Qua Bao Nhiêu Chiếc Cầu Trong Cuộc Đời Nầy

.

Mến chào quý ACE bút nhóm cùng quý độc giả Bến Sông Mây ,


Thêm lần nữa, Lan mong muốn được giới thiệu cùng quý vị thương mến trang nhà BSM. Một dòng thơ mà Thúy Lan gặp gỡ, ái mộ ngay từ những bài đầu tiên.

Tương ngộ dòng thơ Đoạn Trường ... cô độc giả Thúy Lan tận hưởng những phút giây đợi chờ Nhà Thơ buộc ràng đời sống thường ngày qua vần ngữ. Tận hưởng những làn gió mát lạ, chiêm ngưỡng khung cảnh Nhà Thơ dùng ngôn từ trí tưởng cùng hình ảnh đa chiều, lộng nhiều sắc màu thời gian, cầm giữ ước mơ được bình yên trong cơn cuồng nộ bão tố ... khi đứng trước một dòng đời đầy sóng gió, thách đố và khó khăn phía trước. Rồi tự hỏi, có bao lần ta đã ngần ngại muốn dừng bước?

Lan đọc thơ ông lòng bùi ngùi khôn tả, thả hồn mình vào trong dòng văn chương đậm chất lãng tử bằng sự giản dị của vần từ, bằng một trải nghiệm mới. Ông đã làm luyến lưu biết bao sự đồng cảm không riêng gì Thúy Lan, mỗi khi ông trình làng bài thơ mới nhất.

"Qua Bao Nhiêu Chiếc Cầu Trong Cuộc Đời Nầy" đây chính là tựa đề bài thơ Thúy Lan muốn giới thiệu. Xuyên suốt bài thơ Nhà Thơ luôn lập lại "qua bao nhiêu chiếc cầu ..." Lan cảm nhận, vô hình chung ông cùng chúng ta đã- đang và sẽ đi qua những cây cầu bắt ngang dòng đời. Và ai ai trong chúng ta đã từng qua không ít những cây cầu! Tỏ tường rằng không có chiếc cầu nào là vĩnh viễn không ruỗng mục. Xuôi dòng nước lũ của thời cuộc, có những chiếc "cầu vượt" qua những nhánh sông đời được xây bằng tình yêu thương thực sự, những sẻ chia quan tâm đúng lúc ... luôn tồn tại duy nhất chiếc cầu độ lượng của nghệ thuật "thỏa hiệp đời sống mình" và âm thầm gìn giữ cái hồn tâm linh hiền hòa, rất đổi bao dung "để mở cửa trái tim của căn nhà chứa đủ nỗi đau" ...

Những cây cầu chúng ta đã qua, là hành trang vô giá cho mỗi một giây bước tới tương lai.



Thúy Lan trân trọng mời quý độc giả, quý ACE trang nhà BSM thưởng thức:




Image


Qua Bao Nhiêu Chiếc Cầu Trong Cuộc Đời Nầy



Qua bao nhiêu chiếc cầu chúng ta đã đi trong cuộc đời nầy
có mấy lần chúng ta bỏ xuống những nỗi đau bên dưới
có dòng sông thét gào trong mùa thác lũ
có vưc sâu tan tác với những chỏm đá cô độc
có đồng hoang lác đác vài cánh chim lẻ
thầm lắng mang vào buổi chiều nơi vỉa hè của góc lòng
ý thức trăng khuyết và sự nhạy cảm bóng đêm

khi chúng ta đi qua chiếc cầu mang đầy hy vọng
để đón nhận vân tay khảo sát tỉ mỉ bản đồ trên khuôn mặt
để đan ngón tay tìm tương lai trong từng sợi tóc
để gặp ánh mắt đi đến chân trời của ý nghĩ
để tìm được niềm vui tận cùng
ngày mới

cái nắm tay đầu tiên đã xóa bỏ sự xa lạ
đã bao dung những khác biệt
đã mở cửa kho tàng thế giới mới
có nhiều điều trái tim tìm hiểu
không cần một lý do
trái tim không cần lý do để đập
ánh trăng không cần lý do để khuyết
con đường không cần lý do để chia nhiều ngõ rẽ
sau những lần chia ly mà chúng ta vẫn can đảm đứng lên

khi chúng ta đi vào bên kia của nhiều ước mơ
nơi có nụ hôn và nỗi đau
nơi trả giá cho những
thay đổi chính mình...

chúng ta cố xây đắp chiếc cầu hạnh phúc mà không biết vắt ngang qua sự bao dung lầm lỡ

có một ngày chúng ta gặp một người
người ấy giận với những điều vô nghĩa
giận với chiếc lá rơi trên trang giấy học trò hồi sinh sau những lần lắng đọng
giận với ước mơ tan vỡ rót đầy chén ly bôi cay đắng
giận với chiếc áo giả dối khoác lên lầm tưởng
giận với vườn hoa khô héo tự bao giờ
chúng ta lo lắng mưa mùa hạ mà quên đi cách sống đúng nghĩa của bình minh hôm nay
ai đi qua chiếc cầu mà không nhớ con đường mòn ở dưới quê
chúng ta đã đánh mất hồn nhiên nụ cười
bước chân khoan thai giữa những ngày mệt mỏi

chúng ta đã đánh mất trong những ngày cố chấp
đánh mất trong những lời mưa nắng
đánh mất chính mình khi không còn biết tha thứ
chúng ta bỏ lại rất nhiều xung quanh để đi qua chiếc cầu
để rồi đánh mất trục tâm lạc quan...

trái tim chúng ta muốn đi vào vùng đất lạ
bằng cái nắm tay giản dị
bằng nụ hôn hiện thực
bằng thỏa hiệp đời sống mình
để mở cửa trái tim của căn nhà chứa đủ nỗi đau

như tiếng chuông chùa gói trong lời kinh của người sám hối
dù vang xa đến đâu kẻ đó vẫn còn đứng yên một chổ
hành trình của nhiều lập trình cùng chung một đáp số
một ngày chúng ta thức giấc và nhận một tin nhắn bất ngờ, đó là bình minh của ngày mới

hãy bước đi trên con đường định mệnh
hãy choàng vai những ngọn lửa ngun ngút tàn lụi quá nhiều vì đó là những tháng ngày mạnh mẻ
hãy hôn những bông tuyết băng giá để cảm nhận sau những ngày nắng gắt
hãy quên những bước chân ngày cũ để khám phá những cánh hoa mới lạ trên con đường hiện tại
thật không dễ nhưng phải là như thế
nỗi đau dị dạng theo thời gian và ý nghĩ
khi chúng ta sinh ra, chiếc cầu đã bắt đầu
nỗi đau cũng vừa thai nghén
khi chúng ta đặt nó vào trong nôi và cẩn thận chăm sóc, nó sẽ ngủ yên

con mưa phùn đầu ngày làm tan đi những hạt bụi
những giọt nước mắt sẽ không tan biến sau một lần khóc
nó sẽ trở về, dù muốn dù không, vẫn ấp ủ
những giọt nước mắt tưới sinh tồn và can đảm
lắng lòng nghe những tiếng chim tíu tít trên cành
cùng bước với những cánh điệp đợi chờ dưới nắng

qua bao nhiêu chiếc cầu chúng ta đi qua trong cuộc đời nầy
với nụ cười chấp nhận... và bao dung!

Đoạn Trường




Thúy Lan chân thành cám ơn quý ACE và quý độc giả Bến Sông Mây . Mến chúc quý vị một năm Ất Mùi bình an, thành công mọi mặt .




       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft