Cảm Tác Từ "Nghẹn Tiếng Kinh Cầu" Của Anh Trần Văn Lương

Lá úa ẩn mình trong bóng tối
Sầu tuôn rơi đứt nối buổi hoàng hôn
Tiếng chuông ngân sườn núi giục thu không
Kinh sám hối dập dồn giờ tử nghiệp .

Người mới mất câu kinh tiễn biệt
Hồn chưa đi nước mắt thương vay
Lá thu vàng nắng nhuộm vương cành cây
Quên mất cội, thăm ai nào biết hỏi ?

Lữ khách áo sờn vai đôi chân bước mỏi
Tóc phai mầu, đường lối nhỏ vắng người qua
Vầng trăng xưa soi tỏ tấm thân già
Đời lữ thứ bao phen nhạt nhòa nước mắt .

Buồn bạn hữu quê hương đánh mất
Chặng sau cùng còn mấy đứa "bát thập" cạn chén lưu vong
Mộ phần vừa mới thả nắm đất cành hoa xong
Sầu vỡ vụn xa trông về cố quốc .

Trầu đã héo, tầu cau khô rớt đất
Lục bình theo dòng trôi giạt đến nơi đâu ?
Chiều hoang vọng tiếng kinh cầu !



       


_________________
Rồi có khi nào nhớ tới anh
Xin đừng thổn thức lệ long lanh
Hãy đem mái tóc pha mầu mắt
Dệt gấm tương tư ủ mộng lành .

http://trannhatlang.blogspot.com


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft