CON TRỐT HẠ VỀ


Con Trốt Hạ Về


Truyện của Jimmy Điêu


Xin bấm vào đây để nghe truyện Con Trốt Hạ Về qua giọng đọc của
Ướt Mi:



phpBB [media]


Con Trốt Hạ Về

Jimmy V. Điêu



Tiếp Theo Truyện Nồi Cháo Cóc và Con ba Khía:


http://www.bensongmay.com/viewtopic.php ... ht=#182622
http://www.esnips.com/doc/8ec5b17c-3be9 ... 5f/chaococ


và Mùa Gặt Lúa:


http://www.bensongmay.net/viewtopic.php ... ht=#199325

Image




Ầu ơ ớ ớ ơ ơ ơ....
Thân em như đoá hoa hồng
Nếu may lấy được người chồng yêu thương
Ầu ơ ớ ớ ơ ơ ơ.... …..
Còn anh sầu mãi vấn vương
Cho nên em ngủ trên giường mình ên ......




Thêm một mùa hè oi bức nữa phủ xuống xã Vĩnh Mỹ của Bạc Liêu. Khu đồng ruộng trù phú bao la tươi tốt chỉ mới hơn được tháng trước đây nay lại thành một cánh đồng khô cỏ cháy. Những ụ rơm u nhấp nhô trên mặt đất, sần sùi xấu xí. Xa xa có vài bóng người đi ra phía trong ruộng muối, lunh linh, mờ ảo như những bóng ma trơi đang vờn đuổi theo nhau dưới cơn nắng hừng hực đầy nhiệt khí chập chờn xông lên từ mặt đất.

Bình và tôi cùng hai anh em tụi thằng Chiến đang ngồi trong chòi vịt chuẩn bị ăn cơm trưa. Buổi sáng hôm đó thằng Chiến đi "chôm" con gà mái tơ của Bác Hai nó rồi chạy ra đây làm thịt. Nó ngồi bệt bên cái bếp, phía hông góc nhà, từ từ xoay con gà nướng đang chuyển thành màu vàng bóng. Lớp mỡ của con gà rỉ ra nhiểu từng giọt xuống lớp than hồng tỏa thành những cụm khói nhỏ xông lên đượm mùi gà nướng thơm phưng phức làm tôi đói cả ruột gan. Nhìn về phía tấm chiếu trải bên trong căn chòi, tôi nhớ lại chuyện tình vụng trộm của thằng Bảy Lùn và cô Út Hiền cách đây gần một năm.

Tôi còn nhớ buổi tối trời mưa hôm đó đi lùng bắt mấy con cóc với thằng Chiến cùng mấy đứa nhỏ trong xóm về nấu cháo. Khi ra đến chòi vịt này, tụi tôi bắt tại trận thằng Bảy và Út Hiền đang ân ái, làm tình với nhau. Nhưng mà giờ đây thì thằng Bảy Lùn đã lấy cô vợ ngoài thị xã theo cái kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Cô vợ rất là dễ thương, lịch thiệp theo người tỉnh thành, nhưng thằng Bảy Lùn lại không thích. Nó chỉ thích có một mình Út Hiền mà thôi. Chắc có lẽ là nó muốn gì thì Út Hiền sẵn sàng dâng hiến cho nó.

Trong ngày đám cưới của thằng Bảy Lùn, tội nghiệp cho cô Út Hiền phải bỏ nhà trốn đi biệt tâm, biệt tích. Chắc là cô đã hận thằng Bảy Lùn ghê lắm, vì đó là người đã thề trăng hẹn biển với nàng mà. Út Hiền cứ tin tưởng rằng cô sẽ lấy được thằng Bảy Lùn về làm chồng thì cuộc đời cô sẽ đở khổ hơn nhưng nào dè nó nỡ lòng nào lại đi lấy một người đàn bà khác. Có lần tôi bắt gặp cô ta ngồi khóc sướt mướt một mình sau lưng cái chòi vịt trong mùa gặt lúa vừa qua. Tôi thấy Út Hiền có vẻ thiểu não và thất vọng lắm. Lúc đó tôi chưa hiểu là chuyện gì, còn bây giờ quá rỏ ràng rồi.

Út Hiền đã bỏ nhà ra đi hơn cả tháng nay và chẳng ai thấy cô ta ở đâu. Út Hiền cũng không có để lại một lời từ giã nào. Sự ra đi của cô cũng không kém phần bàn tán, dư luận của những người trong xóm, rồi dần dần tin đồn lan ra tới ngoài ruộng muối. Có người trong xóm nói là cô ta trốn theo trai ra tỉnh ở. Lại có người đồn là cô Út Hiền bị người ta dụ lên Sài Gòn bắt làm gái. Có người lại đồn rằng cô ta đã lên tàu vượt biên qua tới Mỹ rồi. Biết nói làm sao đây? Tôi mường tượng tới khuôn mặt trẻ trung và nét đẹp khả ái của cô. Âu cũng là số mạng.

"Hia Bình với hia Hà qua ăn cơm nè. Gà chín rồi."

Tiếng của thằng Chiến gọi kéo tôi về với thực tại. Chúng tôi ngồi xung quanh nồi cơm và dĩa gà nướng với muối tiêu, bắt đầu ăn ngấu nghiến một cách ngon lành.

“Chừng nào hai hia đi lên Sài Gòn vậy?” Thằng Chiến hỏi.

“Một vài tháng nữa mới đi. Mày có muốn đi Sài Gòn chơi không?” Bình lên tiếng

“Để em xin phép cha thử, nếu cha cho đi thì em sẽ đi.” Thằng Chiến trả lời.

“Lúc này thằng Bảy Lùn ra sao rồi?” Tôi hỏi dọ.

“Hia Bảy lúc này cứ đi nhậu nhẹt hết đầu này tới xóm khác. Bác Hai cứ la hoài mà ổng hổng chịu nghe. Tội nghiệp bà Lài quá chừng chừng.” Thằng Chiến tắc lưỡi rồi nói tiếp. “Giống y chang như trường hợp chị Phượng của em. Sớm muộn gì bà Lài cũng thôi ổng cho mà coi.”

Nghe Thằng Chiến nói làm tôi nhớ lại cái ngày mà tháp tùng đi theo đoàn rước dâu. Trong lúc mọi người làm lễ cưới phía trong nhà, tôi ra đứng phía ngoài sân rồi tình cờ nhìn thấy anh chàng bồ cũ của cô dâu đến trước cửa nhà cúi xuống cắm đoá hoa Lài trắng trên bãi cức trâu ở giữa đường đi. Tình huống thật hi hữu mà giờ đây tôi mới thấy cái ý nghĩa xâu xa của nó. Ây da, lại thêm một chuyện tình bi đát mà tôi được chứng kiến nữa rồi, tôi tự nhủ. Tôi cứ tưởng chuyện tình trai gái miền đồng quê giản dị ghê lắm, cha mẹ đặt đâu thì con ngồi đó, nhưng sự thật thì cũng chẳng khác chi ở miệt Sài Gòn chút nào. Nói chung tình yêu là tình yêu, tình yêu không giản dị và nhất là tình yêu không phân biệt bất cứ môi trường nào hết.

Đang ngồi ăn nữa chừng thì tôi nghe tiếng chân đi phía ngoài rồi thấy Cậu Hai đi thẳng vào trong chòi. Thằng Chiến giật nẩy người mặt mày tái mét. Nó với thằng Em tính đặt chén cơm xuống rồi bỏ chạy trốn. Cậu Hai phớt tỉnh ngồi xuống bên cạnh tôi rồi biểu thằng Chiến lấy cái chén sạch bới cơm cho ông. Ngốn xong miếng thịt gà rồi Cậu Hai quay qua hỏi:

“Gà ngon không bây?”

“Dạ ngon lắm Cậu Hai.” Tôi lên tiếng trả lời.

“Con gà mái tơ của tao mà không ngon sao được mậy.” Xoay qua nhìn thằng Chiến rồi cậu Hai nói tiếp, “Tao tính để cho nó đẻ mà chưa gì thằng Chiến mắc dịch này tới bắt nó đi mần thịt. Nó còn hơn ông Nội của tao nữa đó nhe.”

Thằng Chiến mắc cỡ cuối đầu nhìn xuống đất rồi lên tiếng xin lỗi. Cậu Hai nhìn nó xong lắc đầu rồi nói:

“Tụi bây muốn ăn thì vô xin đàng hoàng còn ăn cắp cái kiểu này thì có ngày Bác Hai đánh tụi bây chết đó nghe con.”

Thằng Chiến lắp ba, lắp bắp tính nói chuyện gì đó nhưng lại thôi. Cậu Hai lại lên tiếng:

“Tụi bây thấy thằng Bảy ở đâu không?”

Thằng Em vội trả lời:

“Sáng nay con thấy hia Bảy đi vô trong ruộng muối đó Bác Hai.”

Cậu Hai đặt cái chén cơm xuống đất, lắc đầu chán nản lên tiếng phân trần:

“Thằng Bình với thằng Hà thấy không, đàn ông con trai gì mà cứ đi nhậu nhẹt tối ngày. Mới cưới vợ cho nó mấy tháng trước đây, rồi cứ tưởng là nó ở nhà hủ hỉ với vợ chẳng dè nó lại bê bết đi chè chén suốt ngày, suốt đêm hết biết luôn. Phải tính tình nó được như hai thằng tụi bây tao đỡ khổ biết chừng nào.”

Nét mặt Cậu Hai có vẻ buồn bả lắm. Bình vội lên tiếng trấn an ông ta:

“Cậu Hai đừng có lo gì hết đó, vài bữa thằng Bảy nó có con, có cái rồi thì lúc đó nó biết lo thôi Cậu ơi. Trời sinh voi thì trời sinh cỏ mà cậu.”

“Phải rồi chứ,” cậu Hai nói mỉa mai, “Nó để cho tao lo thì có. Nếu biết trước như vậy thì tao cưới con Út Hiền cho nó xong cho rồi, để bây giờ khỏi mất mặt, mất mày với bên nhà xui gia. Chỉ ngặt một điều là tao đã hứa chuyện cưới hỏi với ba con Lài từ lúc tụi nó mới mười bốn, mười lăm tuổi gì đó. Hứa là phải giữ lời thôi, sau này tụi bây có đi làm việc gì thì cũng nên nhớ như vậy đó nhen.”

Cậu Hai tắc lưỡi rồi nói tiếp:

“Thôi sáng ngày mai tụi bây có rảnh vô phụ tao dựng thêm cái gian nhà phía sau để cho vợ chồng tụi nó ở. Phải chi thằng Bảy nó ở nhà thường xuyên thì tao đâu có nhờ tới tụi bây.”

“Chuyện đó nhỏ thôi Cậu. Cậu cần gì thì cứ nói một tiếng là tụi con sẽ đến ngay thôi.” Tôi nói.

“Ừ, tụi bây ráng giúp giùm cho cậu nhe? Tao già rồi, một mình tao làm không xuể.” Nói xong cậu Hai lắc đầu, gương mặt thật buồn bã.

--- o O o ---

Hơn hai tuần lễ trước ngày thằng Bảy làm đám cưới nó đến kéo Út Hiền đi ra chòi vịt lúc trời nhá nhem tối để tình tứ, ái ân và sau đó nó thố lộ với nàng là ba của nó bắt phải đi lấy vợ. Út Hiền thật là ngỡ ngàng vô cùng, nhưng sau khi lấy bình tĩnh trở lại cô ta tìm cách rủ thằng Bảy cùng nàng đi trốn khỏi cái xứ Bạc Liêu này. Đi lên Sài Gòn hay ra Cần Thơ ở, hoặc bất cứ nơi đâu cũng được và nàng chẳng nề làm bất cứ chuyện gì để kiếm sống mà không cần phải nhờ vả vào ai. Miễn sao là hai đứa được ở chung sống bên nhau là đủ rồi. Dầu gì đi chăng nữa đây là mối tình đầu của nàng mà, mối tình đầu của một người con gái chỉ biết yêu chứ chẳng cần vật chất chi cả. Nhưng tánh tình thằng Bảy thì quá nhu mì, bạc nhược. Tại vì từ trước đến giờ nó có biết đi làm mướn cho ai bao giờ đâu. Khi nó cần gì thì đã có cha mẹ của nó lo hết. Nó chỉ biết ngửa tay xin tiền là có ngay. Nó muốn sống chung với Út Hiền ghê lắm nhưng lại sợ không biết cách nào để mưu sinh. Sau một hồi dằng co qua lại với Út Hiền, nó đề nghị:

“Hay là như vậy đi nhe Hiền ơi, hia đi ra ngoài Bạc Liêu lấy con nhỏ đó để cho ba má hia vui lòng. Nhưng hia hứa là sau đó hia sẽ vào đây ở với em thường xuyên luôn. Hia đâu có thương nó đâu, hia chỉ thương một mình Út thôi.”

Út Hiền nghe thằng Bảy nói như thế thật là ngứa tai. Nàng nạt ngang:

“Em là con gái nhà quê ít học nhưng hia Bảy tưởng em ngu lắm hay sao đây? Hia muốn bắt cá hai tay rồi để cho em làm vợ bé của hia có phải vậy không?”

Thằng Bảy ú ớ trả lời:

“Ưm… ưm… hổng phải vậy đâu hia nói là hia thương Hiền lắm mà hia muốn sống chung với Hiền.. nhưng hia …..”

Út Hiền tức tối hỏi tiếp:

“Nhưng hia sao? Nói nghe coi?”

“Nhưng hia hổng dám cãi lời ba mẹ ….”

“Vậy thì tại sao không bỏ lên Sài Gòn sống với em. Em sẽ đi làm lo cho anh được mà.” Út Hiền nói.

“Nhưng …… nhưng mà …….”

“Không có nhưng nhị cái con khỉ khô gì hết đó. Một là hia đi với em lên Sài Gòn ở còn hai là hia đi cưới vợ đi, tình mình chấm dứt ở đây. Em sẽ không bao giờ làm vợ bé cho hia đâu đừng có ham.”

Nói xong Út Hiền hậm hực bỏ đi nhưng thằng Bảy kéo tay nàng ghì lại rồi ôm choàng từ phía sau lưng. Út Hiền thút cái cùi chỏ thật mạnh vào ba sườn của thằng Bảy làm cho nó đau đớn buông nàng ra rồi xoay người lại dùng hai tay xô thằng Bảy té xuống đất, nàng chạy biến mất vào trong màn đêm.

--- o O o ---

Tôi phụ cậu Hai dựng miếng tôn thiếc cuối cùng đứng thẳng rồi từ rừ nâng tới nóc nhà để cho Bình với thằng Chiến kéo nó lên đóng đinh. Ánh mặt trời oi bức rọi xuống từ phía trên đỉnh đầu làm cho tôi toát mồ hôi lia lịa. Tôi đưa tay lên quẹt ngang vầng tráng để chùi mồ hôi thì thấy dáng của Lài từ phía gian nhà chính bước ra. Lài nhìn thấy tôi nhoẻn miệng cười và gật đầu chào tôi rồi xoay sang cậu Hai cất tiếng nhỏ nhẹ nói:

“Mời cha với mấy hia vào nhà ăn cơm trưa.”

“Ừ con vô trước đi dọn cơm đi, cha với mấy hia con đóng xong tấm tôn này sẽ đi vô ngay.”

Lài quay mặt bỏ vào trong nhà với một dáng đi thật mảnh mai, yểu điệu. Dáng đi của một người thiếu nữ miệt tỉnh thành có khác. Mái tóc dài xõa xuống qua khỏi hai bờ vai. Khuôn mặt trái xoan duyên dáng, xinh đẹp chẳng cần phải son phấn mà lại có sức thu hút cám dỗ lạ thường. Mẫu người của một tiểu thư đài cát có khác. Đây là lần thứ hai tôi gặp lại Lài sau ngày cưới và cũng là lần đầu tiên mà tôi để ý đến dung mạo của nàng. Thâm tâm tôi lấy làm tiếc thương giùm cho Lài. Thằng Bảy Lùn thì làm sao mà xứng đôi được với cô ta chứ? Chẳng khác nào như đóa hoa Lài cắm giữa bãi cức trâu. Nhưng mà nói làm sao được khi hai gia đình đã thỏa thuận với nhau cho việc cưới hỏi. Ây da số trời đã định như thế, tôi thầm nghĩ.

Trên bàn ăn có hai món canh mồng tơi và cá kèo kho tộ đơn giản nhưng ăn thật là ngon, khẩu vị chẳng thua gì những món mà Phượng đã nấu cho tụi tôi ăn trước đây. Mấy cô thiếu nữ dưới đây khéo tay trong vấn đề bếp núc vô cùng, tôi khen thầm. Cậu Hai, Bình, thằng Chiến và tôi ngồi chiếm gần hết cả bàn ăn. Mợ Hai thì đang lục đục soạn đồ trong phòng ngủ. Lài đứng tựa phía cửa nhà bếp nhìn ra hầu như để chuẩn bị phục vụ cho cha chồng và những người trên bàn ăn.

“Ăn xong rồi đi tụi bây đi ngủ đi, chiều mát rồi mới làm tiếp nhen bây. Tao với mợ mầy phải đi ra ngoài chợ Bạc Liêu có chút việc.” cậu Hai đặt chén xuống bàn rồi nói tiếp với Lài, “Con nhớ nấu cơm chiều cho mấy hia con ăn cho no nhe. Cha mẹ về kịp thì về, còn không thì sáng mai mới về được.”

“Dạ!” Lài nhỏ nhẹ trả lời.

Ăn cơm xong Bình với thằng Chiến chiếm lấy hai cái võng ở phòng khách nằm đu đưa tòn ten. Còn tôi thì đi ra phía sau vườn giăng cái võng để ngủ cho mát. Cuộc sống ở miền quê này thật giản dị, chỉ đi làm việc đồng áng, sau đó ăn xong rồi lại ngủ. Vì mùa này đồng khô cỏ cháy, cả tuần lễ dài chúng tôi không có việc gì để làm hết. Tụi tôi cùng anh em thằng Chiến ban ngày cứ chui ra ngoài chòi vịt phá phách, giỡn hớt cho đã xong rồi chui lên võng ngủ. Chiều mát đem diều ra thả. Có khi trời nóng, cả đám chui vào xóm leo hái một quài dừa xiêm xong rồi rinh ra chòi uống cho đã khát. Mùa này chúng tôi ngủ nhiều hơn là thức. Có nhiều hôm thức dậy xong, tôi cảm thấy thân hình của mình dường như bị phù thũng, chẳng muốn làm việc gì nữa hết.

Đang nằm thiu thiu ngủ tôi giật mình dậy vì nghe tiếng nước đổ xuống bờ ao gần chỗ tôi nằm. Tôi hé mắt nhìn thấy Lài đang ngồi lom khom rửa từng cái chén một xong rồi đổ chậu nước dơ xuống ao nghe rổn rẻn. Tôi vội ngồi thẳng dậy và lấy chân đẩy đu đưa cái võng nhè nhẹ. Lúc đó Lài cũng ngước mặt lên nhìn tôi rồi nhoẻn một nụ cười hiền hoà và hỏi:

“Bộ em đánh hia thức dậy hả?”

“Không có đâu, anh chỉ nằm thôi chứ chưa ngủ được.” Tôi trả lời xong rồi gợi chuyện tiếp, “Lài thấy cuộc sống ở đây như thế nào?”

“Buồn lắm hia ơi,” Lài do dự trả lời, “ở đây buồn hổng có chỗ nào để đi chơi hết. Tối ngày cứ co rút trong nhà không hè. Ở ngoài Bạc Liêu có buồn thì đi qua nhà mấy nhỏ bạn tán dóc, còn ở đây em chẳng quen ai để mà tám hết.”

“Bộ Lài tám dữ lắm sao?” Tôi cười rồi hỏi.

“I da hổng dám có đâu, em chỉ nói vậy thôi mà?” Lài cười chủm chĩm.

“Còn anh chàng Vũ thì sao rồi?” tôi hỏi.

Bị tôi hỏi bất ngờ, Lài giật nẩy người rồi nhìn tôi bằng ánh mắt dè dặt rồi hỏi ngược lại:

“Ủa làm sao hia biết hia Vũ vậy?”

“Thì hôm đám cưới của Lài, cô phù dâu có nói cho anh biết.”

Tôi bắt đầu kể cho Lài nghe về chuyện đoá hoa Lài cắm giữa bãi cức trâu trong ngày cưới. Nghe xong thì Lài nói:

“Cách đây hai tuần em có về thăm cha mẹ thì Thủy bạn của em nó có nhắc lại chuyện đó. Đồng thời Thủy cũng nói là có một anh chàng bên nhà trai thấy được, chẳng dè người đó lại là hia.”

Nói xong nàng bật khóc, hai dòng nước nắt chảy dài xuống phía cằm rồi nhiểu trên chiếc áo bà ba xanh mà nàng đang mặc. Nàng khóc một cách ngây ngô, khóc cho chuyện tình dang dở, trái ngang của nàng. Thâm tâm tôi lúc đó muốn đến gần để choàng vai Lài an ủi nhưng lại sợ người trong nhà bắt gặp rồi dị nghị, tội nghiệp thêm cho Lài. Cho nên tôi ngồi lặng yên trên võng nhìn Lài khóc thút thít mà nặng cả một cõi lòng. Xa đưa tiếng ve sầu cất tiếng kêu ngân vang buồn thảm. Được một lúc sau, Lài đưa tay áo lên lau khô nước mắt rồi từ từ nói:

“Hia Hà đừng nói cho ai biết hết nhe.”

“Chuyện này đâu có cần phải nói cho ai biết đâu, Lài đừng lo.” Tôi an ủi Lài.

Được một lúc sau, Lài lên tiếng:

“Hia có gia đình rồi chưa?”

“Chưa,” tôi lắc đầu.

“Con Thủy bạn em đẹp gái vậy đến giờ cũng chưa có bồ, hia Hà thấy nó được không để em giới thiệu cho hia nhe?” Lài hỏi.

“Ây da, thân của anh còn lo chưa xong mà làm sao dám có bồ đây.” Mặt tôi đỏ bừng lên.

“Bộ hia chê nó nhà quê sao?”

“Í hổng phải vậy đâu nha đừng nói oan cho anh ….” Tôi bật cười.

“Nó thích dân Sài Gòn như hia vậy đó. Để hôm nào về thăm cha mẹ, em sẽ nói cho nó biết về hia.”

Nói xong nàng đứng dậy nhìn tôi nở một nụ cười duyên dáng, cuối người khiêng rổ chén vừa rửa sạch đi thẳng vào tròng nhà bếp.

Tôi cười thầm rồi từ từ xoay người nằm xuống võng, lấy chân đu đưa cọt kẹt, nhìn lên bầu trời hôm nay trong veo giữa buổi trưa hè oi bức. A, lại thêm một ngày đẹp đến trong cuộc đời của tôi. Tiếng ve kêu buồn rười rượi khi nãy giờ chuyển sang điệu nhạc nghê thường nghe không biết chán trong tai của tôi. Tiếng ve mùa Hạ từ từ ru tôi vào trong giấc ngủ trưa đầy mộng mị.

Lúc xế trưa, bầu trời bắt đầu dịu trở lại. Tôi, Bình và thằng Chiến kiểm soát lại mái tôn cho chắc chắn và sau đó đem từng cành lá dừa nước kết chặc vào nhau rồi cột nó dính với sườn nhà để làm thành vách. Mấy tuần lễ trước đây, cậu Hai nhờ chúng tôi chống xuồng đi với cậu ra ngoài cầu số hai cả gần ngày trời để mua một số lá dừa nước về chuẩn bị làm nhà. Sau đó, hằng ngày cậu Hai đem những cành lá dừa nước này ra phơi nắng cho khô thêm. Theo như cậu Hai nói nếu như những vách lá không bị nước ủ dột có thể kéo dài đến hơn tới năm năm hoặc mười năm.

Khi hoàng hôn phủ xuống, chúng tôi chỉ mới cất xong được hai bên vách. Phần còn lại phải đợi đến ngày hôm sau mới hoàn thành được. Đi tắm rửa và ăn cơm nước xong, thằng Chiến muốn tôi kể chuyện ma cho nó nghe nhưng Lài lật đật lên tiếng phản đối ngay vì nàng rất là sợ ma. Chuyện đó cũng dễ hiểu thôi, Lài là người con gái sống ngoài tỉnh mà bây giờ ban đêm nằm ngủ một mình ên phía trong căn phòng đen thủi đen thui, lại nghe tiếng côn trùng rên ỉ ôi suốt đêm, rồi lâu lâu nghe tiếng kêu kẽo kẹt của căn nhà tranh làm sao mà không sợ ma được chứ? Cuối cùng chẳng có chuyện gì để làm chúng tôi đành phải đi ngủ sớm, lấy sức cho công việc ngày hôm sau.

Tôi để ý suốt cả ngày lẫn đêm thằng Bảy Lùn đi nhậu nhẹt ở đâu mất biệt, không thấy nó trở về nhà. Còn Lài thì có chồng son mà cũng như không, suốt đêm chỉ ngủ có mình ên. Ôi tiếc thay cho một đoá hoa hồng đang chớm nở, tôi thầm nghĩ.

--- o O o ---

Bốn giờ sáng ngày đám cưới của thằng Bảy, bên ngoài bầu trời còn nhá nhem tối. Con sao Mai vẫn còn lung linh chói trên bầu trời đen thui, trong vắt không một áng mây bay. Tiếng mấy con dế mén cứ đua nhau gáy cả đêm ở phía sau nhà làm cho Út Hiền buồn rủ rượi. Lâu lâu lại có tiếng ếch nhái kêu lên “ệch oạch” dường như là thị uy làm cho tiếng dế ngừng gáy, nhưng chỉ vài giây sau, côn trùng lại đánh tiếng, hòa tấu điệu nhạc ngu ngơ của chúng trong đêm trường. Út Hiền khóc sướt mướt và trong lòng cảm thấy bất an, khó chịu vô cùng, vì ngày hôm nay là ngày nàng phải quyết định cho cuộc đời của nàng. Suốt cả một đêm không ngủ nằm suy tư lưỡng lự, nàng nghe tiếng ngáy khì khò của mấy đứa nhỏ nằm chung mùng và chiếu. Nàng thấy thương cho tụi nó thật nhiều, nhưng phải biết làm sau đây? Nàng tự hỏi, rồi cuối cùng Út Hiền phải tập trung tư tưởng, lấy hết sức can đãm của mình. Nàng rón rén đứng dậy, vói tay lấy theo túi sách nho nhỏ trong đó có hai bộ quần áo và số tiền mọn mà nàng đã dành dụm đã hơn mấy năm trời. Dành dụm để khi có chuyện mới lấy ra xài và ngày hôm nay chính là lúc nàng cần phải xài đến.

Đứng trước căn nhà thân yêu, Út Hiên vuốt nước mắt, cuối đầu vái ba lạy rồi bỏ chạy thật nhanh thoát khỏi cái xóm nhà nàng đang ở để đi ra ngoài cầu số hai đón xe đi Bạc Liêu. Nàng chạy nhanh vì sợ phải đổi ý, vì sợ không còn đủ sức mạnh và ý chí để quyết định rời bỏ tất cả. Rời bỏ một gia đình mà nàng đã chung sống gần hai mươi năm với biết bao kỷ niệm. Rời bỏ một chuyện tình ngang trái nhưng đầy lưu luyến mà chính nàng là người phải chịu thiệt thòi nhất. Cho thì nhiều nay lấy lại chẳng được gì cả. Tại sao ông trời lại bất công như thế, Út Hiền tự hỏi.

Tiếng chân Út Hiền chạy vang trong đêm tối, át hẳn cả tiếng tim nàng đang đập thình thịch. Có đôi lúc tiếng chân nàng chạy đánh thức vài con chó trong xóm mà nàng vừa đi ngang, làm cho chúng nó sủa vang rền trong đêm trường tĩnh mịch.

Út Hiền cứ chạy mãi, chạy mãi, chạy vờn trong bóng tối hun hút …

--- o O o ---

Tiếng chó sủa vọng lại từ phía nhà của dượng Hai làm cho tôi thức dậy. Trời mới vừa choạng vạng sáng nhưng tôi đã ngửi thấy mùi khói bốc ra từ phía sau bếp. Nằm ngủ nướng thêm một hồi lâu tôi lại ngửi thêm mùi tỏi chiên thơm phưng phức. Phượng và mợ Năm thức dậy sớm lo nấu nướng để chuẩn bị cho ngày đám giỗ ông Nội của Phượng.

Buổi sáng hôm đó bầu trời thật âm u, chỉ lâu lâu mới có vài đốm nắng rọi xuyên qua lớp mây mù. Thằng Chiến rủ tôi đi với nó ra ngoài chợ Vĩnh Mỹ để đi rinh hai thùng rượu đế to tổ chảng về cho bữa tiệc. Thay vì đi trên con lộ dọc theo bờ sông cho dễ đi, thằng Chiến kéo tôi đi bằng đường tắt, băng ngang cánh đồng khô về hướng chòi vịt cho nhanh hơn. Khi đến gần tôi thấy thằng Bảy ngồi trước chòi vịt ôm đầu gật lên gật xuống khóc ngất. Thằn Chiến hỏi:

“Hia Bảy có sao không vậy?”

Thằng Bảy giật mình nhìn lên rồi lấy tay quẹt nước mắt vội trả lời:

“Hia hông có gì hết đâu.”

“Vậy sao hia lại khóc?” Thằng Chiến hỏi tiếp.

“Thì hia buồn ngồi khóc chút chút hổng được sao mậy? Ê bộ bữa nay nhà mầy làm giỗ cho ông nội phải không?”

“Phải đó hia.”

“Ừ chút nữa hia ra đó nhậu tiếp.”

Tôi nói xen vào:

“Bảy ơi, uống rượu ít thôi mày. Uống nhiều quá có ngày bị bịnh gan chết bi giờ nhe mậy.”

“Mấy bữa nay bác Hai đi kiếm hia hoài đó.” Thằng Chiến nói chêm vô.

Thằng Bảy liếc nhìn tôi có vẻ hậm hực, lên tiếng gây:

“Thôi đi cha nội, bộ tưởng mấy cha ở Sài Gòn hay lắm sao mà xuống đây bày đặt dạy đời cho tui. Tui có chết thì thôi có mắc mớ gì tới cha đâu mà phải nói.”

“Í hia Bảy nói kỳ quá đi, thôi để tui với hia Hà đi mua rượu.” Thằng Chiến nói xong rồi kéo tay tôi đi.

“Ừ mày nhớ mua nhiều nhiều về cho đủ uống nhe mậy!” Thằng Bảy nói vói theo.

Gần trưa, tui tụi tôi xách hai bình rượu về tới nhà thì thằng Bảy Lùn đã có mặt trên bàn nhậu cúng với đám thanh niên trong xóm rồi. Cậu Hai, cậu Năm, cùng với dượng Hai kế nhà và mấy người bô lão ngồi nhâm nhi lai rai trên bộ đi văng. Tôi nhìn thấy Lài đứng phía sau đang phụ làm bếp với Phượng. Tôi với thằng Chiến đem hai bình rượu để phía sau bếp rồi đi ra phía ngoài ngồi chung bàn với Bình. Trong nhà thật ồn ào náo nhiệt, kẻ thì rào đón còn người thì khiêu khích từng ly rượu một.

Tiệc đang nửa chừng, bất chợt tôi nghe tiếng la hò rồi sau đó nghe tiếng nồi, niêu, xoong chảo đánh gõ rình rang ở xóm trong. Tôi cùng mấy chàng thanh niên trong bàn tiệc chạy nhanh ra ngoài sân nhìn quang cảnh xung quanh thì thấy từ phía xa có một con trốt xoáy nhỏ màu xám xịt cuộn từ dưới đất lên tới vầng mây đen trên không trung. Con trốt vừa xoáy vừa từ từ chạy lần về hướng chúng tôi đang đứng. Bụi cát hoà với lớp rơm rạ bay lượn vòng vòng theo cơn xoáy, rồi tự nhiên không hiểu nước từ trên đổ xuống hay là từ phía dưới được hút lên bắn ra tung toé. À thì ra đây là hiện tượng rồng hút nước mà dân Sài Gòn thường gọi, và đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến tận mắt. Phía sau nhà bếp của cậu Năm và bên phía nhà dượng Hai cũng bắt đầu nổi lên tiếng kêu của niêu, xoong, chảo gõ rần trời. Lũ trẻ bên xóm nhà đối diện bờ kinh cũng bắt đầu tràn ra ngoài bờ đê, có đứa thì đem theo cái nồi, có đứa thì nắm cái thùng thiết hét hò in ỏi hầu như để xua con trốt này. Tất cả mọi người trong xóm đều xúm nhau ra phía trước sân nhà để tham gia. Rồi tôi nghe văng vẳng giọng của người đàn bà rù rì đọc tựa chừng như là đang đọc kinh:

“Trốt ơi trốt hãy đi mau
Đi ra ngoài biển chớ vào nhà tôi.”

Sau này bà nội của Phượng có kể cho chúng tôi biết về chuyện đập nồi đập niêu là chuyện có từ ngàn xưa của miền quê này để xua đuổi mỗi khi có những con trốt xuất hiện như là xua đuổi tà ma. Dân quê tin tưởng rằng nếu không làm như thế thì con trốt sẽ lốc hết tất cả nhà cửa của họ. Ây da, tôi không biết là có thật như vậy hay không.

May mắn thay cho gia đình cậu Năm cùng những người trong xóm phía này của bờ kinh đào, con trốt xoay vòng vòng và chuyển hướng lấn sang phía bên kia con kinh. Cuối cùng con trốt xoay quét ngang qua căn nhà của Út Hiền, cuốn theo cái mái nhà lẫn một bên vách lá. Mấy đứa em của Út Hiền chạy toán loạn ra khỏi nhà và chúng khóc rống lên. Có vài đứa bị trầy trụa sơ nhưng không có ai bị thương tích nặng cả. Được một lúc sau con trốt biến mất, để lại một dấu dết tàn tạ. Một căn nhà vừa mới bị phá hỏng.

Tôi và thằng Chiến cùng đám thanh niên trong xóm chạy ùa leo qua cây cầu khỉ sang bên kia con kinh để thăm dò mấy đứa em của Út Hiền. Vài anh chàng thanh niên chạy đi lượm lại số lá bị cuốn đi nhưng chẳng tìm lại được bao nhiêu. Cũng may là sườn nhà vẫn còn vững chắc cho nên ba phía vách còn nguyên vẹn. Chỉ riêng cái bếp phia sau nhà thì bị sụp hẳn xuống. Tụi tôi tính làm lại phía sau bếp thi tôi nghe tiếng cậu Năm rổn rảng từ phía sau:

“Thôi tụi bây kéo bỏ cái nhà bếp cũ đó đi, đám cây đó chắc bị mục hết rồi. Còn thằng Chiến, mày dẫn mấy hia vô trong vựa lúa của cha lấy hết mấy miếng lá dừa nước với mấy khúc cây đem qua đây, phụ cất căn nhà này lại.”

Khoảng mười lăm phút sau, số lá và vật dụng xây cất được chuyển đến đầy đủ với sự đóng góp của mọi người trong xóm chứ không riêng gì của cậu Năm.

Lài cùng với Phượng khiêng một mâm cơm cùng thức ăn sang cho mấy đứa em của Út Hiền đang còn đứng khóc ngất. Ba mẹ chúng vẫn còn đi làm mướn ở xa chưa về kịp. Lài và Phượng phải thay phiên nhau dỗ dành rồi phân chia thức ăn cho chúng. Được một lúc sau thì chúng mới chịu im và bắt đầu ngồi nhai ngấu nghiến.

Cậu Năm đứng chỉ huy và phân công cho một số thanh niên leo lên dựng lại nóc nhà, một số đi xây làm cái bếp mới phía sau, số còn lại chúng tôi góp phần trong việc lợp vách chung quanh căn nhà. Mọi người vừa làm việc vừa nói chuyện cười vui, ồn ào huyên náo. Tôi để ý thấy vài anh chàng độc thân cứ lâu lâu liếc nhìn Lài và Phượng. Chắc có lẽ là họ đang chiêm ngưỡng sắc đẹp của hai cô này hoặc cũng có thể là họ đang tìm cách để lấy lòng, mong sao cho được lọt vào ánh mắt của người mỹ nhân. Tôi chỉ cười thầm trong bụng.

Lúc xế trưa, bầu trời sáng trở lại và ánh mặt trời ngã lần về hướng tây thì căn nhà cũng vừa hoàn tất. Ngôi nhà mới được nới rộng và dài ra hơn vài mét, có vẽ khang trang hơn trước nhiều. Mọi người, kể cả tôi, đứng trầm trồ, hài lòng trước một tác phẩm mà chính mình đã góp phần vào để xây cất, riêng cậu Năm thì có vẽ hài lòng hơn hết bởi vì cậu là người đứng ra để chỉ huy mà. Tôi đứng lặng nhìn và ngầm thán phục tấm lòng vàng của những người nông dân nơi đây.

Được một lúc sau thì ba mẹ của Út Hiền về tới đứng ngơ ngác nhìn đám đông và sau khi biết chuyện cả hai đều bật khóc. Bà mẹ thì đến ôm mấy đứa con nhỏ vào lòng, còn ba của Út Hiền đến rối rít cám ơn từng người. Nước mắt ông ta chạy thành dòng, đôi khi ông nói không ra lời. Sau cùng thì cậu năm mời ba của Út Hiền cùng tất cả mọi người về nhà nhậu tiếp. Riêng thằng Bảy Lùn hãy còn nằm xỉn trên bộ đi văng của cậu Năm từ nãy tới giờ, không biết trời trăng mây nước gì cả.

--- oOo ---

Trước khi tôi và Bình trở về Sài Gòn thì tôi có nghe được những bàn tán trong xóm cho là ba mẹ của Út Hiền ngày xưa ăn ở không có đức cho nên con gái bỏ nhà trốn theo trai, còn trời thì ghét cho con trốt đến giựt sập nhà. Có người lại cho rằng là họ bị trời đài cho nên nghèo khổ hoài thôi. Theo như tôi nghĩ thì hoàn toàn không đúng, cha mẹ của Út Hiền nghèo thì có nhưng lại có phúc vì sau khi bị con trốt giựt xập căn nhà cũ của họ, họ lại được người dân trong làng đến xây giúp cho một căn nhà mới. Còn chuyện nghèo hoài thì chắc cũng chưa hẳn, theo tôi thì số giàu của họ chưa đến thôi.

Buổi chiều trước khi chúng tôi về thành phố, tôi đi lang thang với Bình ra ngoài phố chợ Bạc Liêu. Chúng tôi tìm đến khu công viên rồi chui vào một quán chè nho nhỏ để ăn chè đồng thời nhìn người qua lại. Phố xá lúc bấy giờ đã lên đèn, đang ngồi nhìn bâng quơ bất chợt tôi nhận ra hai khuôn mặt khá quên thuột của đôi nam thanh nữ tú đang đi lang lang phía bên kia đường. Họ đang nắm tay dìu nhau đi thật tình tứ. Khi đến gần ánh đèn đường, tôi nhận ra đó chính Lài và Vũ.

A, thì ra con trốt tình của mùa Hạ đang bắt đầu xoay.



       


_________________
Jimmy V. Điêu


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft