những ngọn đèn đi tìm bóng mình

.

Mến chào quý ACE bút nhóm cùng quý độc giả Bến Sông Mây,



Hôm nay, đúng ngày 30/4 của 40 năm nhìn lại ai đã giải phóng ai, ai thắng ai thua, ai được ai mất và mất gì được gì ? Sau 30 tháng 4 năm 1975 Việt Nam một đất nước vừa đổi đời, được mang danh Thống nhất, Ðộc lập, Hạnh phúc, không còn bóng dáng ngoại xâm ... vậy mà từ Nam ra Bắc mọc lên các trại tù khổ sai. Chuyện đánh tư sản mà mục đích chính cướp tài sản của đồng bào miền Nam. Thực hiện chính sách kinh tế mới xua đuổi người dân ra khỏi Saigon. Đầu độc cả một hệ thống giáo dục tồi tệ, học sinh bị tiêm nhiễm bởi cái lối truyền đạt có tính cách tuyên truyền của chủ nghĩa Cộng Sản vô thần ...

Lịch sử luôn gắn liền với đau thương và mất mát. Người Mỹ đã không thành công trong sứ mạng giúp người dân VNCH bảo vệ được tự do dân chủ của mình. Nhưng Người Mỹ và các quốc gia thứ ba- đã thành công trong vấn đề Nhân Đạo. Vâng, chính Họ những con người không cùng ngôn ngữ, màu da, huyết thống đã giang rộng đôi cánh tay Tín Niệm và Lòng Lành cứu giúp triệu triệu người Việt phải lìa bỏ nơi chôn nhau cắt rốn định cư tại đất nước Họ ... bởi sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 những thước phim sống động về một dân tộc đang trốn chạy chế độ Cộng Sản lớn nhất chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại. Hàng triệu người dân ngạo nghễ trước sóng gió hiểm nguy, ngạo nghễ trước cái chết biết trước, hiên ngang dũng cảm dấn thân vào cuộc hành trình đi tìm tự do đầy máu và nước mắt.


Năm nào 30/4 Người Việt ở khắp nơi trên thế giới đều quay quắt trong lòng một nỗi đau buồn khó nói thành lời, từ muôn phương các buổi lễ tưởng niệm long trọng được chuẩn bị chu đáo, tên tuổi những vị anh hùng vô danh, quân dân cán chính VNCH hy sinh, tuẩn tiết. Những người đã bỏ mình trên đường đi tìm tự do được xướng lên trong niềm kiêu hãnh tự hào của những ai mang dòng máu Lạc Hồng.


Về Bến Sông Mây trong những ngày Tháng 4, lòng Lan thật bùi ngùi, nấc nghẹn cho mỗi phận người ly hương khi Lan đọc những bài thơ, tùy bút, tản mạn ... và cảm thông được phía sau nụ cười của bằng hữu thân quen có nước mắt từ hồi ức, có nỗi nhớ quên từ những trăn trở khôn nguôi về một ngày mai cho đất nước Việt Nam.


Cũng trong tâm tình này, Thúy Lan xin được giới thiệu 2 bài thơ của Thi Sĩ Đoạn Trường những mong chia sẻ cùng quý ACE, quý vị độc giả cùng những tấm chơn tình đồng điệu. Hai bài thơ được Tác Giả dùng ngôn ngữ xây dựng hoàn cảnh, ngoại cảnh và tâm cảnh- ngữ vần ghi chép đắng lòng diễn biến một hồi ức đau thương cùng thân phận người Lưu Vong ... từ biến cố 30/ 4/ 1975.

Thúy Lan trân trọng mời quý độc giả, quý ACE trang nhà BSM thưởng thức:




... Image
... (Dì Lan cám ơn con nhé Bean, một người trẻ đang dấn thân vì, lý tưởng
hào hùng của Cha Ông tại Cộng Đồng Người Việt Atlanta.)


Những Ngọn Đèn Đi Tìm Bóng Mình


Những ngọn đèn đi tìm bóng mình
giữa con sóng vô cảm gặm dần lối về của biển
ánh đèn yếu ớt rướn nhóm lửa mặt trời
chỉ còn hồi sinh tư duy lợn cợn

cơn lốc chủ nghĩa vong linh gầm gợn
lò rèn Đông Âu mớm than rát bỏng mỗi lúc đỏ lòm
nuốt chủng tộc tối tăm
Việt Nam nghĩa, lý gì . . .

những mái tóc xanh tách vỡ núm ruột
linh hồn thẻ ICMC* chở ngôi mộ rỉ sét về phía vô hạn
mảng đời hơi thở thuyền nhân
giao mùa sớm hơn giao mùa

mùi sân cỏ lạ vừa xén đọng la bàn khứu giác
chưng cất dấu chân khai hóa giữa quê người công nghiệp hóa

........ tiền trợ cấp đang an ủi đánh bóng
................. tiền an sinh xã hội vọng lại
........................ tìm việc làm sầu bất ổn
.............................. tiếng chó sủa của hàng xóm gọt rửa giấc mơ quê mẹ
nơi ngân hàng giấu mình trong vỏ ốc
Dinh Độc Lập vuốt ve lời tình tự sâu thẳm mất nhân quyền
cầu tràng tiền lắt lẻo tờ nhật trình
nước sông hương thôi miên cổ họng
mộng ký ức xa dần

bánh xe thẫm tối lăn vào ánh sáng
nhật thực lau mắt tôi
loạn thế nụ cười tỵ nạn
những chiếc lá nở cành phục hưng

tôi gặp em dưới mùa xuân kết nụ
trần truồng vòng tay luyến mến
đôi mắt nâu nhĩu mật môi lũ trẻ
hòa cùng người dân địa phương đánh vần ph ở phở
bóng ngọn đèn bay phất phới trên đỉnh cột cờ tòa thị chính thành phố và khắp tiểu bang
chúng tôi gom mặt trời về tổ ấm

nền giáo dục xây cầu thế hệ mới đi bộ lên trăng
miệng mở pháp luật ngọc trong suốt
đôi tay ca ngợi quyền sở hữu tự do
mưa ngã tư tẩy sạch bàn chân đút lót dưới gối
chúng tôi nói tiếng người và quên hết tiếng chủ nghĩa vong linh
nơi thẻ xanh không cấp thẻ đỏ

những ngày tháng nước mắt ủ men cay
bàn tay tôi bám vào xa lộ
bàn tay kia bấu vững ngọn đèn kiên nhẫn
trái tim bé bỏng bùng cháy ánh nắng vàng vàng đỏ đỏ
nụ hôn chín thắp sáng đời tôi
lửa thiêng Sài Gòn tìm lại bóng



Đoạn Trường





.....Image



Mong Chở Hết Nỗi Đau Ra Biển


Quay mặt xa bờ đá
hai bàn tay gỗ hứng nỗi đau ra Thái Bình Dương
vật vờ trên lưng núi sóng
đằng hắng trở nên cơn nghiện
tiếng nói quê hương
nhìn theo ánh mắt hốt hoảng của ba tôi,
tôi thấy hàng dừa ứa lệ đêm tối
là người Việt Nam

kết thúc chiến tranh bắt đầu niềm tự hào nạn đói và sợ hãi
tự do chậm chậm rúc mình vô tờ hộ khẩu
những đợt sóng kinh tế mới ùa vào lạnh tóc gáy
những cánh hoa kinh tế cũ dập nát
anh vẫn muốn cắm vào bình
những hố bom, những lỗ đạn
thay những cuộc đổi tiền chất xác lên nhau
bo bo chiến thắng gạo thơm từ hợp tác xã

........ hạt gạo tranh đấu với củ khoai
.............. củ khoai cúi đầu trong bữa ăn
....................... bữa ăn lặn lội từng ngày sống
khi trại cải tạo chở đầy người yêu nước
ra bán sống

con đèn dầu chết dần trước chén bo bo
lọ nghẹ khâm liệm nồi nấu cơm
tiễn đưa thanh niên xung phong vào bóng đêm
những bà mẹ thâu đêm vá nước mắt
lòng tả tơi dưới mũi kim thời gian

hòa bình và độc lập . . .
đưa những bàn tay gỗ rủ nhau chạy trốn
mong chở hết nỗi đau ra biển

Đoạn Trường



* ICMC: International Catholic Migration Commission (hội đồng di cư công giáo quốc tế) dạy Anh Văn, cách tìm việc làm và phong tục tập quán của các nước định cư cho người lớn từ tuổi 17 trở lên. Ai là người tỵ nạn đều có tấm thẻ ICMC mang trước ngực.


Nguyện cầu Bề Trên cho quê hương tôi, sớm thoát cảnh bất công đang xẩy ra hàng ngày tại quê nhà mà Đảng là thành phần cai trị, dân là thành phần bị trị, nơi quê nhà tôi nỗi oan ức, những mất mát của dân đã chuyển thành của cải nằm trong tay giai cấp lãnh đạo Đảng.


Thúy Lan tôi, chưa bao giờ có ý định trở về Sài Gòn từ ngày chính thức đặt chân tới miền đất tự do, lòng dặn lòng chờ khi quê hương không còn chế độ Cộng Sản tôi sẽ về... sẽ cùng hát Quốc Ca Việt Nam dưới Lá Cờ Việt Nam Cộng Hòa thân yêu ngay trên mảnh đất Quê Hương Yêu Dấu. 30 tháng 4 năm nay cùng tưởng niệm những người đã khuất, chiêm nghiệm lại quá khứ, bình thản bước tới tương lai ngay hiện tại với niềm tin và hy vọng.


Thúy Lan chân thành cám ơn quý ACE và quý độc giả Bến Sông Mây . Mến chúc quý vị mạnh khỏe, bình an trong đời sống thường nhật.




Nguồn:
http://damau.org/archives/36492
http://damau.org/archives/34646



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft