Thơ cho các em đã ra trường

31 tháng 8, năm 2016

Lá thơ này cô xin thân gởi các em đã ra trường.

Các em thân mến,
Cô viết lá thư này vào nữa đêm vì chỉ có lúc này cô mới rãnh nhất, nhưng cũng là lúc
cô thấy mệt nhất vì vừa hết một ngày dài. Tuy nhiên,hôm nay cô thấy rất là vui nên
không còn thấy mệt nữa. Cám ơn các em đã đem đến cho cô niềm vui này.
Cô nghe nói các em đã cùng nhau tặng một cái học bổng cho những em còn đang học.
Hơn thế nữa, các em đã tự nguyện đến tham dự ngày phát học bổng để trao gởi những
kinh nghiệm đến các em còn đang học. Thật không còn gì qu‎y' hơn. Cô thấy lòng
mình vui như người trồng cây vừa hái được quả đầu tiên sau nhiều năm vun tưới.

Cám ơn các em đã thực hiện được hòai bão của cô và của những cô chú đã bảo trợ
chương trình học bổng này. Ai cũng muốn một điều duy nhất mà thôi là mong các em
ra trường rồi mở rộng vòng tay giúp lại những em còn đang học.

Nếu cô chú không có niềm tin các em làm được điều này, thì cô chú cũng không có đủ
nghị lực để thực hiện chương trình này. Nếu không nói ra thì các em cũng không biết
gìn giữ được chương trình này đến ngày nay khó cở nào. Như cô đã từng nói với các
em một lần, ai cũng rất dễ dàng tặng cho người đang đói chén cơm, nhưng không có
mấy ai chịu giúp một người học hết đại học bốn năm. Nếu không vì có một trái tim
nhân ái bao la thì cũng khó ai làm được điều này, nhất là khi chính bản thân người ta
cũng không có bằng đại học. Người Mỹ có câu là khi mình được người trước mở cánh
cửa cho đi qua, thì mình có bổn phận phải mở cho người sau đó. Còn cô thì nghĩ đơn
giản là trong cuộc sống bất cứ lúc nào, mình làm được điều gì giúp đời thì cứ làm vì
chưa chắc sau này có dịp làm nữa. Và nếu sống được như thế thì đời sống sẽ có nhiều
mầu sắc hơn, và dù nghèo hay giàu cuối đời vẫn không có niềm hối tiếc.

Cô rất hiểu có những em chưa đủ khả năng giúp nhiều, nên thấy ngại khi góp ra số tiền
quá nhỏ. Cô muốn nói các em đừng ngại hay thấy quê gì cả. Ai cũng có hòan cảnh
và điều kiện riêng. Các em giúp được bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu đều đáng quy' hết.
Nếu các cô chú bên này sợ quê, thấy ngại thì sẽ không có hội từ thiện NewHope2008
và sẽ không có dịp để giúp các em. Tất cả mọi việc trên đời này đều bắt đầu bằng bước
đầu tiên. Cô mong các em hãy bước ra bước đầu tiên, dù chỉ là một đóng góp thật nhỏ,
nhưng ít ra mình đã cố gắng để sau này các em thấy hãnh diện vì mình đã làm được
những gì có thể trong khả năng của mình, và cuối đời có một câu chuyện đẹp để kể lại
cho con cháu.

Cô mong ước lần sau về được ngồi nói tán gẩu với các em lâu hơn giống như lần
đầu tiên ấy. Cô muốn hỏi từng em chia xẻ vài kỷ niệm vui buồn trong thời đi
học, và những khó khăn làm cho các em có lúc phải chùn chân. Rồi phần cô
sẽ kể cho các em nghe xuất xứ của từng món quà mà các em nhận được dù
cũ hay mới đều là những món quà từ lòng, những món quà chất nặng những
tình thương. Đây không phải là mơ ước của riêng cô đâu, mà nhiều cô chú
khác cũng mong như thế.

Lời cuối cô thân chúc các em luôn vui mạnh và hạnh phúc. Và nếu có bao giờ nhớ đến các cô chú, xin giúp cô chú đi gieo những hạt giống tình thương khắp Xứ Cồn và khắp quê hương Việt Nam mình nhé.....
Thân mến,
Trần Trinh Thy



       


_________________
Tiếng chuông gió mời gọi hồn tri kỷ
Bến sông mây con sáo nhỏ tìm về
Trên mạn ngược thuyền ta xuôi lưu thủy
Giữa giang hà chợt lụy... một dòng thơ !!
http://www.NewHope2008.org


Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft