Tưởng nhớ một nhà thơ vừa rụng cánh bay xa ...

Image

Khóc Bạn
(Trần Đại)

Thế thôi là hết ưu phiền
Trả cho dương thế xích xiềng khóa thân

Nhớ ngày nao rưng rưng lạy mẹ
gót phiêu bồng xem nhẹ trùng khơi
Tài hoa tuấn kiệt một đời
Thế gian là cõi tuyệt vời ghé qua

Từ thuở biết ngâm nga đàn phách
nguồn thơ nao ngõ ngách tuôn về
chồi hoa nở rộ đam mê
Lá rơi chạm phải hồn tê tái sầu

Bởi vì đâu! vì đâu bất toại
Xác thân nằm hủy hoại đời trai
Thế là mất hết ngày mai
Đêm nằm khóc mẹ đếm dài tháng năm

Thân đã chết oái oăm đầu sống
Rồi một chiều thả lỏng nàng thơ
Đũa tiên gõ nhẹ thẩn thờ
Trăm nghìn chim mộng vây bờ luyến thương

Thơ đã vượt trùng dương gặp mẹ
Tập thơ về như xé niềm đau
Làm như ai đã bắt cầu
Cho con với mẹ vơi sầu biệt ly

Cũng chiếc cầu thương đau trần thế
Rước mẹ về Nhan Thánh Ba Ngôi
Hữu Tài rồi cũng Thế Thôi
(Có anh bên mẹ lòng tôi bớt sầu)

R.I.P Thế Thôi - Đỗ Hữu Tài
Yên giấc ngàn thu bạn nhé!



.



       


_________________
trandaik


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft