Tình Tự

Đây là một bài thơ khác anh làm cho chị khoảng năm 1970 - 1971

Anh chỉ có một trái tim,
thì đã cho em mất...
Giờ còn lại đây nỗi nhớ mà thôi
Trời Saigon sao lại bỗng chia đôi (*)
Từng chiều Chủ Nhật anh về buồn...
trũng xuống...

Đôi chân bước mà nghe sao vẫn vướng,
Trời không mưa,
Anh cứ tưởng trời mưa,
Trọn chiều bên nhau,
Anh vẫn thấy chưa vừa,
Anh vẫn thấy như lòng thiêu thiếu ấy...

Sao anh đến thăm em,
Bao lần,
Mà anh vẫn vậy,
Anh vẫn ngồi khép nép trong mắt em...
Những lúc chia tay,
Sao anh vẫn thấy thèm,
Anh vẫn muốn mình bên nhau mãi mãi...

Sao em biết anh yêu
mà em còn ái ngại?
Sao em hay kết chuyện tình mình bằng những lá mùa Thu?
Lá mùa Thu thì kệ lá mùa Thu,
Anh chỉ biết,
Anh Yêu em nhiều nhất...

Xin cứ để u sầu trong đáy mắt,
Xin cứ buồn trong vẹn một mùa Đông,
Từng chiều về
em hãy sống với chờ mong,
Nếu mùa xuân có hỏi
Thì em trả lời rằng:
"Người yêu em bảo thế..."
TTG


(*)Thời gian này anh đã vào quân ngũ rồi. Anh đi từ trại lính đến thăm chị mỗi chiều. Cả hai ngồi khép nép bên ngoài mái hiên và luôn luôn hồi hộp sợ mẹ tôi bắt gặp.



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft