớ thương quê nhà, tâm sự mình ta.


VỌNG CỔ:
Câu 1:
Hỡi bóng chim côi đang bay về đâu cuối trời mỏi cánh. Hãy mang giùm tôi mấy dòng tâm sự vượt trùng dương trở lại chốn quê… nghèo. (-)(-)
Đất khách đêm đông sao hoang lạnh tiêu điều. (+)
Trong giấc chiêm bao đêm dài chợt tỉnh, tôi chợt nhớ mình đang lạc lõng nẻo trời xa. (SL)
Kiếp sống lạc loài thân thế bơ vơ nên bao Dốc Mơ dần nhạt úa trong chiều. Thương nhớ nhiều hình bóng của quê hương mỗi bận đông sang ngập trời tuyết đổ....

Câu 2:
Mùa đông năm xưa có bếp lửa hồng nơi mái ấm, mùa đông năm nay trơ trọi Dốc Mơ .... sầu. (-)(-)
Tuyết trắng bay bay cho má thắm phai mầu. (+)
Trên ghế đá công viên chiều nào tuyết đổ, mấy bận đông tàn về tan tác lá vàng rơi. (SL)
Vũ trụ chìm dần trong bóng tối chơi vơi, trời ủ dột giữa bốn bề hoang vắng. Năm tháng trôi qua theo thời gian đăng đẵng, bông tuyết rơi đầy nhuộm trắng mái đầu xanh.

Ngâm thơ:
Lại một mùa đông đến nữa rồi
Đông tàn tuổi mộng cũng tàn thôi
Ly hương có kẻ sầu xa xứ
Thắt thẻo canh trường lệ đắng môi.


PHI VÂN ĐIỆP KHÚC:
Gió…
Gió đông lạnh lùng từng đêm,
Nhớ nhung quê nhà ngày tháng.
Lẻ loi xứ người, buồn lắm, mấy bận đông sang.
Buồn lắm, chút phận ly hương.
Buồn lắm, chút phận ly hương.


VỌNG CỔ:
Câu 5:
Tôi muốn dạo lên mấy khúc ly tao để thay cho những lời thương tiếng nhớ. Những chiếc đàn xưa dây chùng phím lạc mấy đường tơ cũng lạnh buốt như… đồng. (-)(-)
Trận gió từ đâu thổi tạt đến cô phòng. (+)
Nhớ làm sao quê hương mùa nước nổi, có ông lái đò xuôi ngược giữa trường giang. (SL)
Nhớ mái đình làng cỏ bám rêu phong có con chim sáo trên cành đa vang tiếng hót. Nghe mùi hương bưởi gió đùa thơm bát ngát bên mái tranh quê tản mạn khói lam chiều./-

Câu 6:
Tiếng chuông giáo đường rời rạc điệu ngân nga như khơi gợi một nỗi buồn xa vắng. Mùa đông trở lại với bốn bề tuyết trắng, đã mấy đêm rồi ngồi đếm nhịp thời gian. Sống giữa phố phường sao mình vẫn thấy lang thang như một kẻ lữ hành lạc lối. Nhìn dãy đồi thông đang gục đầu trước gió, đêm từng đêm thấp thỏm nhớ quê nhà. (SL)
Mùa đông này nữa là mấy mùa đông, manh áo ấm thêm lạnh lòng Dốc vắng.
Đông sang cây lá tiêu điều, quên hết nhiễu phiền vui kiếp Tịnh Yên....


(copy từ bài XA CÁCH MUÔN TRÙNG
Sáng tác: Hà Phương, Viễn Châu)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft