Hư-Ảo-Hình, Làm Thành Hư-Ảo-Thơ Đoạn Trường

.

Thúy Lan hân hạnh giới thiệu bài của Nhà Thơ Du Tử Lê ... và đặc biệt là bài viết về Thi Sĩ Đoạn Trường .Trong lần giới thiệu này mong rằng quý bạn và chính Thúy Lan nữa ... chúng mình có thể hiểu thêm một vài khía cạnh khác trong thi ca .

Chân thành cảm ơn quý bạn hữu ...








Hư-Ảo-Hình, Làm Thành Hư-Ảo-Thơ Đoạn Trường,







Nếu không kể những tác giả dùng tên thật của mình, cho những sáng tác thơ, văn của họ thì, mỗi nhà văn, nhà thơ thường có cho mình một bút hiệu. Đôi khi bút hiệu có được từ sự đổi ngược tên thật của mình, như bút hiệu Thế Lữ (thời tiền chiến), do hai chữ “Thứ Lễ” là tên thật của tác giả “Hổ nhớ rừng” mà ra. Bên cạnh đó, chúng ta cũng có những bút hiệu mang tính thách đố hay…đố là gì(?) Như bút hiệu Tchya của nhà văn Đái Đức Tuấn (cũng thời tiền chiến.) Cho đến ngày từ trần (năm 1969), tác giả của một số truyện nổi tiếng một thời như “Thần Hổ”, “Kho Tàng Sầm Sơn”, “Ai hát giữa rừng khuya”…vẫn chưa một lần chính thức tiết lộ năm mẫu tự ông đã chọn làm bút danh cho mình. Vì thế, đến nay, mỗi người, tùy suy, tưởng mà “giải mã” 5 mẫu tự đó. Người thì cho rằng, đấy là mấy chữ viết tắt của cụm từ Tôi chẳng yêu ai”… Người khác, để tỏ mình thân cận với tác giả “Kho tàng Sầm Sơn”, quả quyết đó là “Tôi chỉ yêu Anh” hay “Tôi chỉ yêu Ánh” v.v...

Ngoài ra, các nhà thơ, nhà văn thường chọn cho mình những bút hiệu có liên quan gần xa tới mối tình đầu, ước mơ thầm kín thời mới lớn, hay du dương, lãng mạn…Thậm chí bút hiệu…nổ đì đùng, hoặc chỉ là một số chữ ghép, không mang một ý nghĩa nào hết…

Tuy nhiên, cũng có những tác giả chọn cho mình bút hiệu mà, khi đọc thấy, độc giả rất dễ não lòng, thương cảm… Như bút hiệu Đoạn Trường mà tôi giới thiệu cùng bạn đọc, thân hữu lần này, ở đây.

Với những người theo dõi sinh hoạt thơ, văn trên một số trang mạng nghiêng về văn chương, tôi tin, đôi lần trông thấy bút hiệu Đoạn Trường…

Cũng thế, với tôi, lần đầu tiên bắt gặp bút hiệu Đoạn Trường, tôi liên tưởng tới một lão niên, một tác giả trọng tuổi, chán ngán thế sự, cay đắng tình trường, ghim hờn qúa khứ…

Nhưng, khi bước vào cõi-giới thi ca Đoạn Trường, tôi ngỡ ngàng với những dòng thơ ngồn ngộn sức trai:


“những sợi tóc xanh ngả đầu dưới nắng

hơi ấm tinh khôi tràn về

tâm hồn tôi tíu tít

bám rễ…”

(Đoạn Trường, trích “Mặt trời rim đất lạnh”.)




Hay, những câu thơ cồn cào hưng phấn, phương cương:

“máu thịt nàng tái sinh từ khuy áo

vải nở mượt vệt hương

tôi mở nút áo nàng

bầu trời trắng ngoan dại

bóng tôi trong mê lộ…”

(Đoạn Trường, trích “Bia mộ nghìn thu còn hóa chữ”.)



Hoặc, những khổ thơ chứa đầy liên tưởng mạnh mẽ, như khối thuốc nổ, như những quả lựu đạn, đã rút chốt, ném về chân trời:

“xiêm áo nàng rơi chậm chậm rơi mãi trong không gian

chưa kịp chạm nền ngọc

ký ức hóa rượu

Ikéo ngày về



“hông nàng lắt lay kiêu hãnh

tiếng nói nàng nở hoa

những bông kết trái

nụ cười nàng chín

mật hoa bung nổ nham thạch lạnh lùng

từng ánh mắt đàn ông suy sụp hoang phế

nàng dú trong vương quốc tôi…”

(Đoạn Trường, trích “Cung điện thăng hoa”.)

Chỉ với mấy bài thơ có trong tay, nhưng bài nào cũng mang lại cho tôi những hình ảnh được tác giả nhân cách hóa một cách mới mẻ: Như “những sợi tóc xanh ngả đầu dưới nắng”. Như “mỗi ngày sợi chỉ bình minh thêu lên lá / như những vân tay”…

Chỉ với mấy bài thơ có trong tay, nhưng Đoạn Trường đã cho tôi rất nhiều câu thơ, cho thấy khả năng hoán dụ (metonymy), cùng khả năng hoán vị ( đổi chỗ) giữa chủ thể (subject) với khách thể / sự vật (object) nhuần nhuyễn, bất ngờ:

“những hạt thạch lựu vừa chín đỏ mọng

tôi hái từ môi nàng

mật ngọt thấm mắt tôi…”

(Đoạn Trường, trích “Cung điện thăng hoa”.)



Hoặc:

“tiếng suối mát rỉ tai đất

tôi nghe nhịp chiêm nương phong ấn khung trời riêng

rất riêng của ánh mắt

thố lộ mùa gặt hưng phấn



rồi những cánh hoa thơm sóng sánh sông đời

quên bụi cũ kềnh càng áo đạo…”

(Đoạn Trường, trích “Mặt trời rim đất lạnh”.)



Và, những câu thơ đẹp mà, tôi muốn gọi là hư-ảo-hình, làm thành hư-ảo-thơ, như:

“nàng diễm lệ hơn các cung trăng

những vì sao làm nô lệ tóc nàng

đêm vắng giấu trong sa mạc

âm thanh từ hoàng cung vọng lại

mắt nàng chưa qua mi…”

(Đoạn Trường, trích “Cung điện thăng hoa”.)

.


Bây giờ, tôi được biết Đoạn Trường - - Và, nhận ra cõi-giới thi ca của Đoạn Trường là những đoạn trường...ngược. Nhưng tôi vẫn muốn nói với Đoạn Trường rằng, hãy tiếp tục dòng thơ…“đoạn trường”, như những bài thơ…“đoạn trường” hôm nay, ở ngày mai.

Du Tử Lê,
(Mar. 2013)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft