Tản Mạn Bến Sông (phần 7 )

http://www.bensongmay.com/viewdiendan.php?t=17962 (p.6)
http://www.bensongmay.com/viewdiendan.php?t=17739 (p.5)
http://www.bensongmay.com/viewdiendan.php?t=17703 (p.4)
http://www.bensongmay.com/viewdiendan.php?t=17642 (p.3 )
http://www.bensongmay.com/viewdiendan.php?t=17629 (p.2)
http://www.bensongmay.com/viewdiendan.php?t=17605 ( p.1)


Em về trên dốc đợi
Hồn sao chợt hư hao
Bến khuya trời trở gió
Em với trời bơ vơ .... (DM)

Cali sáng nay chừng trở mùa bên ngoài khung cứa xám ngắt một trời , ánh hồng chừng như chưa chịu bừng thức . Vẫn còn bồng bềnh như mấy ngày qua chưa từng bềnh bồng trên chiếc du thuyền , dưng không chợt cảm chơ vơ lạ thường dường như " đêm cô lẻ , mời hồn Tình về tim " mắt lim dim tôi mò mẫm theo vần thơ của anh có lẽ đêm qua " Đêm gọi Tình " về chăng ? phải không anh Mạc Đăng Sơn như anh đế thấy :

Thời gian tích tắc xẹt đầy trời
Vói cánh tay gầy bắt hụt hơi
Trước thích yêu vần thơ có máu
Giờ run, sợ nốt nhạc không lời ...
....
Đêm nay vẫn thế ... đếm sao rơi

Sao có rơi hay không ... nhưng cuộc đời cũng vẫn trôi , tôi vẫn lại tiếp tục tản mạn sau những cuộc vui , cuộc họp mặt , những tình thân còn đầy ứ dư âm đế tôi vẫn còn cười nụ vui như " con chim nho nhỏ " khoe mỏ đỏ và say sưa đọc " . Ta Yêu Em Hoang Đường " của anh :-) và mong được cười nhiều hơn cho đời say ... Say tình người ..say tình bạn, tình thi hữu , tình yêu .. và bâng khuâng cảm thấy dường như đâu đây mùa lá rơi sắp lại vào chu kỳ rụng rớt ... "chắng đợi nhưng mùa thu vẫn đến đây " như chị Hương Xuân cảm thấy buồn hiu hắt ... đong đầy kỷ niêm và níu kéo :

Giữ hộ tình ta nhé lá ơi
Yêu thương một thuở đã xa vời
Từng trang sách ước buồn hong mắt
Khẽ gọi tên người lệ đẫm môi

Và lại mơ tháng tám như Andy Nguyễn mơ :

Anh chờ em đến đón thu sang
Tháng tám trung thu rước kiệu vàng
Ghé tượng Đức Bà thầm khấn tạ
Đời trai diễm phúc được bên nàng

Trong " Em chờ Anh chờ " đến khi "chớm thu vừa tím ủ tình mang " thì người đã xa .

Quặn đau với mối tình ủ lạnh trong tim trong từng trang nhật ký , đoản khúc mà tôi được đọc qua "Con tim dại khờ ấy tự hỏi mình trong những đêm dài thức trắng với lòng dằn xé lòng để rồi đau khổ, để rồi tự trừng phạt mình bằng nỗi nhớ xót xa... Và nó hiểu rằng nó sẽ làm được vì trái tim của nó giờ đã trở về với sỏi đá! ". Những lời tâm sự này khó mà tin được là đọc từ Dạ Thảo một người đẹp quậy phá tưng bừng ngang dọc của bến ... Dạ Thảo luôn đem luồng sinh khí sông động và rộn ràng về cho bến với nhưng tràng cười đau thắt ...khi đọc những mẫu chuyện vui và ý kiến của cô, vậy mà khi đọc những giòng thơ nhất là những bài tự tình của Dạ Thảo khiến tôi cũng bồi hồi tưỡng chừng là tậm sự của mình được lồng trong đó :

Ta vẫn là ta giữ phố đông
Trôi theo con nước cánh bèo rong
Cợt đùa bên lá hoa rơi rụng
Khóc một mảnh tình trôi giữa sông

Môi vẫn hé nụ cười khoe chiếc răng khễnh (" vật quí " :-))) đó nhưng con tim đã vỡ vụn và tiếc nuối giá ngày xưa đừng giận dỗi thì ..chắc chẵng có tiếc nuối một trời và chắc tôi ...cũng chắng bao giờ được đọc được những bài thơ tình tự xúc cảm của DT :-)

" Ngồi nơi bến , bến bình yên trìu mến " như DT từng ngồi miệt mài vần thơ chau chuốt từng đoản khúc, tôi lại miên man tản mạn và rơi lạc vào vùng mơ ước hoài bình yên. Say sưa như chưa từng say sưa đọc , đọc ngấu nghiến và đọc đi đọc lai những đoản khúc của cô, cái tên nhân vật Đông Nghi thiệt là quen thuộc .. nhí nhảnh, ngông ngông bất cần và hơi độc đóan và thích lý sự ... Tôi bật cười như tìm chút cá tính mình trong đó,bật cười vì những mẫu chuyện đã đưa tôi trớ lại vòm trưa thân ái thơ ngây ngày xưa dưới mái học đường ... ngược lại tôi cũng đố bao nhiêu giọt nước mắt dư thừa thương vay khóc mướn, khóc theo nhân vật, khóc cho người thân phận một kiếp hồng nhan hay ngậm ngui ` cho chính bản thân mình ... Phải nói Hoài Yên là một ngòi bút rất lão luyện và sâu sắc hơn số tuổi của HY :-))

"Gió biển mơn man thổi, những lọn tóc của cô gái bay bay theo gió, vướng víu vào mặt mũi chắc cũng khó chịu lắm nhưng cô gái thì cứ thản nhiên chạy, không màng gì đến những việc chung quanh . Những gợn cát lún theo mỗi bước chân, bóng của cô gái và con chó nhỏ nhoà trong ánh nắng chiều hoàng hôn tạo ra một bức tranh lạ lùng kỳ thú, và đồng thời cũng mang một vẻ cô đơn trống vắng "

Mê lắm những đoản khúc của HY viết về biển như những lời tình tự của những chuyên truyên kỳ cô tích như là biển cho ta những nguyện ước và gởi gấm vào sóng những yêu thuơng ngọt ngào du dương ..theo những đơt sóng nhâp nhô ..gởi vào " Điệu Buồn của Biển " khi lúc nửa đêm ..
Có những bài viết của cô tôi phải đọc đi đọc lại đôi ba lần đê đọc được những ẫn ý sâu sắc trong câu truyện , hoặc nghiên ngẫm những triết lý trong câu văn của cô như rất thật , và có thể áp dụng vao cuôc, sống .



(còn tiếp )



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft