Nhật Ký Lúc Chiều Tà (Tiếp theo và hết )

¤ Ngày N giờ G: Sáng nay, ra sau vườn vun đất vào gốc cây ổi rồi bón thêm phân cho cây chóng lên cao, đặng ban đêm rủi có đau bụng đi re thì ra hái vài đọt, nhai rồi nuốt vào bụng sẽ hết đi cầu ngay. Mấy tháng trước, mình đã giải thích cho Bác Thanh Bình nghe, những đọt ổi non này chính là Immodium của thuốc Tây. Nhắc đến Bác Thanh Bình, mình liền gọi cell phone để báo cho Bác một tin mới vừa đọc được trên mạng xã hội. Sau khi nghe tiếng “a-lô” ở đầu dây, mình hỏi ngay:

- Phải Bác Thanh Bình đó không dzậy?
Có tiếng trả lời ở đầu giây:

- Chứ ai vào đây nữa ?

Bác Thanh Bình vừa nói xong mình liền hát ngay bài Follow Me bằng tiếng Việt như đã hát cho Bác ấy nghe mấy tuần trước:

Bà đi đi
Bà đi đi,
Bà xách va-li Bà đi đi, Bà đi đi
Bà xách va-li Bà đi đi!

Mình vừa hát xong thì Bác Thanh Bình vừa cười vừa nói:

- Trời đất quỷ thần ơi! Cái gì nữa đây. Không lẽ Bác xúi tui ly dị con đầm già của tui nữa hay sao đây.

Mình liền nói ngay:

- Không phải xúi Bác ly dị mà ngược lại đấy.

Nghe nói đến hai chữ ngược lại, Bác Thanh Bình ngạc nhiên hỏi:

- Ngược lại là sao?

Mình trả lời ngay lập tức:

- Lấy thêm vợ nữa.

Nghe mình nói lấy thêm vợ nữa, Bác Thanh Bình trả lời ngay, không do dự:

- Thôi! Tui lạy Bác. Tui lạy Bác. Một vợ thôi cũng đủ thất điên bát đảo, bây giờ Bác bảo tui lấy thêm một vợ nữa thành hai lần thất điên, hai lần bát đảo chắc tui chết không kịp ngáp. Thôi Bác ạ. Tui lạy Bác!

Nghe Bác Thanh Bình nói như vậy mình ôm bụng cười thật to rồi thong thả nói cho Bác Thanh Bình nghe:

- Bác không lấy thêm vợ nữa là dại, trong lúc có một anh chàng ở bên tiểu bang Texas có đến 80 vợ đó Bác ơi!

Nghe mình nói như vậy Bác Thanh Bình hỏi ngay:

- Bác ni thiệt tình! Cứ nói đùa hoài. 80 vợ chịu chi thấu!

Mình liền kể cho Bác ấy nghe:

- Chuyện có thật đó Bác ạ. Không biết anh chàng này có dùng toa thuốc Nhất Dạ Lục Giao Sinh Ngũ Tử của Vua Minh Mạng không. Và cũng không biết chàng ta có xử dụng chiến thuật “Đêm bảy ngày ba, vô ra không kể” không, mà chàng ta đã có đến 56 người con luôn Bác ạ.

Bỗng Bác Thanh Bình hỏi:

- Chuyện có thật vậy hả Bác Tân Ninh?

Mình trả lời ngay:

- Chuyện có thật 100% Bác Thanh Bình ạ. Báo chí, mạng xã hội mấy bữa nay làm ầm lên vui biết mấy. Anh chàng này thủ lãnh Phái Đa Thê đó Bác ơi. Để mình tóm tắt chuyện ấy từ trên trang mạng xã hội của tác giả Trúc Giang MN viết cho Bác nghe nhé:












Warren Jeffs, thủ lãnh phái đa thê FLDS.
(Hình trích từ trên mạng)

Warren Steed Jeffs sinh ngày 3-12-1955 tại Sacramento, California. Cha là Rulon Jeffs, mẹ tên Merilyn Steed. Năm 2002, Warren lên kế vị cha lãnh đạo giáo phái FLDS (Giáo hội Kitô Chính Thống của những vị Thánh cuối cùng).

Khi chết, người cha để lại 22 người vợ và 60 đứa con. Trong vòng một tuần lễ sau đó, Warren tiếp quản nắm quyền sở hữu 20 bà vợ của cha, trừ hai người, một thoát ly ra khỏi cộng đồng đa thê, và một kết hôn với người cháu của Jeffs. Tài liệu không nói đến người vợ của cha là người đã đẻ ra Warren Jeffs, tức là mẹ của ông ta đã thuộc quyền sở hữu của ai.








Các bà Vợ của Warren Jeffs cùng nhau mỉm cười một cách vô tội trước ống kính (Hình trích từ trên mạng).

Warren Jeffs có 80 vợ, trong đó có 12 người dưới 16 tuổi, 12 người ở tuổi 14. Ông nầy có 56 đứa con, trong đó có 31 con gái.

Warren tuyên bố, Thượng đế cho ông biết là ông sẽ có 100 người vợ vào cuối năm 2006.

Ở vai trò giáo chủ, Warren Jeffs là người duy nhất có quyền quyết định tác hợp vợ chồng giữa ai với ai, ngay cả quyết định “bàn giao” vợ và các con của những những thoát ly ra khỏi cộng đồng, cho người đàn ông nào đó do thủ lãnh chọn.

Năm 2004, Warren Jeffs trục xuất 20 thành viên ra khỏi cộng đồng đa thê, trong đó có thị trưởng thành phố Colorado City tên là Dan Barlow, rồi chuyển giao những vợ, con của họ cho những người đàn ông khác. Do đó, nhiều thành viên của giáo phái có đến mấy chục người vợ và hàng trăm con cháu.

Các nhà chỉ trích cho rằng, vì đa thê, đàn ông có nhiều vợ, đưa đến việc khan hiếm cô dâu, từ đó nẩy sinh ra tình trạng khó lường là kết hôn với trẻ vị thành niên, ngược đãi trẻ em và loạn luân.

Warren Jeffs sở hữu tất cả những bất động sản, bao gồm nhà cửa mà các thành đang cư ngụ, tài sản lên hơn 100 triệu đô la”.




Warren Jeffs, thủ lãnh phái đa thê FLDS
(Hình trích từ trên mạng)


Mình vừa đọc xong đoạn văn trên mạng cho Bác Thanh Bình nghe, Bác Thanh Bình liền hỏi mình:

- Như vậy thì anh chàng thủ lãnh Phái Đa Thê Warren Jeffs chắc phải vào tù ngồi rục xương. Chứ nếu xã hội mà như thế này thì không ra thể thống gì cả Bác ạ.

Mình trả lời ngay:

- Đại đúng Bác ạ. Cuối cùng thì tên này bị đưa ra tòa và đã lãnh án tù chung thân cộng thêm 20 năm tù giam nữa. Thế rồi Bác biết sao không?

Bác Thanh Bình trả lời:

- Rồi sao nữa?

Mình đáp ngay:

- Có người hỏi, vậy thì bây giờ 80 cô vợ kia trao cho ai quản lý đây, vì người chồng của họ đi ở tù suốt đời rồi?

Bác Thanh Bình hỏi ngay:

- Người ta trao cho ai quản lý vậy Bác Tân Ninh?

Mình vừa cười vừa trả lời không do dự:

- Trao cho Bác Thanh Bình đấy Bác ạ.

Thế là mình nghe Bác Thanh Bình trả lời trong cell phone:

- Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Sáng nay ngồi xem TV thấy các chiến hữu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa duyệt binh trên đại lộ Thống Nhất ở Sàigòn năm nào, mình bỗng nhớ năm 1967, toàn khóa mình cũng về Sàigòn để tham gia vào Lễ duyệt binh. Vì Bác Thanh Bình trước đây cũng là cựu quân nhân nên mình gọi điện thoại tâm sự chơi. Có tiếng Bác Thanh Bình trong cell phone:

- Có gì lạ không mà gọi điện thoại qua bên qua vậy?

Mình liền trả lời:

- Tại sao hôm qua, qua nói qua nhà qua mà sao qua lại không qua dzậy?

Bác Thanh Bình trả lời:

- Sở dĩ hôm qua qua nói qua nhà qua mà qua không qua vì qua đang bận việc.

Mình liền nói:

- Thôi thì bây giờ mình kể chuyện duyệt binh cho Bác nghe nhé.

Bác Thanh Bình có vẻ hân hoan:

- OK ngay. Bác kể chuyện duyệt binh mình thích lắm. Kể đi.

Thế là mình bắt đầu kể:

- Bác biết sao không. Lúc tập ở trong quân trường, cả khóa mình đi rất đẹp theo nhịp bước quân hành. Vì vậy các Sĩ quan cán bộ tỏ ra rất hy vọng. Họ nghĩ rằng nếu không đứng nhất cũng nhì thôi. Chỉ sợ thua một trong hai quân trường, đó là Trường Võ Bị Đà Lạt và Trường Thiếu Sinh Quân. Nhưng rồi Bác ơi, Bác biết sao không. Đến ngày duyệt binh, có cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu chủ tọa, khóa mình diễn hành đi đều bước theo nhịp quân hành rất đẹp mắt. Nhưng khi đi ngang qua khán đài, không biết có một ban nhạc nào nữa lại trổi nhạc khác lên khiến cả khóa mình tá hỏa tam tinh, không biết đi theo nhịp quân hành của ban nhạc nào. Cuối cùng, cả khóa đi sai nhịp cả, uổng công tập luyện giữa nắng sớm mưa chiều liên tục tuần này sang tuần khác, tháng nọ qua tháng kia! May sao đi sai nhịp cả khóa, chứ bình thường, nếu ai đi sai nhịp sẽ bị phạt xiểng liểng lúc trở về quân trường Bác biết chứ gì?

Nghe mình nói xong, Bác Thanh Bình liền nói:

- Bác được đi diễn hành là vui lắm đấy. Mình không hân hạnh được như Bác.

Nghe Bác Thanh Bình nói như vậy, mình hỏi ngay:

- Tại sao Bác lại không được đi diễn hành?
Bác Thanh Bình liền trả lời ngay:

- Vì mình không được cao cho lắm.

Mình lại hỏi:

- Vậy thì Bác cao bao nhiêu thước?

Bác Thanh Bình lặng lẽ trả lời:

- Một mét tư.

Mình liền nói nho nhỏ trong điện thoại cầm tay:

- Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Nghe tin Ông Võ Nguyên Giáp qua đời, mình gọi điện thoại báo cho Bác Thanh Bình biết rồi nói với Bác Thanh Bình như sau:

- Bác thấy Ông Trời bất công không.

Bác Thanh Bình nói:

- Sao lại bất công. Trước sau rồi ai cũng phải chết. Rồi cũng sẽ đến phiên Bác thôi, đừng có lo.

Mình nói ngay:

- Không phải thế. Mình muốn nói tại sao Ông Võ Nguyên Giáp lúc làm Đại tướng của Việt Cộng, ông ta xử dụng chiến thuật biển người, thí không biết bao nhiêu quân, coi binh lính như cỏ như rác, coi mạng người như là súc vật để rồi tự tung tự tác làm chết hàng ngàn hàng vạn người một cách tàn nhẫn như vậy.

Mình đang nói thì Bác Thanh Bình chen vào:

- Thì Bác cũng biết rồi. Nhất tướng công thành vạn cốt khô thôi.

Mình phản ứng ngay:
- Ai mà không biết hả Bác. Nhưng vạn cốt khô vừa vừa thôi chứ chết gì mà như rơm như rạ ghê quá vậy! Sử gia Trần Gia Phụng nói rằng trong trận Điện Biên Phủ năm nào ở Việt Bắc, Ông Giáp nướng khoảng 23 đến 25 nghìn quân, chưa nói đến còn 15 nghìn quân bị thương nữa đó Bác ạ.












Đại tướng Việt Cộng Võ Nguyên Giáp (Hình trích từ Wikipedia).



Bỗng Bác Thanh Bình nói:

- Vậy thì bây giờ mình đổi câu kia thành câu “Nhất tướng công thành vạn vạn cốt khô” để nói về Ông Võ Nguyên Giáp. Mình thêm một chữ vạn nữa để nói về Ông Tướng nướng quân của Việt Cộng nhé.

Nghe Bác Thanh Bình nói như thế mình khen ngay:

- Hay, hay! Bác nói có lý đấy. Như vậy là hai chữ vạn vạn này có nghĩa là chiến thuật biển người đấy. Sao bữa nay Bác thông minh thế hả Bác Thanh Bình?

Bác Thanh Bình trả lời:

- Bác Tân Ninh ơi! Bác sao mà thiệt tình!

Bác Thanh Bình vừa nói xong mình liền nói tiếp:

- Như vậy, mình có thể gọi Ông Giáp là Tướng BBQ chứ gì nữa hả Bác?

Bác Thanh Bình trả lời:

- Bác thiệt tình! Nhưng trên kia Bác nói với mình là Ông Trời thật bất công là làm sao?

Mình liền nói ngay:

- Vì mình nói chưa hết ý Bác lại chen vào nên chưa đến chuyện bất công đấy thôi. Sở dĩ mình đề cập đến cái chết của Ông Tướng BBQ này vì mình ngạc nhiên là, tại sao ông ta độc ác như thế mà sống lâu đến 100 tuổi.

Trong lúc đó, Công Nương Diana của Hoàng Gia Anh Quốc làm việc thiện cả thế giới ai cũng biết mà chết trẻ quá, mới 36 tuổi! Tại sao Ông Trời lại bất công như thế hả Bác?



















Công Nương DIANA (Hình trích từ Wikipedia).

Bác Thanh Bình trả lời:

- Mấy trường hợp này Bác lên chùa hỏi các vị chân tu may ra Bác sẽ tìm ra được đáp số Bác ạ. Tuy nhiên theo mình nghĩ, mấy vị chân tu cũng sẽ giải thích theo thuyết luân hồi của nhà Phật thôi. Các vị đó có lẽ sẽ trình bày cho Bác về luật nhân quả, về nghiệp báo v.v… chứ câu hỏi của Bác thuộc về siêu hình rồi, mình cũng chịu thua thôi Bác ạ. Bởi Bác và mình đang ở trong thế giới hữu hình, ngày nào đi uống cà phê cà pháo cũng thấy nhau cả, chứ tụi mình có phép tàng hình đâu mà ở trong thế giới vô hình mới biết được, phải không Bác Tân Ninh?

Nghe Bác Thanh Bình nói vậy mình đành từ giã Bác ấy:

- Bác thiệt tình! Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Nhớ lại hôm qua khi đề cập đến thuyết luân hồi của Phật giáo với Bác Thanh Bình, bỗng mình có một vài suy nghĩ kỳ lạ nên sáng nay, gọi Bác Thanh Bình hỏi xem sao:

- Bác Thanh Bình đã uống cà phê buổi sáng chưa?

Nghe tiếng càm ràm ở đầu dây điện thoại:

- Nhức xương quá Bác Tân Ninh ơi!

Mình trả lời ngay:

- Vậy là mừng cho Bác nhé.

Bỗng Bác Thanh Bình nổi quạu:

- Sao, bữa nay Bác muốn chọc cho mình sôi gan lên hả? Mình đang nhức xương, nhức cốt mà Bác lại mừng.

Mình nói ngay:

- Thì mấy tuần trước mình đã nói với Bác là, mỗi lần thức giấc thấy nhức xương tức là mình còn sống. Còn sống thì phải mừng chứ! Chứ nếu ngược lại, coi như Bác đã trở về bên kia thế giới rồi. Coi như “sinh ký tử quy” Bác nhé.

Bác Thanh Bình lên tiếng:

- Thì trước sau gì mình cũng “tử quy” thôi. Mình sẽ tiếp tục đầu thai qua kiếp khác, không biết kiếp khác mình sẽ đầu thai vào con người lại hay là súc vật đây.

Nghe Bác Thanh Bình nói vậy mình liền nói:

- Bác Thanh Bình ạ, mình có đọc được một số sách về Phật giáo thì được biết rằng, để từ bỏ sự khổ đau trong kiếp luân hồi, mình phải tu nhân tích đức nhiều kiếp mới có thể vượt ra khỏi kiếp luân hồi được. Nếu không, mình sẽ đầu thai từ kiếp nầy đến kiếp khác. Và cũng theo triết lý Phật giáo, trong quá khứ ta đã trải qua không biết bao nhiêu kiếp rồi, có thể hàng trăm, hàng ngàn kiếp mới đến kiếp của ta bây giờ Bác ạ.

Mình vừa ngưng thì Bác Thanh Bình nói ngay:

- Mỗi lần lên chùa Lễ Phật, mình cũng thường nghe quý Sư thuyết pháp như thế đấy Bác ạ.

Mình liền hỏi Bác Thanh Bình:

- Như thế thì nếu trong quá khứ mình đã trải qua không biết bao nhiêu kiếp, có nghĩa là mình đầu thai không biết bao nhiêu lần, cũng có nghĩa là mình chết không biết bao nhiêu lần, tức là mình được chôn cất không biết bao nhiêu lần mà kể. Vậy thì chỉ riêng một con người đã trải qua không biết bao nhiêu lần được chôn cất, khi thì đầu thai thành người, khi thì đầu thai thành súc vật v.v... Và mỗi lần chôn cất, con người có một bộ xương. Thế thì chúng ta có thể kết luận rằng, mỗi một chúng ta trong quá khứ đã có không biết bao nhiêu bộ xương đã được chôn cất.

Vậy thì giả thử một nhà khảo cổ nào đó, tình cờ khám phá được một bộ xương người được xác định thuộc thời Trung Cổ ở trong một cánh rừng già, khi thử DNA của bộ xương đó lại trùng hợp với DNA của Bác; nhà khảo cổ đó có thể kết luận Bác là con cháu của người đó không? Còn theo triết học Phật giáo, người ta có thể giải thích Bác chính là người có bộ xương trong rừng già đó cách đây mấy ngàn kiếp không, vì DNA của Bác và DNA của bộ xương đó giống nhau? Và biết đâu trong mấy nghìn năm qua, Bác đã từ bỏ bộ xương trong rừng đó để đầu thai thành kiếp con rắn, con dế, con cóc, bà phù thủy, thằng ăn trộm v.v… tùy theo nghiệp chướng của Bác để rồi giờ đây, Bác đã đầu thai vào con người?













Nghe mình trình bày xong, Bác Thanh Bình nói lớn:

- Trời đất quỷ thần ơi! Bữa nay sao Bác có những tư tưởng cao siêu quá mình không hiểu nổi Bác ạ. Thôi để mình đi đã nhé.

Đang nói chuyện nửa chừng bỗng Bác Thanh Bình bảo “Để mình đi đã nhé” làm mình cũng ngạc nhiên, liền hỏi Bác Thanh Bình:

- Chứ Bác đi đâu mà gấp thế?

Bác Thanh Bình trả lời:

- Đi lên chùa hỏi quý thầy xem sao.

Bác Thanh Bình sắp cúp điện thoại thì mình đã nói nhỏ:

- Đúng là bể cái đầu!
¤ Ngày N giờ G: Sáng nay đến phòng Nha Sĩ để xin khám răng nhưng văn phòng đóng cửa. Vì lần đầu tiên đến văn phòng này nên mới biết sáng thứ tư nào cũng đóng cửa. Thế là mình lấy giấy bút ghi số điện thoại dán trên cửa văn phòng Nha Sĩ rồi cất vào túi áo để khi cần sẽ gọi. Trên đường về nhà, mình vừa lái xe vừa học thuộc số điện thoại để khi cần khỏi phải tìm cuốn sổ tay ghi số điện thoại, bất tiện.Vì sáng nay chưa dùng điểm tâm, vả lại thấy bụng như có kiến bò nên luôn tiện ghé vào tiệm phở ăn sáng luôn. Vừa đi vào tiệm phở vừa học số điện thoại mới ghi ở văn phòng Nha Sĩ hồi nãy. Vừa ngồi xuống ghế thì một anh bồi bàn đến hỏi ăn gì. Mình trả lời là cho một tô phở tái nạm gân sách.

Vừa nói xong mình vẫn tiếp tục học số điện thoại kia cho thuộc. Nhưng vì vừa học số điện thoại, vừa trả lời cho anh bồi bàn kia, nên mình đã vô tình cho tên tô phở vào phần 4 số sau của số điện thoại mà không biết. Thành ra số điện thoại trở thành: 1(818) 797 - Tái Nạm Gân Sách! Thế mà mình đọc đi đọc lại mấy lần mà không để ý! 1(818) 797-Tái Nạm Gân Sách! 1(818) 797-Tái Nạm Gân Sách! Cuối cùng quên luôn 4 số sau của số điện thoại tại văn phòng Nha Sĩ kia luôn! Đúng là bể cái đầu!
¤ Ngày N giờ G: Nhớ cách đây mấy ngày, mình gọi điện thoại thăm một người bạn tù đau nặng. Sở dĩ mình biết anh ta đau nặng vì gặp một người cũng bạn tù cho mình biết. Sáng hôm ấy mình gọi lần thứ nhất chỉ nghe máy nhắn để lại lời nhắn “message” mà không có ai bốc điện thoại nghe cả. Thế là mình để lại lời nhắn “…Cố gắng giữ gìn sức khỏe, chúc bạn chóng bình phục”. Hôm sau mình gọi lại xem bệnh tình của bạn mình ra sao. Vẫn không thấy ai bốc máy nghe cả. Mình lại cũng để lời nhắn như lần trước. Vài ngày sau, vì thương nhớ người bạn trong tù nên mình liền gọi điện thoại thăm bạn mình một lần nữa xem sao. Cũng như hai lần trước, dĩ nhiên mình cũng chỉ để lại lời nhắn thôi. Một tuần sau đọc báo thấy bản cáo phó của gia đình bạn tù mình làm mình toát mồ hôi hột. Thế là mình tức tốc chạy ngược chạy xuôi hỏi thăm bạn bè mới biết, mình gọi lộn số điện thoại quá cũ của bạn mình cách đây 8 năm mà không biết. Vì số điện thoại ấy bây giờ thuộc gia đình khác đang thuê nhà ấy.

Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Chiều nay, gọi điện thoại Bác Thanh Bình sang nhà mình dùng một bữa cơm chơi cho vui, vì mới mua một con gà quay ở Food For Less đem về. Sau khi sắp chén, đũa sẵn sàng lên bàn, mình lấy điện thoại gọi Bác Thanh Bình ngay:

- Bác Thanh Bình đã dùng cơm chiều chưa dzậy?

Bác Thanh Bình trả lời:

- Đang chuẩn bị Bác ạ.

Nghe Bác Thanh Bình trả lời vậy mình nói ngay:

- Ngưng ngay, OK? Đừng ăn ở nhà. Qua mình nhậu cho vui. Mình mới mua một con gà rô-ti đủ để Bác với mình đánh chén chiều nay.

Đã thế, mình mới nấu một loại gạo vừa dẻo, vừa thơm phức không khác gì “xôi nếp một” Bác ạ. Qua ngay Bác nhé.

Bác Thanh Bình trả lời:

- OK ngay. Hôm qua qua nói qua nhà qua mà qua không qua vì qua kẹt việc nhà thôi. Tưởng gì chứ nhậu thịt gà với loại cơm gạo mới thơm và dẻo như xôi thì qua qua ngay Bác ạ. Chờ đấy.

Mình trả lời:

- OK, Honey!

Mười lăm phút sau đã thấy Bác Thanh Bình đứng trước cửa, mình liền mời Bác vào. Vừa vào nhà, Bác Thanh Bình nói:

- Uả! Bác nói Bác đang nấu một loại gạo thơm phức, lại dẻo như “xôi nếp một” sao mình không ngửi thấy thơm tho gì cả vậy. Bác nấu cơm đã lâu chưa?

Mình trả lời ngay:

- Lâu rồi. Nấu cách đây một giờ, dư sức chín rồi Bác Thanh Bình ạ. Đến đây mà xem.

Vừa nói xong mình lật đật kéo tay Bác Thanh Bình đến gần nồi điện, rồi mở nắp ngay cho Bác ấy nhìn để khoe với Bác ấy loại gạo mới. Nhưng kìa! Sao cơm gạo mới mà nó có vẻ nhão như cháo vậy? Mình nhớ mình nấu cách đây một giờ thì đủ chín rồi chứ. Bác Thanh Bình thấy thế la lên:

- Trời đất quỷ thần ơi! Cơm nhão như cháo mà khoe là gạo mới thơm và dẻo như “xôi nếp một”! Bác này mới lạ chứ!

Mình trả lời ngay:

- Gạo mới mà Bác. Mình nói thật đấy

Bác Thanh Bình phản ứng quyết liệt:

- Thôi đi Bác ơi! Không lẽ gần đất xa trời với nhau mà Bác lại lừa dối mình.

Nghe Bác Thanh Bình nói vậy giận quá mình suy đi nghĩ lại xem tại sao lại có chuyện lạ như thế này. Bằng chứng là hôm qua mình nấu gạo này, mùi gạo mới thơm phức tỏa ra cả nhà và ăn rất dẻo không khác gì xôi cả. Bỗng mình nhìn vào nơi hướng dẫn nấu cơm nồi điện, thay vì phải bật nút điện qua chữ COOK, mình đã quên nên để nguyên ở vị thế KEEP WARM đến một tiếng đồng hồ. Thảo nào gạo thành nửa cháo, nửa cơm! Vì vậy, mình vừa chỉ vào chữ keep warm cho Bác Thanh Bình thấy vừa nói:

- Thảo nào không những không nghe thơm tho gi cả mà cơm lại biến thành cháo luôn Bác ạ!

Khi thấy điện vẫn còn đỏ ở chữ Keep Warm, Bác Thanh Bình bật ngửa:

- Đúng là bể cái đầu!










¤ Ngày N giờ G: Sáng nay ra chợ Smart & Final mua mấy củ hành về làm gia vị nấu con gà tây để gia đình ăn trong ngày Lễ Tạ Ơn. Cứ mỗi lần mua hành củ, mình thường chọn lựa bằng cách cầm từng củ hành lên rồi bóp xem hành cứng hay mềm. Mặc dầu cẩn thận như vậy nhưng lắm lúc mình mua vẫn bị lầm. Vì nhiều khi củ hành cứng bên ngoài nhưng cắt đôi ra thì bên trong bị thúi. Cũng lắm lúc bên ngoài thấy đẹp mắt nhưng bên trong bị hư. Vì vậy nên mình cũng chọn tưới hột sen rồi bóp thấy củ hành cứng là được. Lúc mình đang nhấc củ hành lên để bóp xem cứng hay mềm thì một bà Mỹ đứng bên cạnh, chắc cũng sắp mua hành củ, hỏi mình:

- Làm sao để biết được củ hành bên trong không bị hư hay thúi thưa ông?

Mình trả lời ngay:

- Thưa bà, bà cứ bóp mạnh củ hành, vừa xoay vừa bóp. Nếu bà thấy cứng là hành tốt. Ngược lại củ nào thấy mềm là loại hành xấu.

Thấy mình trả lời ngay tức khắc chắc bà ta nghĩ rằng mình là người mua hành sành điệu, một tay tổ nội trợ chuyên nghiệp. Vì vậy bà ta cám ơn mình rối rít rồi cũng nhấc từng củ hành lên vừa xoay vừa bóp. Sau đó mình thấy bà ta mua khoảng 7 củ.


Sau khi mua hành xong mình đến quầy hàng trả tiền rồi ra Parking lot để lái xe về nhà. Vừa mở cửa xe thì thấy bà Mỹ mua hành hồi nãy đi ngang qua. Thấy mình, bà ta liền cám ơn mình một lần nữa vì đã chỉ cho bà ta mua mấy củ hành hy vọng không bị hư. Mình liền nói “Không có chi, you are welcome”, rồi vừa leo lên xe vừa nói với bà ta:

- Mặc dầu phương pháp mua hành tôi chỉ cho bà rất hay nhưng thưa bà, tuần trước, tôi cũng mua theo phương pháp đó, nhưng lúc đem về nhà, vợ tôi ném vào thùng rác hết bà ạ.

Bà ta ngạc nhiên hỏi:

- Sao vậy thưa ông?

Mình trả lời ngay:

- Vì lúc cắt củ hành ra củ nào cũng thúi trong ruột cả.

Mình vừa nói xong bà Mỹ kia bỗng đưa tay lên trời rồi Than vắn thở dài:

- Oh my God!

Nói xong bà ta vừa đi vừa lắc đầu. Mình ngồi trên xe vừa nhìn bà ta vừa mở miệng nói nho nhỏ:

- Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Sáng nay nhận được một điện thư của một người bạn đang đi du lịch tại vùng Kharkiv bên xứ Ukraine gởi về. Nội dung bằng Anh ngữ nguyên văn như sau:

Chinh Mung
To Me
Today at 6:22 AM

Hello,

I am sorry for reaching you rather too late due to the situation of things right now. My family and I had a trip visiting Kharkiv (Ukraine), everything was going on fine until last night when we got attacked by some unknown gunmen. All our money,phones and credit cards was stolen away including some valuable items, It was a terrible experience but the good thing is they didn't hurt anyone or made away with our passports.

We have reported the incident to the local authorities and the consulate but their response was too casual, we were ask to come back in 2weeks time for investigations to be made proper,But the truth is we can't wait till then as we have just got our return flight booked and is leaving in few hours from now but presently having problems sorting out our bills here and also getting a cab down to the airport, Right now we're financially strapped due to the unexpected robbery attack, Wondering if you can help us with a quick loan to sort our bills and get back home. All we need is ($3,100.00 USD) or anything you can afford, I promise to refund you in full as soon as I return hopefully tomorrow or next. write back now to let me know what you can do.

Thank You,
Chinh

Đại khái nội dung đề cập đến thời gian đi du lịch, gia đình bạn mình bị bọn ăn cướp lấy hết tiền bạc, điện thoại, thẻ tín dụng v.v… Và nhờ mình gởi gấp cho anh ta 3,100$, lúc trở lại nhà bạn mình sẽ trả lại ngay.

Sau khi đọc xong điện thư, mình liền gọi Bác Thanh Bình để mượn tiền mà gởi gấp cho bạn mình kẻo tội nghiệp:

- Bác Thanh Bình ở đầu dây có phải không?

Có tiếng trả lời:

- Đúng rồi. Chứ còn ai vào đây nữa hả Bác.

Bác Thanh Bình vừa lên tiếng xong mình vào đề ngay:

- Bác có tiền không cho mình mượn gấp 3,100$?

Bác Thanh Bình nói lớn trong điện thoại:

- Trời đất quỷ thần ơi! Tiền hưu mỗi tháng có 380$ thiếu lên thiếu xuống. Đã thế hằng tháng còn lãnh thêm thực phẩm từ Food Bank, vẫn không đủ ăn cho 2 con khỉ già nữa làm gì có tiền cho Bác mượn 3,100$ hả Bác! Bác này thiệt tình. Nhưng làm gì mà Bác mượn tiền nhiều thế?

Mình trả lời ngay:

- Mình có thằng bạn đi du lịch với gia đình nó nơi xứ Ukraine, bị bọn ăn cướp lấy hết tiền bạc, máy điện thoại cầm tay, thẻ tín dụng. Bây giờ nó đang đói vì không có tiền mua đồ ăn. Vì thế nó gởi e-mail về cầu cứu mình Bác ạ. Đó là lý do tại sao mình gọi điện thoại Bác sớm như vậy để mượn tiền Bác, đặng gởi gấp cho nó vì nó và gia đình đang vừa đói vừa rét ở xứ đất khách quê người, thật tội nghiệp!


Mình vừa nói xong, Bác Thanh Bình liền hỏi ngay:

- Bác có chắc người gởi điện thư cho Bác là người bạn thân của Bác không?

Mình trả lời ngay:

- Đúng 100% Bác ạ. Nó tên là Chinh, bạn nối khố của mình mà. Nó gởi điện thư bằng Anh ngữ, mình vừa đọc xong thì gọi Bác ngay mà.

Mình vừa nói xong thì Bác Thanh Bình la lên:

- Thôi rồi! Bác bị mắc mưu tụi ba xạo rồi Bác ơi! Bạn bè mình nhận điện thư nội dung tương tự như Bác nhiều lắm. Bác phải cẩn thận chứ cứ thấy thế thương bạn mình rồi tiền mất tật mang thì đau lắm Bác ạ. Không tin Bác gọi điện thoại cho người bạn của Bác đi. Biết đâu bạn Bác đang ôm vợ ngủ ở nhà không chừng.

Nghe Bác Thanh Bình nói vậy, mình liền gọi số điện thoại bạn mình xem sao. Và đúng như Bác Thanh Bình nói, bạn mình đang ngồi xem TV ở nhà chứ không phải đi du lịch ở xứ Ukraine, hay đang ôm vợ ngủ như Bác Thanh Bình nói. Sau đó mình liền gọi lại Bác Thanh Bình rồi nói ngay:

- Bác thật tuyệt vời! Bác không khác gì nhà tiên tri Michel de Nostredame, tức là Ông Notradamus, còn hơn nữa là đằng khác.










Nhà tiên tri Michel de Nostredame (Nostradamus).
Đúng là bạn mình đang ở nhà chứ không đi du lịch đâu hết. Chỉ khác là bạn mình đang ngồi xem TV chứ không phải đang ôm vợ ngủ như Bác nói.

Mình vừa nói xong thì đầu dây có tiếng trả lời nho nhỏ:

- Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Chiều qua đến La Fitness tập thể dục gặp một chuyện khá hồi hộp nhưng lại vui vui, nên gọi Bác Thanh Bình để kể cho Bác ấy nghe, đặng giải khuây trong buổi chợ chiều của cuộc đời:

- Bác Thanh Bình đâu rồi?

Có tiếng trả lời đầu giây:

- Cái gì vậy Bác Tân Ninh? Mùa Đông lạnh quá nên ngủ không được hả?

Mình trả lời:

- Bác nói đúng đấy. Vả lại lớn tuổi rồi ai cũng thế thôi. Đêm đêm ngủ năm ba giờ là tốt lắm rồi. Sở dĩ mình gọi điện thoại cho Bác vì muốn kể cho Bác nghe một chuyện vừa hồi hộp, vừa tức cười nhưng cũng toát mồ hôi hột .

Nghe mình nói vậy, Bác Thanh Bình hỏi ngay:

- Cái gì mà vừa hồi hộp, vừa tức cười lại còn toát mồ hôi hột nữa?

Mình liền kể cho Bác Thanh Bình nghe:

- Chiều qua lúc lái xe quẹo về phía bên trái để vào Parking-lot, mình thấy một ông cảnh sát mặc đồng phục màu đen ngồi trên chiếc mô tô, đầu đội mũ an toàn, cũng theo sát sau lưng mình vào Parking-lot. Thấy thế mình vừa lái xe chạy chầm chậm, vừa nhìn kiếng chiếu hậu xem ông ta có còn sau lưng xe mình không. Bác biết sao không, khi thấy ông cảnh sát Mỹ đó vẫn tiếp tục theo sau xe mình, tim mình bắt đầu đập thình thịch, thình thịch.

Vừa nói ngay đây thì Bác Thanh Bình chen vào:

- Đã có gì đâu mà tim đập thình thịch thình thịch như gặp người yêu lần đầu vậy.

Mình nói ngay:

- Thì Bác cũng biết rồi. Ai có tật cũng giật mình cả. Hằng triệu người Mỹ lái xe khi thấy cảnh sát theo sát sau lưng ai cũng phải giật mình thôi. Lý do rất dễ hiểu là luật lệ giao thông của xứ cờ hoa này là cả một rừng luật. Đố ai thuộc hết cả rừng luật này xem. Chưa nói đến việc nhiều khi có chuyện gấp phải đi nên phạm luật dài dài Bác ạ. Mà phạm luật thì sợ cảnh sát phạt. Bây giờ Bác thử đi hỏi hằng triệu người lái xe trên đất Mỹ này, nếu có ai chưa phạm luật lần nào, mình sẽ cõng Bác đi bộ từ đây lên Sacramento cõng về, dù mình “thân đang tàn ma đang dại”.

Thế rồi Bác biết sao không. Đến khi đậu xe vào Parking- lot xong mình lại nhìn vào kiếng chiếu hậu thấy ông cảnh sát cũng đậu chiếc mô-tô sát cạnh xe mình làm mình hồn bay phách lạc Bác ơi!

Nghe đến đây Bác Thanh Bình liền nói:

- Trời đất quỷ thần ơi! Không biết Bác có bị phạt gì không mà nghe Bác kể mình cũng hồi hộp quá chừng.

Bác Thanh Bình vừa nói xong mình liền kể tiếp ngay:

- Bác biết sao không. Mình nghĩ cũng lạ. Không biết mình có vi phạm luật lệ đi đường không mà ông ta theo mình để tặng ticket cho mình đây. Không lẽ mình quẹo về bên trái để vào parking lot không đúng luật. Không lẽ cái sticker dán đằng sau xe đã hết hạn. Hay là lúc quẹo trái mình quên bật đèn vàng. Càng suy nghĩ mồ hôi hột càng toát ra nhiều Bác ơi! Bác biết không, mấy tháng trước quẹo phải gặp đèn đỏ quên dừng lại bị phạt 440$, bay luôn cả tiền hưu một tháng. Bây giờ nếu bị phạt nữa thì tiền đâu mà đổ xăng để đi chợ, tiền đâu mà trả bill gas, nước, điện thoại, điện. Càng suy nghĩ mình càng lo lắng nên tim đập thình thịch, thình thịch như sắp phá vỡ tung lồng ngực ra Bác ạ.

Nghe kể như vậy Bác Thanh Bình liền nói:

- Nhưng đã phạt Bác gì đâu mà lo lắng đến thế chứ! Thế rồi ông cảnh sát ấy đến nói gì với Bác?

Mình trả lời ngay:

- Lúc thấy ông ta ở đằng sau đi tới, mình cũng ra khỏi xe rồi xách túi xách của mình tiến đến cửa ra vào của phòng tập thể dục. Sau đó mình trao thẻ hội viện của La Fitness cho nhân viên trực nhật để làm thủ tục vào cửa. Trong lúc chờ đợi nhân viên trực nhật trả thẻ lại, mình liếc ra ngoài thấy ông cảnh sát kia cũng đang tiến vào cửa. Thế là tim mình lại đập mỗi lúc một mạnh, mồ hôi hột toát ra ướt cả chiếc áo lót Bác ơi là Bác ơi! Mình liền suy nghĩ, chắc chắn một trăm phần trăm ông cảnh sát vào đây để phạt mình rồi. Điều này làm mình choáng váng mặt mày.

Nghe mình nói choáng váng mặt mày khiến Bác Thanh Bình sợ quá hỏi ngay:

- Lúc ấy Bác sắp bị té xuống đất hả? Nghe Bác nói choáng váng làm mình lo quá Bác ạ.

Bác Thanh Bình vừa nói xong mình liền nói ngay:

- Nhưng rồi Bác biết sao không. Lạy Chúa! Khi ông cảnh sát vừa bước vào cửa thì một nữ nhân viên của La Fitness đứng gần đấy bay đến ôm chầm ông ta hôn lấy hôn để. Thì ra ông cảnh sát kia vào thăm người yêu làm trong La Fitness, nơi mình vào tập thể dục hằng ngày. Chứ không phải theo mình vào đây để tặng ticket cho mình. Thế là mình thở phào nhẹ nhỏm Bác Thanh Bình ạ. Lạy chúa!

Bỗng nghe Bác Thanh Bình nói nho nhỏ ở đầu giây điện thoại rồi cúp máy luôn:

- Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Cứ mỗi lúc chiều tà, lòng những buồn vời vợi vì ở nhà một mình không biết tâm sự cùng ai. Vì vậy lúc nào muốn bày tỏ chuyện gì cũng gọi người bạn học cũ là Bác Thanh Bình để tâm sự chuyện đời. Nói đến vấn đề chữa bệnh bên xứ cờ hoa nầy ai cũng khen ngợi là thật tuyệt vời. Nhưng lắm lúc gặp trở ngại ra tay không kịp hay lười đi khám bác sĩ thì cũng vĩnh biệt trần gian ngay. Nhất là vấn đề xác định giữa mức độ bệnh tình của mình để gọi 911 hay là chỉ cần đi khám Bác Sĩ là được. Điều này khiến mình phải gọi điện thoại Bác Thanh Bình để tâm sự xem sao.
Nhấc điện thoại gọi Bác Thanh Bình thì nghe đầu giây nói nho nhỏ:

- Trời sắp tối rồi ăn uống gì chưa mà gọi điện thoại vậy Bác Tân Ninh?

Mình thong thả trả lời:

- Buồn lòng biết tỏ cùng ai nên gọi Bác để tỏ bày tâm sự qua những tháng ngày ngồi chờ về bên kia thế giới vậy thôi Bác ạ. Này Bác, có khi nào Bác mang một bệnh nếu gọi emergency 911 thì chưa cần lắm vì chưa phải lúc, mà đi khám Bác Sĩ thì sợ hơi trễ nên phải đi gấp không?

Bác Thanh Bình trả lời:

- Trường hợp bệnh tình như vậy mình chưa gặp phải. Những trường hợp này kể ra cũng khó xác định thật Bác ạ. Tuy nhiên nếu nghi bệnh nặng thì gọi 911 thôi Bác ơi! Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà Bác.

Mình trả lời:

- Vẫn biết là thế nhưng lắm lúc không muốn gọi 911 vì ngại bệnh không đến nỗi gì. Và rủi mà Bác Sĩ khám chẳng thấy gì quan trọng lắm thì lần sau gọi 911 lúc lâm trọng bệnh, người ta nhìn địa chỉ, tên tuổi mình sẽ biết “cha nội” nầy chắc chẳng có bệnh gì nặng như lần trước, nên họ để mình ngồi chờ thì nguy lắm.

Bác Thanh Bình nói ngay:

- Thôi thì chỉ có cách chạy lẹ tới văn phòng Bác Sĩ mà khám bệnh cho rồi Bác ạ.

Mình liền trình bày cho Bác Thanh Bình nghe:

- Bác Thanh Bình nghe mình trình bày sự khó khăn về những trường hợp bệnh tình như thế nầy nhé. Bác ạ, đâu phải Bác đến là được gặp Bác Sĩ ngay đâu. Bác phải gọi điện thoại để lấy hẹn. Nhiều khi một tuần sau (7 ngày) mới được gặp Bác Sĩ. Khi gặp Bác Sĩ gia đình, Bác Sĩ liền giới thiệu đến Bác Sĩ chuyên môn. Nhiều khi một tuần sau (7 ngày) mới gặp được Bác Sĩ chuyên môn vì phải lấy hẹn. Sau khi khám bệnh, Bác Sĩ chuyên môn cho đi chụp hình quang tuyến X. Nhiều khi lấy hẹn cũng phải đợi một tuần (7 ngày) nữa mới được chụp hình. Chụp hình xong hay thử máu cũng sẽ đợi một tuần (7 ngày) mới biết kế quả. Như vậy từ lúc gọi để lấy hẹn gặp Bác Sĩ gia đình cho đến lúc có kết quả thử máu hay chụp quang tuyến x, phải mất một thời gian là 4 tuần lễ tức là một tháng! Nếu gặp bệnh nhẹ hay trung bình có thể chữa kịp thì không nói gì. Gặp trường hợp bệnh nặng hoặc ung thư thì trở tay nhiều khi không kịp Bác ạ. Bởi gặp những trường hợp bệnh tình khó khăn như thế nên mình mới gọi Bác để tâm sự. Đó là chưa nói đến căn bệnh nếu chữa trước khi có kết quả thử máu hay quang tuyến X một tháng sẽ có thể cứu bệnh nhân kịp thời. Ngược lại nếu để một tháng sau mới chữa thì than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu! Bệnh nhân sẽ từ giả cõi đời về dưới suối vàng mà an giấc nghìn thu thôi Bác nhé!


Nghe mình trình bày như thế Bác Thanh Bình liền nói:

- Ừ nhỉ. Theo như Bác trình bày, nếu gặp những trường hợp bệnh tình như thế cũng kẹt lắm đấy. Hay là để cấp cứu, Bác bỏ Tây y chạy qua Đông y gấp vậy. Khi Bác muốn dùng thuốc Đông y, Bác chỉ cần vào tiệm thuốc Bắc người Việt xin bắt mạch rồi nhờ người ta cân vài thang thuốc về sắc uống ngay, cần gì phải chờ Bác Sĩ Tây y đến một tháng 4 tuần cho hồi hộp.

Tiệm thuốc Bắc người Việt chán gì dưới Quận Cam hả Bác. Biết đâu nhờ mấy cây cỏ trên đồi mà cứu được một mạng người. Đừng tưởng mấy rễ cây là đồ bỏ nhé. Bác không nhớ Đông Y Sĩ Hải Thượng Lãn Ông nhờ mấy rễ cây mà cứu không biết bao nhiêu mạng người sao. Cái thưở ngày xửa ngày xưa ấy làm gì có thuốc Tây, làm gì có Tylenol, felodipine, aspirin v.v… Đó là chưa nói đến rễ cây đã làm cho vua Minh Mạng sinh con đẻ cái rất nhiều vì đã nhiều lần Nhất Dạ Lục Giao Sinh Ngũ Tử đấy.

Vừa nghe Bác Thanh Bình nói xong mình liền la lên:

- Ừ nhỉ. Hay quá, hay quá. Tại sao ta phải theo Tây y lúc đang lâm vào thời kỳ thập tử nhất sinh? Bác hay thật. Sao bữa nay Bác thông minh vậy hả Bác Thanh Bình. Bác đúng là người nhìn xa thấy rộng, nhiều khi tiên đoán nhiều chuyện trúng phóc. Thảo nào mấy tháng trước mình tôn Bác là nhà tiên tri Notradamus cũng phải.


Mình vừa nói xong, Bác Thanh Bình liền nói nho nhỏ trong điện thoại:

- Bác thiệt tình! Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Sáng qua suýt bị xe tông nên gọi điện thoại Bác Thanh Bình để tâm sự. Phải mất mấy phút mới tìm được cặp kiếng để nhìn con số trên điện thoại mà bấm vào. Vừa nghe tiếng Alô ở đầu dây điện thoại mình hỏi ngay:

- Giọng ai sao mà giống giọng Bác Thanh Bình phải không vậy?

Có tiếng trả lời đầu giây:

- Đại đúng Bác Tân Ninh ạ. Có chuyện gì vui mà gọi mình sớm vậy?

Mình nói ngay:

- Ở đó mà vui. Suýt chết.

Nghe hai chữ suýt chết Bác Thanh Bình hỏi ngay:

- Bác suýt chết hả? “Bác Dương thôi đã thôi rồi. Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta!”.

Nghe Bác Thanh Bình đọc hai câu thơ trên, mình nói ngay kẻo Bác ấy lo lắng:

- Mình đã chết đâu mà Bác lại đọc hai câu thơ ấy! Mình nói chỉ suýt chết thôi Bác ạ.

Bác Thanh Bình liền hỏi:

- Tại sao lại suýt chết vậy?

Mình trả lời ngay:

- Xe chữa lửa tông.

Nghe nói xe chữa lửa tông, Bác Thanh Bình nói ngay:

- Trời đất quỷ thần ơi! Xe chữa lửa mà tông coi như bỏ mạng trên đường rồi. Vậy mà sao Bác còn điện thoại được mới hay chứ.

Mình chưa bị xe tông mà Bác Thanh Bình cứ bảo bị xe tông rồi, tức quá mình phản ứng ngay:

- Đã nói là suýt bị tông chứ đâu đã bị tông. Bác này kỳ quá hả!

Nghe nói vậy Bác Thanh Bình nói liền:

- Vậy thì Bác kể cho mình nghe đi nào. Tại sao Bác suýt bị xe tông vậy?

Mình liền thong thả kể cho Bác Thanh Bình nghe:

- Bác biết sao không, sáng nay sau khi khám bệnh xong mình lái xe về nhà. Lúc đế ngã tư gặp đèn đỏ nên mình phải dừng lại để chờ quẹo trái. Lúc đèn xanh xuất hiện và sau khi chiếc xe cuối cùng của đoàn xe chạy qua khỏi ngã tư, mình liền quẹo trái thật nhanh để lái xe về nhà. Vừa quẹo trái thì trời đất quỷ thần ơi! Nó nằm ngay trước mặt mình cách mình khoảng 6 thước thôi Bác ơi là Bác ơi!

Nghe mình la làng, Bác Thanh Bình hỏi ngay:

- Con gì nằm trước mặt Bác mà ghê vậy?

Mình phản ứng lại ngay:

- Đã nói cho Bác nghe là xe chữa lửa chứ con gì.

Mình vừa nói xong Bác Thanh Bình hỏi ngay:

- Cuối cùng thì Bác tông nó hay nó tông Bác. À quên, kết cuộc thì cả hai bên suýt tông nhau. Phải không Bác Tân Ninh?

Mình liền kể tiếp cho Bác Thanh Bình nghe:

- Vừa thấy nó xuất hiện lù lù trước mặt mình thất kinh Bác ơi! Thế là hai tay mình vừa run run vừa cầm vô lăng xoay sang “lane” bên phải, lái xe tắp vào sát lề đường rồi dừng lại ngay lập tức. Có lẽ vì gần ngã tư nên tài xế xe chữa lửa chạy chậm lại một tí, nếu không coi như xong rồi Bác ạ.




Mình vừa kể xong thì Bác Thanh Bình hỏi:

- Nhưng Bác Tân Ninh à, lúc ấy Bác không nghe xe chữa lửa hú còi sao?

Mình vừa ấm ức trong lòng vừa trả lời:

- Khổ một nỗi là mình đã khóa chặt hết bốn cửa kính vì ngoài trời gió thổi mạnh quá và trời cũng quá lạnh. Đã thế trời lại còn đang “mưa lâm râm ướt dầm lá hẹ nữa” mới chết chứ.

Nghe mình nói vậy Bác Thanh Bình lại hỏi:

- Thế hai con mắt Bác đeo kính râm hay sao mà lại không thấy xe chữa lửa đang chạy tới lúc đang đứng chờ ở ngã tư?

Mình trả lời ngay:

- Bác lại chơi mình nữa! Trời mưa mà đeo kính râm há! Sở dĩ mình không thấy xe chữa lửa lúc đang đứng chờ quẹo trái ở ngã tư, vì phía bên trái mình có một nhà lầu bốn tầng che lấp tầm nhìn con đường bên trái Bác ạ. May mà nó chưa tông mình, nếu không…

Mình vừa nói ngang đây thì Bác Thanh Bình chen vào ngay:

- Nếu không thì “Bác Dương thôi đã thôi rồi. Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta!”.

Nghe Bác Thanh Bình ngâm hai câu thơ trên mình la lên:

- Bác thiệt tình! Đúng là bể cái đầu!

Sau đó mình cúp điện thoại liền.

¤ Ngày N giờ G: Đang ngồi uống cà phê và xem TV thì nghe điện thoại reo. Nhấc điện thoại lên nghe liền có tiếng hỏi ở đầu giây:

- Bác Tân Ninh có nhà không?

Mình trả lời ngay:

- Bác Tân Ninh đây Bác Thanh Bình ơi. Có gì lạ không hả Bác?

Bác Thanh Bình liền hỏi:

- Hôm qua qua đi đâu mà qua gọi qua không nghe qua trả lời?

Mình trả lời ngay:

- Đi tiêm thuốc độc vào cơ thể.

Vừa nghe mình nói xong Bác Thanh Bình la lên:

- Trời đất quỷ thần ơi! Bác vừa nói gì nói lại cho mình nghe nào?

Mình liền trả lời ngay:

- Đi tiêm thuốc độc vào cơ thể.

Bác Thanh Bình vẫn sửng sốt:

- Bác nói đùa hay thật vậy?

Mình nói ngay:
- Mình nói thật đấy Bác ạ. Chuyện nầy không phải chuyện đùa.

Bác Thanh Bình quá ngạc nhiên:

- Chứ Bác bị tội gì mà ra tòa để rồi bị kết án tử hình vậy?

Nghe Bác Thanh Bình nói như vậy mình liền cười đến lăn chiêng đổ đèn mất ba mươi dây rồi từ từ nói cho Bác ấy nghe:

- Mình có phạm tội gì đâu mà phải ra tòa để rồi bị kết án tử hình hả Bác. Mình đi xin chụp x-ray để xem lục phủ ngũ tạng có bị gì không mà sao thấy trong người nóng quá. Không biết bao tử, gan hay ruột bị nóng quá khiến mình lo lắng nên phải xin đi chụp hình đấy thôi. Đi xin chụp hình (x-ray) hay Cat scan mới biết được bệnh gì Bác ạ.

Mình vừa nói xong thì Bác Thanh Bình nói ngay:

- Đi xin Cat scan hay chụp x-ray sao Bác lại bảo đi tiêm thuốc độc vào cơ thể chứ.

Mình liền trình bày cho Bác ấy biết:

- Này nhé, mỗi lần chụp x-ray hay cat scan, tia phóng xạ sẽ theo dòng ánh sáng đi vào cơ thể của mình. Nhờ vậy người ta mới khám phá được bệnh tật của mình như Bác đã biết. Nếu Bác chỉ chụp x-ray thôi, tia phóng xạ vào tương đối ít. Còn nếu người ta xử dụng phương pháp Cat scan, tia phóng xạ vào trong cơ thể mình gấp cả trăm lần Bác ạ. Vì vậy mà Cat scan thường khám phá được bệnh tật rõ ràng và chính xác hơn đấy.

Thế nên cat scan thường nguy hiểm hơn chụp x-ray nhiều. Nhưng nếu người nào gặp những căn bệnh ngặt nghèo có thể nguy hiểm đến tính mạng, các Bác Sĩ thường cho xử dụng phương pháp cat scan để tìm bệnh cho chính xác mà điều trị gấp. Vậy thì cả hai phương pháp, phương pháp nào cũng cho chất phóng xạ vào trong cơ thể cả. Chất phóng xạ là một độc chất rất nguy hiểm. Vì vậy Bác hỏi mình hôm qua đi đâu, mình trả lời Bác là đi tiêm thuốc độc vào cơ thể là chuyện thường tình, chứ có gì là lạ đâu mà Bác bảo mình bị kết án tử hình.

Mình vừa trình bày và giải thích xong thì nghe đầu giây diện thoại nói nho nhỏ:

- Đúng là bể cái đầu!












Cat scan.












X-Ray.
¤ Ngày N giờ G: Đọc trên mạng thấy người ta bàn về trường hợp nhồi máu cơ tim nghe mà khiếp sợ. Nếu không chữa kịp coi như vĩnh biệt cõi đời ngay.




Gặp trường hợp này xảy ra, người thì khuyên nên hít vào thật sâu sau đó vừa ho vừa thở ra thật mạnh như để kích thích nhịp tim. Người thì khuyên bỏ sẵn hai viên aspirine trong túi, khi gặp trường hợp này xảy ra, lấy ngay thuốc aspirine này bỏ vào miệng ngay để cấp cứu. Trong cả hai trường hợp trên chúng ta vừa hành động vừa gọi số 911 để xe cứu thương đến chở chúng ta đến bệnh viện gấp.Vừa đọc xong trường hợp nhồi máu cơ tim trên mạng, mình liền gọi Bác Thanh Bình ngay để cho Bác ấy biết những phương pháp này đặng đề phòng:

- Có Bác Thanh Bình ở nhà không ?

Có tiếng trả lời đầu giây:

- Mình luôn luôn ở nhà Bác ạ. Nếu có đi đâu cũng đi quanh quanh sau vườn thôi. Có chuyện gì quan trọng không hả Bác?

Mình trả lời:

- Cũng quan trọng chứ! Chuyện liên quan đến trường hợp nhồi máu cơ tim đó mà.
Nghe đến mấy chữ nhồi máu cơ tim Bác Thanh Bình liền hỏi ngay:

- Ai bị nhồi máu cơ tim vậy, Bác hả? Bác đang ở nhà hay nằm trong bệnh viện vậy?

Nghe Bác Thanh Bình hỏi như vậy mình trấn an ngay:

- Mình đâu có nằm bệnh viện. Mình cũng đâu có bị nhồi máu cơ tim. Mình vừa đọc xong trường hợp nhồi máu cơ tim nên điện thoại qua để bàn luận với Bác về trường hợp này cho biết thôi.

Mình vừa nói xong Bác Thanh Bình nói ngay:

- Vậy mà Bác làm mình thất kinh Bác ạ. Tưởng Bác suýt xong đời rồi chứ.

Mình trả lời ngay:

- Xong đời cũng tốt thôi vì không xong trước cũng xong sau, chạy đâu cho thoát lưới trời. Bác có lên chốn thâm sơn cùng cốc hay lặn sâu xuống dưới đáy biển để ẩn núp thì đến giờ ra đi, tử thần cũng tìm đến nơi ẩn náu của Bác để mời Bác lên đường làm tròn nghĩa vụ của một sinh linh sống trên cõi Ta Bà này Bác ạ.

Nghe mình nói như vậy Bác Thanh Bình nói liền:

- Ai lại không biết như thế nhưng Bác nói bàn luận vụ nhồi máu cơ tim thì bàn bạc như thế nào đây.

Mình liền cho Bác Thanh Bình biết những điều mình vừa đọc trên mạng xong, rồi hỏi Bác Thanh Bình:

- Ngoài hai phương pháp cấp cứu trên Bác có biết phương pháp nào nữa không khi có người gặp tình huống tương tự?

Bác Thanh Bình thong thả trả lời:
- Có một loại nữa mà hiệu quả rất tuyệt vời, bảo đảm cấp cứu rất nhanh tại chỗ, không cần phải đến bệnh viện nữa Bác Tân Ninh ạ.

Nghe có một phương pháp mới nữa mình liền hỏi ngay:

- Phương pháp gì vậy Bác Thanh Bình?

Bác Thanh Bình nói ngay:

- Đó là rượu ớt!

Mình liền nói ngay:

- Trời đất quỷ thần ơi! Rượu ớt thì cay đến xé miệng xé mồm thôi làm sao mà uống!

Bác Thanh Bình nói ngay:

- Trước đây ở làng mình có người nhờ rượu ớt mà sống lại được đấy. Nếu không, coi như vĩnh biệt cõi đời rồi Bác ạ. Vậy thì mình hỏi Bác, gặp trường hợp Bác bị nhồi máu cơ tim, giữa cái sợ cay đến xé miệng xé mồm và cái chết, Bác chọn cái nào?

Nghe Bác Thanh Bình nói như vậy mình lặng lẽ để điện thoại xuống sau khi nói:

- Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Đang ngồi đọc báo và uống cà phê buổi sáng bỗng nghe điện thoại reo. Nhấc điện thoại lên nghe, có người hỏi ở đầu giây:

- Cho tôi gặp Bác Tân Ninh có được không ạ?

Mình trả lời ngay:

- Được chứ sao lại không. Bác Tân Ninh đây Bác Thanh Bình ạ. Có chuyện gì mà gọi điện thoại sớm như vậy.
Bác Thanh Bình nói:

- Chiều qua Bác đi đâu mà mình gọi không nghe thấy Bác đâu cả vậy?

Mình trả lời ngay:

- Đi tìm thêm tuổi thọ.

Mình nói đi tìm thêm tuổi thọ Bác Thanh Bình thấy lạ nên hỏi ngay:

- Tuổi thọ làm sao mà tìm được hả Bác? Nếu tìm được thì tìm nơi đâu vậy, chỉ cho mình đi tìm với chứ.

Mình trả lời:

- Vì Bác không chịu đi tìm thôi. Chứ thành phố nào cũng có cả. Bác chỉ cần đến đó mỗi ngày khoảng hai giờ là Bác thọ thêm một năm. Như vậy nếu Bác cứ đều đều đến đó một tuần Bác sẽ thọ được bảy năm.

Nghe nói như thế thích quá nên Bác Thanh Bình hỏi ngay:

- Trời đất quỷ thần ơi! Làm sao mà sống thọ dễ dàng như vậy hả Bác? Bác chỉ dùm mình với đi. Chỗ ấy có xa không? Mình cần sống thọ thêm một thời gian nữa để bù đắp lại thời gian bị Việt Cộng hành xác giữa mưa giữa nắng trên rừng thiêng nước độc Bác ạ.

Nghe Bác Thanh Bình nói vậy mình liền mách cho Bác ấy địa điểm để đi tìm thêm thuổi thọ:

- Bác đến LA Fitness ở thành phố Bác sẽ thấy ngay.

Nghe chữ LA Fitness có vẻ lại tai, Bác Thanh Bình liền hỏi:

- LA Fitness là gì vậy Bác?

Mình liền giải thích cho Bác ấy:

- LA Fitness là Trung Tâm Thể Dục Thể Thao Bác ạ. Ở đó có hồ bơi, hồ nước nóng, phòng tắm hơi và cả trăm máy móc để tập.


Vừa nghe mình giải thích xong Bác Thanh Bình nói ngay:

- Như vậy thì tuổi thọ đâu ở trong đó mà tìm. Bác nghĩ sao mà lại đi tìm thêm tuổi thọ ở nơi tập thể dục.

Mình trả lời ngay:

- Bác muốn sống lâu, kéo dài tuổi thọ thì Bác phải khoẻ mạnh. Muốn khoẻ mạnh thì phải tập thể dục để khí huyết được lưu thông. Một khi khí huyết luân lưu đều đặn trong cơ thể Bác sẽ không ốm đau gì cả. Thế là tuổi thọ Bác sẽ được kéo ra dài dài. Như vậy không phải vào trung tâm thể dục thể thao là đi tìm thêm tuổi thọ chứ gì nữa. Lại nữa, Bác nghe mình nói đến chữ LA Fitness hơi lạ tai vì Bác không chịu đi vào các trung tâm tập thể dục để tìm hiểu, mà cứ lo tập thể dục trên giường với con đầm già nên không biết vậy thôi.

Mình nói vừa dứt, Bác Thanh Bình liền nói ngay:

- Bác thiệt tình! Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Mới gặp một chuyện vui sáng nay nên lại gọi điện thoại Bác Thanh Bình để tâm sự. Nghe điện thoại đầu dây reo mấy lần mà chẳng thấy ai bốc máy nên phải cúp. Nửa giờ sau gọi lại mới nghe Bác Thanh Bình “Alô” ở đầu dây nên mình hỏi liền:

- Bác mới đi đâu về phải không? Vì cách đây nửa giờ mình gọi điện thoại mà không thấy ai trả lời cả.

Bác Thanh Bình trả lời:

- Đi đâu mà đi. Lúc Bác gọi thì mình mới bắt đầu ngồi xuống trong nhà cầu nên chịu thua thôi. Vì vậy khi nghe chuông điện thoại reo mình cũng tĩnh bơ thôi. Chuông reo thì cứ reo mình rặn thì cứ rặn. Ở đời chỉ có tứ khoái thôi. Bỏ một trong bốn cái đó rất tiếc Bác ạ. Nhất là đang ở trong tuổi thất thập cổ lai hy, cuộc sống còn bao lâu nữa đâu dại gì bỏ đi cho uổng. Thôi thì Bác tha lỗi cho vậy.

Vừa nghe Bác Thanh Bình nói xong mình buột miệng nói nho nhỏ:

- Trời đất quỷ thần ơi! Sao Bác bữa nay thiệt tình vậy!? Hôm nay mình gọi Bác để kể cho Bác nghe một cuộc điện đàm ngắn ngủi giữa mình và một cô thư ký của văn phòng nhãn khoa. Bác biết sao không, sau khi điện đàm với nhau khoảng năm phút để lấy hẹn ngày giờ đến khám mắt, cô thư ký ở văn phòng nhãn khoa liền nhắc lại ngày giờ một lần nữa cho mình nhớ. Cuối cùng cô ta nói mình cố gắng nhớ đừng có quên. Bác biết mình trả lời sao không?

Bác Thanh Bình nói:

- Chuyện tình giữa ông già bảy mươi tuổi với cô thư ký trẻ đẹp ở văn phòng nhãn khoa nào đó nói với nhau trong điện thoại ai mà biết được trời! May ra gọi Edwards Snowden đang ẩn náu bên nước Nga về đây nhờ chàng ta tiết lộ mới biết được thôi.

Nghe Bác Thanh Bình nói như vậy mình phản ứng Bác ấy ngay:

- Có gì bí mật và quan trọng đâu mà Bác phải gọi Snowden về đây tiết lộ tin tức cho Bác nghe! Chuyện chẳng có gì cả nhưng vui vui kể cho Bác nghe thôi.

Bác Thanh Bình liền nói:

- Vậy thì Bác kể cho mình nghe đi nào.

Bác Thanh Bình vừa dứt lời mình liền kể ngay:

- Lúc cô ta nói với mình câu cuối “Anh cố gắng nhớ ngày giờ hẹn gặp Bác Sĩ nhé”, mình trả lời sao Bác biết không?

Bác Thanh Bình hỏi:

- Thế thì Bác trả lời như thế nào?

Mình nói ngay không do dự:

- Mình trả lời là “Yes, Sir”!

Nghe mình nói hai chữ “Yes Sir”, xong Bác Thanh Bình la lên:

- Trời đất quỷ thần ơi! Đà bà con gái mà “Yes Sir”!
Nghe Bác Thanh Bình nói xong, mình vừa để điện thoại xuống vừa nói nho nhỏ như sợ có ai nghe:

- Mình quên Bác ơi! Nhưng nói lỡ rồi làm sao hở Bác!

Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Sáu tháng trước đây khi thử máu thường niên thấy cholesterol lên cao quá. Bác Sĩ khuyên nên về mua cá mà ăn. Bớt ăn đồ chiên xào, đồ biển như tôm, cá mực, hay thịt đỏ v.v… vì những loại thức ăn nầy cholesterol nhiều lắm. Vì vậy tuần nào mình cũng mua cá về nhà kho ăn với cơm. Đặc biệt mình hay mua cá catfish để ăn vì da cá loại này béo, ăn khoái khẩu. Khi ăn cá mình nghĩ rằng thế là được rồi, cholesterol sẽ hạ thấp, khỏi sợ mắc bệnh tim mạch. Thế rồi ngày lại ngày, tháng lại tháng, cứ đến bữa ăn là mình ăn cơm với cá catfish thêm một dĩa rau nữa cho được nhuận tràng. Nhưng vào một buổi chiều, một người bạn ở tận bên trời Âu gởi cho mình một điện thư có tựa đề “Nên ăn những loại cá nào”. Trong bài này, mình đọc thấy có đoạn liên quan đến cá catfish như sau:

“Không nên ăn các loại cá nào?
Một số loài cá nước ngọt có lẽ không có lợi cho tim mạch vì có thêm nhiều acid béo không tốt, như cá da trơn catfish, cá rô phi (tilapia). Nhưng các bạn nên nhớ, ăn cá có lợi hay không còn tùy vào cách thức các bạn chuẩn bị cá để ăn như thế nào. Ví dụ, kho cá, nấu canh, nướng cá, bỏ lò hoặc bằng vỉ nướng chắc chắn sẽ có lợi hơn chiên xào”.

Đọc xong đoạn trên ta liền ngửa mặt lên trời mà than: “Trời đất quỷ thần ơi! Ta biết một mà không biết hai. Ai dè cá không lợi cho tim mạch vì có thêm nhiều acid béo không tốt mà lại ăn liên tu liền tù đến sáu tháng trời!”. Nhưng rồi mình lại nghĩ rằng, không biết mấy người trên mạng tung tin này đúng hay sai đây. Chắc phải đi hỏi mấy nhà dinh dưỡng học may ra mới biết hư thực như thế nào. Chứ cá catfish da của nó béo ngậy, nếu không ăn loại cá này nữa thì tiếc quá đi thôi.

















Cá Catfish


¤ Ngày N giờ G: Đang ngồi đọc báo bỗng nghe điện thoại reo. Nhấc điện thoại lên thì nghe có người hỏi đầu giây:

- Có Bác Tân Ninh ở nhà không?

Mình nhanh nhẩu trả lời:

- Trẫm đây, Trẫm đây! Ái Khanh muốn tâu gì cứ nói.

Vừa nghe mình nói xong câu ấy, Bác Thanh Bình nói lớn:

- Cha chả! Ngài lên ngôi Hoàng Đế lúc nào và lấy hiệu là gì vậy?

Mình trả lời ngay:

- Ta lên ngôi Hoàng Đế mới đêm qua và lấy hiệu là Mây Mưa.

Nghe Hoàng Đế lấy hiệu là Mây Mưa quá kỳ lạ, Bác Thanh Bình liền nhận xét:

- Biệt hiệu của Hoàng Đế sao mà vui thế. Nghe thấy là lạ. Vừa có vẽ lãng mạn, vừa có vẻ ướt át, vừa mang nặng màu sắc của tiểu thuyết dục tình!

Mình nói ngay:

- Bác tinh ý thật. Thảo nào trước khi lấy vợ, hai ba người tình của Bác xé áo nhau làm Bác phải điêu đứng một thời. Để rồi từng người tình bỏ Bác đi như dòng sông Tiền Đường.

Mình vừa dứt lời, Bác Thanh Bình nói ngay:

- Bác thiệt tình! Không ngờ Bác nhớ dai đến thế. Như vậy bảo đảm đêm qua Bác đã mây mưa với một người tình nào rồi. Nếu không mây mưa thì lấy hiệu Mây Mưa làm gì?

Mình trả lời ngay:

- Sao Bác bữa nay vừa thông minh vừa lãng mạn đến thế. Đúng như Bác nói. Đêm qua mình nằm mơ thấy đang đi du ngoạn trên một ngọn núi có hai thác nước đang ồ ạt chảy xuống thung lũng sao mà quá đẹp. Khi mình đến gần thác nước thứ nhất, bỗng có một số người đâu từ trong núi chạy ra rồi tiến đến gần mình quỳ xuống và đồng loạt cất tiếng nói “Muôn Tâu Bệ Hạ”.

Mình bỗng suy nghĩ mình là dân HO sao lại có người tôn mình lên làm vua như thế nầy. Thế là thừa thắng xông lên mình liền lên ngôi Hoàng Đế dưới chân thác nước ấy luôn. Sau khi nhảy lên mình con bạch mã dân miền núi mới tặng, mình liền phi nước đại qua xem thắng cảnh ở thác nước thứ hai. Vừa dừng chân dưới triền núi gần bên thác nước, bỗng mình thấy một nàng sơn nữ đẹp như tiên giáng trần xuất hiện sau lùm cây trước mặt.
















Nhanh như tia chớp, mình nhảy ngay xuống ngựa rồi cất mũ chào trang tuyệt sắc giai nhân đang đứng e ấp nhìn mình.

Sau khi bước đến gần nàng, mình cất tiếng hỏi: “Nàng đâu tên họ là chi. Trăm năm biết có chuyện gì đây không?” Chờ một phút rồi vẫn không thấy nàng trả lời, mình lại hỏi một lần nữa, nhưng mình hỏi ngược lại: “Trăm năm biết có chuyện gì đây không? Nàng đâu tên họ là chi?”. Bỗng nàng cất tiếng nói thật to vang vọng cả một góc rừng: “Mây Mưa”.

Mình kể chuyện ngang đây thì Bác Thanh Bình la lên:

- Trời đất quỷ thần ơi! Sao mà may mắn thế! Sao mà khoái thế.

Mình nói ngay:

- Cha chả! Bác tài thật. Chưa chi mà Bác đã đoán trúng mình gặp may rồi. Thảo nào trước khi lấy vợ, hai ba người tình của Bác xé áo nhau làm Bác phải điêu đứng một thời. Để rồi từng người tình bỏ Bác đi như dòng sông Tiền Đường.

Mình vừa dứt lời Bác Thanh Bình liền nói:

- Kể tiếp đi Bác ơi! Nghe mà thích quá đi thôi.

Thể theo lời yêu cầu của Bác Thanh Bình mình liền kể tiếp:

- Sau đó mình cùng nàng vào trong núi rồi sánh vai bên nhau đi du ngoạn khắp chốn bồng lai tiên cảnh. Bỗng đâu từ trong động bên trái vang lên một điệu nhạc mình thấy quen quen:

“Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng
Nhớ Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào Nguyên
Kìa đường lên tiên, kìa nguồn hương duyên
Theo gió tiếng đàn xao xuyến
Phím tơ lưu luyến, mấy cung u huyền
Mấy cung trìu mến như nước reo mạn thuyền

Âm ba thóang rung cánh đào rơi
Nao nao bầu sương khói phủ quanh trời
Lênh đênh dưới hoa chiếc thuyền lan
Quê hương dần xa lấp núi ngàn
Bâng khuâng chèo khua nước Ngọc Tuyền
Ai hát trên bờ Đào Nguyên
Thiên Thai chốn đây Hoa Xuân chưa gặp Bướm trần gian

Có một mùa đào dòng ngày tháng chưa tàn qua một lần
Thiên Tiên chúng em xin dâng hai chàng trái đào thơm Khúc nghê thường này đều cùng múa vui bầy tiên theo đàn
Đèn soi trăng êm nhạc lắng tiếng quyên
đây đó nỗi lòng mong nhớ
Này khúc bồng lai
Là cả một thiên thu trong tiếng đàn chơi vơi
Đàn xui ai quên đời dương thế
Đàn non tiên đàn khao khát khúc tình duyên

Thiên Thai! Ánh trăng xanh mơ tan thành suối trần gian
Ái ân thiên tiên em ngờ phút mê cuồng có một lần

Gió hắt trầm tiếng ca tiếng phách ròn lắng xa
Nhắc chi ngày xưa đó đến se buồn lòng ta
Đào Nguyên trước Lưu Nguyễn quên trần hoàn
Cùng bầy tiên đàn ca bao năm
Nhớ quê chiều nào xa khơi chắc không đường về
Tiên nữ ơi!
Đào Nguyên trước Lưu Nguyễn khi trở về
Tìm Đào Nguyên, Đào Nguyên nơi nao ?
Những khi chiều tà trăng lên
Tiếng ca còn rền trên cõi tiên”.












Sau khi tiếng nhạc vừa dứt mình liền dìu tay người đẹp nhảy qua tảng đá trước mặt để sang bên kia dòng suối nhỏ. Nhưng vì thất thế lúc nghiêng mình nhảy nên mình và người đẹp liền rơi xuống thác nước bên cạnh đang ồ ạt chảy xuống vực thẳm, khiến mình hét lên thật to vì quá sợ hãi. Sau tiếng thét kinh hoàng, mình thấy mồ hôi toát ra khắp người liền ngồi nhổm dậy nhìn quanh. Thì ra đó là “Giấc Nam Kha khéo bất bình. Bừng con mắt dậy thấy mình chân không”. Khi thấy còn sống, mình mừng vô cùng Bác ạ. Mình cứ tưởng đã theo thác nước về dưới suối vàng an giấc nghìn thu rồi Bác ơi.

Mình nói chưa xong đã nghe tiếng cười trong điện thoại:

- Hahaha! Thất thập cổ lai hy bắt đầu hồi xuân rồi. Vì suốt đêm ngày Bác cứ mơ tưởng đến một người yêu nào đó nên trong giấc mơ, người đẹp đó đã đóng vai của một trang tuyệt sắc giai nhân để gặp Bác cho thỏa lòng mong ước mùa thương tay đợi mắt chờ của Bác đó Bác ạ.

Nghe Bác Thanh Bình nói như vậy mình hỏi ngay:

- Ai nói với Bác vì đêm ngày cứ mơ tưởng đến một người đẹp nào đó nên nằm mộng phải gặp thôi. Ai nói, ai nói?

Bác Thanh Bình liền trả lời không do dự:

- Ông Sigmund Freud.

Mình liền hỏi lại:

- Ông nầy là ông nào mà nghe có vẻ quen quen nhỉ?

Bác Thanh Bình nói ngay:

- Triết gia người Áo đó. Nhắc đến Ông Sigmund Freud ai mà không biết.














Triết gia Sigmund Freud.



Mình phản ứng lại ngay:

- A mình nhớ rồi. Nhưng No way! Đừng nghe những gì Ông Freud nói, hãy nhìn những gì Ông Freud làm. Mình có bao giờ ước mơ làm Hoàng Đế đâu. Vậy mà ban đêm dân chúng ở miền núi đến gặp mình rồi còn quỳ xuống “Muôn Tâu Bệ Hạ” buộc lòng mình phải lên ngôi vua thôi. Dại gì không lên ngôi. Cờ đến tay là cứ phất. Đừng để mất cơ hội ngàn vàng Bác ạ!

Mình vừa nói xong Bác Thanh Bình lại thắc mắc về hai câu thơ nói trên:

- Nhưng hai câu thơ nói trên nguyên thuỷ của nó từ trong Cung Oán Ngâm Khúc là:“Giấc Nam Kha khéo bất bình. Bừng con mắt dậy thấy mình tay không”, sao hai chữ cuối Bác đổi lại là “chân không”?


Mình trả lời ngay:

- Trời đất quỷ thần ơi! Bác bữa nay coi như bị lẩm cẩm rồi. Bác có mắc bệnh Alzheimer không dzậy? Sở dĩ mình thay mấy chữ “thấy mình tay không” thành “chân không” vì lúc ấy phải cởi giày và tất ra chứ. Đang mây mưa mà Bác!

Mình vừa dứt lời Bác Thanh Bình liền nói lớn trong điện thoại:

- Thôi, thôi! Tui chịu thua Bác. Tui xin bái phục Bác. Bác thật tuyệt vời. Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Đang ngồi dùng cơm trưa thì Bác Thanh Bình gọi điện thoại đến:

- Bác đang xem TV có phải không?

Mình trả lời:

- Đúng năm trên năm. Có gì lạ không vậy Bác?

Bác Thanh Bình trả lời:

- Có gì lạ đâu. Thấy Bác hay xem TV để giải sầu nhân thế nên hỏi Bác một câu chơi thôi.

Mình nói ngay:
- Bác cứ hỏi đi xem mình có đủ khả năng trả lời được không nào.

Bác Thanh Bình liền thong thả hỏi:

- Bây giờ nếu giám đốc một đài truyền hình nào đó cho Bác chọn một mục trong chương trình của đài để làm việc cho đài, Bác sẽ chọn mục nào.

Mình liền than vãn:

- Trời đất quỷ thần ơi! Già sắp vĩnh biệt cõi đời rồi ai mà cho mình vào làm việc trong đài truyền hình bao giờ. Bác thiệt tình!

Bác Thanh Bình nói:

- Mặc dầu tuổi Bác cũng gần đất xa trời nhưng mình thấy nhiều người tuổi cũng như Bác mà họ vẫn được tuyển dụng vào làm Bác ạ.

Mình trả lời ngay:

- Vì họ là cocc nên vào lúc nào mà không được Bác ơi.

Bác Thanh Bình nói ngay:

- OK. Thôi thì bây giờ mình giả sử Bác là con ông cháu cha đi. Và coi như Bác được tuyển chọn vào làm việc cho một đài truyền hình. Vậy Bác chọn mục nào trong đài để làm việc. Cho Bác suy nghĩ năm phút nhé. Trong lúc Bác suy nghĩ, mình thử nêu lên những việc sau đây xem Bác thích chọn việc nào: biên tập viên, xướng ngôn viên, talkshow, chuyên viên kỹ thuật, chuyên viên âm thanh, chuyên viên chạy quảng cáo, bình luận thời sự, trưởng ban nhạc v.v…

Mình trả lời ngay:

- Những việc Bác vừa nói trên mình không thích việc nào cả. Mình chỉ thích có một việc mà Bác chưa nêu lên. Việc ấy mình thấy có người đã làm, làm rất hăng say. Họ xuất hiện thường xuyên trên đài truyền hình. Ngày nào họ cũng đi đó đi đây, từ tiệm nầy đến tiệm khác, từ tỉnh nầy đến tỉnh kia, dù trời mưa hay nắng. Mỗi lần họ làm việc họ cùng nhau trình bày nghe đến chảy nước miếng. Mình ngồi xem mà quá khao khát việc làm đó. Mình ước mơ cái Job đó từ lâu mà không biết làm sao. Bởi vì cái job nầy rất thơm, mọi người ai cũng đều thích cả. Nhất là lúc đói bụng ai cũng thèm cái job nầy cả.

Thấy mình nói dài dòng quá mà vẫn chưa biết cai job ấy là job gì nên Bác Thanh Bình chận lại:

- Trời đất quỷ thần ơi! Cái job gì mà nghe hoài nghe mãi mình vẫn không biết là công việc gì cả vậy. Hay là Bác nói cho mình biết người nào đang làm cái Job đó trên đài truyền hình, mình sẽ đoán được công việc làm mà Bác thích ngay.

Mình trả lời ngay:

- Hai người đang làm việc đó là anh Trọng Nghĩa và chị Mộng Lan Bác ạ.








Giới thiệu các món ăn Gà bọc xôi chiên.



Nghe mình nói vậy, Bác Thanh Bình liền nói:

- Ủa! Hai anh chị này làm việc gì mà lúc đói bụng ai cũng thèm nhỉ?

Mình nói ngay:

- Đi giới thiệu các món ăn của từng restaurant đó Bác ơi là Bác ơi! Bác không thấy sao. Ngày ngày, anh Trọng Nghĩa và chị Mộng Lan khi thì ăn bún bò Huế, khi thì ăn phở tái nạm gầu gân sách, khi thì ăn bánh xèo, khi thì ăn bánh bèo, khi thì ăn phở thịt bò kobê, khi thì ăn gà bọc xôi chiên, khi thì ăn chè hạt sen v.v… Ối giời ơi! Mỗi lần ngồi xem hai anh chị này giới thiệu món gì mình chảy nước miếng món đó; làm sao mà không chọn job nầy được Bác Thanh Bình!

















Bún bò Huế. Phở thịt bò KOBE.


Mình nói xong Bác Thanh Bình vừa cười vừa nói:

- Biên tập viên cũng không thích làm, xướng ngôn viên cũng không thích làm lại thích đi làm job giới thiệu mấy món ăn tại các restaurant! Sao Bác khôn thế! Bác thiệt tình!

¤ Ngày N giờ G: Đang ngồi uống cà phê trong tiệm Lục Huyền Cầm bỗng thấy xe cứu thương chạy ngang qua trước mặt hú còi inh ỏi. Thấy xe cứu thương trước mặt mình bỗng nhớ tuần trước, một người bạn già của mình gọi số 911 để xin xe cứu thương đến chở người con vào bệnh viện gấp. Bạn mình kể không biết sao gọi số 911 mấy lần mà không thấy ai trả lời cả. Lúc bấy giờ ở nhà chỉ có hai cha con thôi nên khi không thấy ai trả lời điện thoại, bạn mình thấy thất kinh vì sợ nếu xe đến trễ quá con bạn mình sẽ vong mạng. Vì vậy bạn mình liền chạy qua nhà hàng xóm nhờ người bạn bên ấy gọi dùm. Người bạn láng giềng bảo bạn mình nên tập gọi đi, có gì khó khăn đâu. Thế là bạn mình đứng trước mặt ông hàng xóm gọi số 911 lại nhưng cũng chẳng thấy ai trả lời trả vốn gì cả. Vừa thấy bạn mình bấm số, ông hàng xóm nói bấm lộn số rồi. Số 1 nằm ngay đầu tiên không chịu bấm lại bấm con số 2 thành ra số 912. Vì cứ bấm lộn số như vậy mãi thành ra không nghe ai trả lời trả vốn gì cả. Cuối cùng ông hàng xóm bấm số dùm nên xe cứu thương đã đến đậu trước nhà ngay. Sau khi xe cứu thương chở con bạn mình vào bệnh viện, ông hàng xóm hỏi bạn mình sao chỉ có ba số mà cứ bấm lộn hoài vậy. Bạn mình trả lời là không thấy mấy con số vì không đeo kiếng vào mắt nên gọi lộn số hoài. Vả lại vì sợ con có chuyện gì nguy hại đến tính mạng nên cứ bấm đại 3 con số thôi .Vừa ngồi uống cà phê vừa ôn lại chuyện cũ thì thấy Bác Thanh Bình đi bộ ngoài đường nên mình gọi Bác ta vào uống cà phê luôn. Sau khi gọi một ly cà phê sữa cho Bác Thanh Bình, mình liền hỏi Bác ấy:

- Cặp kiếng Bác để đâu rồi. Bác thuộc ba con số ấy chưa?

Ngạc nhiên vì câu hỏi của mình, Bác Thanh Bình nhìn thẳng vào mặt mình rồi nói:
- Uả! Sao tự nhiên Bác lại hỏi “Cặp kiếng Bác để đâu rồi. Bác thuộc ba con số chưa?”

Mình liền nói:

- Thì Bác cứ nhớ để sẵn cặp kiếng trên bàn và học thuộc ba con số là được rồi. Nếu không, có chuyện gì Bác rán mà lãnh đủ đấy.

Bác Thanh Bình lại ngạc nhiên:

- Trời đất quỷ thần ơi! Tự nhiên Bác bảo mình như vậy mình có biết Ất Giáp gì đâu.

Nghe Bác Thanh Bình nói vậy chợt nhớ chưa kể chuyện kia cho Bác ấy nghe nên thong thả kể cho Bác ấy nghe vụ bấm lộn 3 con số 912 của bạn mình. Sau khi mình kể xong Bác Thanh Bình nói ngay:

- Có thế chứ! Ai lại bỗng nhiên bảo nhớ để sẵn cặp kiếng trên bàn và học thuộc ba con số ai biết được chuyện gì đâu. Bác bữa nay lẩm cẩm nhiều rồi đấy Bác Tân Ninh ạ.

Mình liền nói ngay:

- Thôi thì xin lỗi Bác nhé. Đang ở tuổi thất thập cổ lai hy, vấn đề lẩm cẩm là chuyện thường tình, vì tất cả lục phủ ngũ tạng cũng như ngũ quan đều lão hóa và giảm sút gần hết, ai cũng vậy Bác ạ, chấp trách mà chi. Ở lứa tuổi thất thập cổ lai hy mà không bị lẩm cẩm mới là chuyện lạ.


Mình nói vừa dứt Bác Thanh Bình nói ngay:

- Bác Thiệt tình! Thôi, forget it! Mình về nhà nhé. Cám ơn Bác mời uống cà phê sáng nay.

Bỗng sợ Bác Thanh Bình lúc gặp hoàn cảnh trên mà lại chỉ có một cặp kiếng cũng rắc rối. Rủi mất cặp kiếng ấy thì làm sao thấy mà gọi số 911. Lúc bấy giờ nhiều khi bấm đại mấy số 912, 119, 913 thì trật đường rầy nữa. Vì vậy mình cất tiếng gọi lớn:
- Bác Thanh Bình. Bác Thanh Bình ơi! Vào đây, vào đây mình nói thêm mấy điều nữa.

Nghe tiếng gọi của mình, Bác Thanh Bình liền quay lui rồi bước vào tiệm cà phê lại. Vừa đến sát bên mình Bác Thanh Bình hỏi:

- Cái gì nữa đây hả Bác Tân Ninh? Uống cà phê nữa chăng?

Mình nói nhỏ vừa đủ Bác ấy nghe:

- Nhớ ra tiệm 99 cent mua một nạm loại cặp kiếng 99 cent để sẵn giữa bàn cho chắc ăn. Rủi gặp lúc hữu sự mà mất cặp kiếng kia thì có mấy cặp kiếng 99 cent cũng đỡ. Bác là cựu quân nhân chắc Bác cũng biết rằng, chúng ta luôn luôn phải có lực lượng trừ bị để lúc cần mà tung ra chứ. Nhớ nhé.

Mình vừa nói xong Bác Thanh Bình liền từ giã mình ra về, vừa đi vừa lẩm bẩm trong miệng:

- Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Mới 4 giờ sáng mình bỗng thấy bụng quặn thắt khó chịu nên phải vào nhà cầu. Chợt nhớ có lần bạn mình kể cho nghe vụ xỉu trong nhà cầu nên mình vội mở chốt cửa nhà cầu ngay rồi vào ngồi lại để đi cầu. Sợ Bác Thanh Bình, người bạn thân nhất trên đời, gặp nguy hiểm tương tự nên mình lấy cell phone gọi ngay báo cho Bác ấy biết vì sợ quên thì nguy nhiểm lúc lâm nạn:

- Bác Thanh Bình có đấy không?

Có tiếng trả lời nho nhỏ ở đầu giây:


- Mình đây nè. Có gì không mà mới 4 giờ sáng Bác gọi điện thoại rồi? Mình đang ở trong restroom Bác ạ.

Mình trả lời ngay:

- Trời đất quỷ thần ơi! Người ta bảo tư tưởng lớn thường gặp nhau. Bác với tui có tư tưởng xấu cũng gặp nhau. Mình cũng đang ở trong restroom đây nè. Bác thường nói với mình là Bác hay đi cầu khoảng 4 giờ sáng nên mình gọi đại, không ngờ lại trúng phóc. Thế cũng hay vì mình muốn kể cho bác nghe về chuyện xảy ra trong nhà cầu.

Bác Thanh Bình liền nói nho nhỏ:

- Thực ra đêm đêm thường khó ngủ vì tụi mình đang ở cái tuổi thất thập cổ lai hy. Chứ nếu không thì cứ theo triết lý của cụ Trần Tế Xương ngày trước là “Thiên hạ có khi còn ngủ cả. Dại gì phải thức một mình ta” mà hành động thôi. Ok. Go ahead! Bác kể cho nghe chuyện ấy đi. Nhưng nhớ nói nho nhỏ nhé, vì cả nhà mình đang sống theo triết lý của cụ Trần Tế Xương rồi.

Bác Thanh Bình vừa nói xong mình liền hỏi Bác ấy ngay:

- Bác đã mở cửa nhà cầu chưa?

Bác Thanh Bình nói hơi to:

- Trời, trời! Đi cầu thì phải khóa cửa nhà cầu lại chứ. Rủi có người trong nhà đau bụng muốn đi cầu, hay đi tiểu thì kỳ lắm Bác Tân Ninh à.

Mình liền phản ứng ngay:

- Vậy thì nếu gặp rủi ro Bác cố gắng mà chịu nhé. Lúc ấy có cứu Bác thì cũng đã muộn rồi. Giữa cái xấu và cái xấu hơn Bác chọn cái nào?

Nghe mình nói như vậy Bác Thanh Bình sợ quá liền đứng dậy đến mở cửa ra, rồi vừa trở lại bồn cầu ngồi để tiếp tục… vừa nói:

- Rồi Bác ạ. Nghe Bác nói sợ quá nên mình đã mở cửa ra rồi. Bác kể chuyện gì đó mình nghe xem nào.














Thế là mình bắt đầu vào đề:

- Bác biết sao không, người bạn mình có lần vào nhà cầu rồi khóa cửa phòng lại để làm vệ sinh cá nhân. Bỗng bị tai biến mạch máu não nên té xuống nền nhà cầu. Bạn mình liền ú ớ kêu cứu. Nghe tiếng kêu thất thanh trong nhà cầu, cậu con trai của bạn mình liền chạy ngay đến nhà cầu để cứu. Vì cửa phòng khóa lại nên không biết làm sao mà vào. Cuối cùng cậu ta phải phá cửa mới vào được và gọi số 911 để đưa bạn mình đến bệnh viện kịp. Gặp trường hợp cửa sắt hay kín cổng cao tường đặc biệt nào mở khóa khó khăn, coi như bỏ mạng trong nhà cầu. Bác thấy chưa.

Mình vừa nói xong thì Bác Thanh Bình nói ngay:

- Thôi thì mình nghe lời Bác vậy. Để cho nhất cử lưỡng tiện, mình nên đi cầu ban đêm cho chắc ăn. Và khi đã an tọa rồi thì tắt đèn luôn. Rủi có người nhà mở cửa lúc mình đang “go ahead” thì trắng cũng như đen.

Bác Thanh Bình vừa nói xong mình liền nói nho nhỏ trong điện thoại:

- Bác thiệt tình! Thôi mình đi ngủ lại nhé.

¤ Ngày N giờ G: Đang mơ màng trong giấc ngủ giữa đêm khuya thanh vắng, bỗng cái giường rung rinh như có ai lay động. Giật mình vùng dậy thì thấy hình như cái nhà đang rung chuyển. Chắc là động đất rồi. Bật TV lên xem thì đúng là động đất 5 độ Richter ở cách nhà mình khoảng 20 dặm. Chỉ vài dây sau, tất cả đều trở lại yên lặng như cũ. Nhìn đồng hồ trên tường mới một giờ sáng. Nhà Bác Thanh Bình ở cách nhà mình khoảng 5 dặm nên cũng nằm trong vùng bị động đất rồi. Vì thế mình nhấc điện thoại hỏi xem sao:

- Bác Thanh Bình thức giấc rồi phải không?

Có tiếng trả lời đầu giây:

- Không thức giấc sao được hả Bác! Mới một giờ sáng mà nhà cửa nó lắc qua lắc lại ghê quá làm sao mà ngủ được chứ! Vùng Bác có bị gì không?

Mình trả lời:
- Bị chứ, nhưng có lẽ nhẹ hơn vùng Bác ở vì xa trung tâm địa chấn hơn. Xem trên TV thấy người ta thông báo chỉ 5 độ Richter thôi Bác ạ. Nhẹ thôi. Ăn thua gì!

Mình vừa nói xong Bác Thanh Bình liền nói thật to trong điện thoại:

- Trời đất quỷ thần ơi! Nhà cửa rung chuyển như sắp sụp đổ mà Bác bảo chỉ nhẹ thôi há! Bác thiệt tình!

Bác Thanh Bình vừa dứt lời mình liền nói cho Bác ấy nghe:

- Mình nói thật với Bác chứ so với một số trận động đất trên thế giới trong quá khứ, trận động đất đêm nay chưa thấm vào đâu Bác ạ. Mình kể cho Bác nghe những trận động đất ấy nhé. Nhưng trước khi kể mình hỏi Bác bây giờ Bác muốn đi ngủ lại không vì mới 1giờ 30 sáng thôi.

Bác Thanh Bình trả lời:

- Thôi thì thức luôn, không ngủ nữa. Tuổi già dậy sớm cũng tốt thôi. Bác cứ kể đi. Mình đang pha cà phê uống cho tỉnh táo để nghe Bác kể đây.

Nghe Bác Thanh Bình nói pha cà phê thích quá mình nói ngay:

- Trời đất ơi! Giờ này mà uống cà phê thì còn gì bằng! Bác cho mình uống một hớp đi.

Bác Thanh Bình nói ngay:

- Qua đây, qua đây. Mình pha cho Bác một ly nữa đây. Hai đứa mình cùng nhau nhâm nhi cà phê buổi sáng rồi bàn chuyện động đất cho vui.

Nghe Bác Thanh Bình nói vậy mình nói ngay:

- Thôi đi Bác ơi! Bác làm như nhà mình ở bên cạnh nhà Bác vậy. Hai nhà cách nhau đến mười mấy cây số dễ gì lái xe lúc hai giờ sáng khi người lái xe là ông già tuổi tác đã thất thập cổ lai hy. Thôi thì mình cũng pha cà phê uống tại nhà mình cũng được. Nhân tiện, mình mở máy computer để gởi mấy hình người ta chụp lại những trận động đất trên thế giới trong quá khứ cho Bác xem cũng được. Bác gọi cậu con trai Bác mở máy computer ra chỉ cho mà xem nhé, mình gởi ngay bây giờ đây.

Nói xong mình liền cúp điện thoại để gởi mấy tấm hình chụp lúc động đất trích từ trên mạng đến cho Bác Thanh Bình xem. Sau đây là những tấm hình được chụp lúc động đất:




Những trung tâm địa chấn toàn cầu, 1963-1998












Sau một trận động đất










Hình chụp đường nứt San Andreas Fault ở cánh đồng Carrizo nằm về phía Tây Bắc quận Los Angeles











Cơn động đất Messina và sóng thần vào ngày 28/12/1908
tại Sicily và Calabria làm thiện mạng 200.000 người





























































Hình vẽ phác họa chạm trổ trên đồng về cơn động đất tại Lisbon vào năm 1775 làm thiệt mạng 60,000 người. Sóng thần phủ ngập tất cả tàu bè thả neo tại hải cảng.

















Các cao ốc và dinh thự tại Port-au-Prince, Haiti bị tàn phá 1/2010


Sóng địa chấn do địa chấn kế ghi lại
















Một đường nứt lúc động đất
Sau đó khoảng mười lăm phút mình gọi điện thoại Bác Thanh Bình lại:

- Sao, Bác đã thấy mấy tấm hình động đất mình mới gởi qua chưa?

Bác Thanh Bình trả lời giọng có vẻ run run:

- Ghê quá Bác nhỉ? Không ngờ trên thế giới xảy ra nhiều trận động đất kinh hoàng quá. Nếu tụi mình có mặt tại những địa điểm động đất ấy chắc đã rủ nhau đi bán muối rồi Bác ạ.

Mình liền doạ Bác Thanh Bình:

- Thì Bác cũng sắp đi bán muối rồi đấy.

Bác Thanh Bình liền phản pháo ngay:

- Thôi cha nội ơi! Cho mình sống thêm vài năm nữa chứ cái gì mà độc ác thế.

Mình nói ngay:

- Không phải mình muốn mà trời muốn như thế. Bác biết sao không. Nha Địa Dư thông báo cho dân chúng tiểu bang California nơi Bác và mình đang ở rằng, sẽ có một trận động đất vô tiền khoáng hậu xảy ra tại California trong một tương lai rất gần. Trận động đất nầy dù Bác có dự trữ 100 tạ gạo cũng như lương thực đấy đủ cũng vô ích thôi.

Nghe có vẻ kỳ lạ, Bác Thanh Bình hỏi ngay:

- Sao lại vô ích hả Bác Tân Ninh?

Mình liền trả lời:

- Người ta bảo nếu trận động đất nầy xảy ra, tiểu bang California sẽ bị nứt ra làm hai, một nữa sẽ dồn lên núi, một nữa sẽ tách ra để di chuyển ra giữa biển Thái Bình Dương. Nếu “cái” nửa di chuyển ra biển mà chìm thì coi như một nửa dân số California sẽ cùng nhau đi bán muối. Lúc ấy giá muối rẻ rề Bác ạ. Nhiều khi chẳng ai thèm mua cũng có sẵn trước mặt. Nửa còn lại dồn lên núi thì khoẻ re như bò kéo xe. Hằng ngày, dân chúng vẫn lái xe bay như gió trên các xa lộ để rồi hằng năm tiếp tục xem Lễ phát giải thưởng Oscar tại Hollywood. Sau đó họ lại rủ nhau bay qua Las Vegas để trả tiền điện cho ông Thống Đốc Nevada. Nhìn vào bản đồ của Nha Địa Dư mới phác họa, mình thấy nhà Bác và nhà mình coi như cả hai nhà đều nằm trong thành phần đi bán muối Bác ạ!

Nghe nói “Cả hai nhà đều nằm trong thành phần đi bán muối”, Bác Thanh Bình la thật to trong điện thoại mà quên rằng lúc bấy giờ mới hai giờ sáng:

- Trời đất quỷ thần ơi! Gì mà ghê vậy hả Bác? Có thật thế không?

Mình liền nói ngay:

- Bác Thanh Bình này, mới hai giờ sáng nghe Bác, để cho thiên hạ còn ngủ ngáy nữa chứ. Còn chuyện đi bán muối thì trời kêu ai nấy dạ, làm sao mà trái ý trời được.

Bác Thanh Bình liền phản ứng:

- No way! Bác nên nhớ mình tìm cách né tránh được để khỏi phải đi bán muối Bác Tân Ninh ạ. Bác không nhớ người xưa có câu “Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều” sao.

Nghe nói vậy mình liền hỏi ngay:

- Bác tránh né cách nào?

Bác Thanh Bình trả lời:

- Về Việt Nam ở tạm một thời gian, sau khi người ta đi bán muối xong mình qua lại thôi.

Mình lại nói:

- Bác tưởng về Việt Nam là sẽ khỏi đi bán muối chăng? No way! Bác về Việt Nam Việt Cộng sẽ bắt Bác đi bán muối ngay. Nếu Việt Cộng chưa bắt Bác đi bán muối rồi Bác cũng sẽ đi bán muối thôi.

Bác Thanh Bình trả lời:

- No way! Nhưng mình chỉ về Việt Nam để tránh động đất thôi.

Mình hỏi ngay:

- Bác về Việt Nam để tránh động đất sao? Quê Bác ở tỉnh nào Bác nhớ không?

Bác Thanh Bình trả lời ngay:

- Thì ở một tỉnh với Bác chứ ở đâu nữa, tỉnh Quảng Nam đó.

Mình liền nói rõ cho Bác Thanh Bình biết:

- Mình nói với Bác là lưới trời lồng lộng, chạy đâu cho thoát lưới trời Bác ạ. Người xưa có câu “ Ghét của nào trời trao của đó”. Bác về quê tỉnh Quảng Nam để tránh động đất Bác sẽ lại gặp động đất nữa.

Nghe mình nói vậy, Bác Thanh Bình nói liền:

- Thôi đi Bác ơi! Tỉnh Quảng Nam đời nào có động đất. Bác không nhớ trước đây tụi mình sống thật êm đềm với núi non trùng trùng điệp điệp thật nên thơ, với biển cả bao la bát ngát, đêm đêm nghe sóng vỗ rì rào tấp vào chân núi Ngũ Hoành Sơn đứng sừng sững dưới trời cao trông thật đẹp tuyệt trần.

Bác Thanh Bình đang say sưa tả cảnh đẹp xứ Quảng một thời xa xửa xa xưa thì mình chận lại:

- Ừ. Xứ Quảng đẹp thật, nhưng Bác ơi! Đó là chuyện ngày xửa ngày xưa. Còn ngày nay vật đã đổi sao đã dời rồi. Vì thế nên địa hình địa vật cũng thay lòng đổi dạ luôn. Khổ thế chứ!
Nghe mình nói như thế Bác Thanh Bình liền hỏi:

- Bác nói như thế là thế nào?

Mình thong thả trả lời:

- Có gì đâu, ý mình nói địa hình địa vật cũng theo năm tháng mà đổi thay sự cấu tạo ở trong lòng đất thôi. Bác nói về quê nhà ở để tránh động đất, nhưng xứ Quảng mình ngày nay cũng sẽ bị động đất dài dài Bác ạ.

Nghe nói vậy Bác Thanh Bình hỏi ngay:

- Ai nói với Bác xứ Quảng mình cũng sẽ bị động đất dài dài? No way!

Mình trả lời ngay:

- OK. Bây giờ mình cúp điện thoại vào mở lại computer. Mình sẽ gởi cho Bác sơ đồ động đất tại xứ Quảng cho Bác xem nhé. Bác chuẩn bị xem như những hình mình vừa gởi cho Bác xem cách đây nửa giờ.

Cúp điện thoại xong mình liền gởi hai bản đồ hình tỉnh Quảng Nam có vẽ mấy đường nứt mình thấy được trên mạng cho Bác Thanh Bình xem. Sau đây là hình bản đồ tỉnh Quảng Nam có vẽ những đường nứt:











Những đường nứt tại tỉnh Quảng Nam, Trung phần, Việt Nam.
Mười lăm phút sau mình nhấc điện thoại gọi lại:

- Hello Bác Thanh Bình.

Có tiếng trả lời như đang buồn ngủ ở đầu giây:

- Đang nghe đây. Mình xem hình rồi. Thế là hết đường chạy Bác Tân Ninh à. Thôi thì một liều ba bảy cũng liều, mình nhất quyết tiếp tục sống tại California thôi.

Nghe Bác Thanh Bình nói vậy mình liền nói ngay:

-Bác nghĩ như thế là đúng thôi. Chạy đâu cho thoát lưới trời. Người nào cũng có số mạng người nấy Bác ạ. Nhưng Bác đừng có lo. Vì Nha Địa Dư chỉ cho biết cơn động đất có một không hai đó chỉ xảy đến trong một tương lai gần mà thôi. Như vậy, ai mà biết tương lai gần là bao giờ? Một giờ nữa, một tháng nữa, một năm nữa, 10 năm nữa hay bao lâu?

Mình vừa dứt lời thì Bác Thanh Bình liền nói tiếp, nhưng giọng nói vẫn còn buồn ngủ vì nghe tiếng ngáp ở đầu giây:

- Thôi thì mình cứ bình chân như vại vậy. Biết đâu khi cơn động đất vô tiền khoáng hậu đó xảy ra thì mình đã chết quách đi rồi vì tuổi già sức yếu, còn đâu nữa mà lo với sợ phải không Bác Tân Ninh?

Mình trả lời ngay:

- Đại đúng Bác ạ. Bác uống cà phê rồi mà sao mình nghe giọng nói Bác như đang còn buồn ngủ thì phải. Thôi Bác nên đi ngủ lại cho khoẻ nhé. Chúc Bác ngủ ngon.

Sau khi chúc Bác Thanh Bình ngủ ngon, mình liền đặt điện thoại xuống. Vừa đặt điện thoại xuống bỗng nghe điện thoại reo lên. Không hiểu khuya khoắt như thế này ai lại gọi giờ này đây. Nhấc điện thoại lên thì nghe đầu dây một giọng nói cỏ vẻ hoảng hốt:

- Bác Tân Ninh đó có phải không?

Mình trả lời ngay:

- Đúng rồi. Chính tôi đây. Giọng ai giống giọng Bác Thanh Bình vậy. Nhưng sao lại run run như sợ điều gì phải không?

Có tiếng trả lời đầu giây:

- Mình là Thanh Bình đây Bác ơi! Thôi rồi Bác ơi! Đó, đó, nó đang rung chuyển đấy. Động đất lại nữa rồi. Chắc nó rồi đó Bác Tân Ninh ạ. Ghê quá đi thôi. Sắp đi bán muối rồi. Ai ngờ tương lai gần sẽ xảy ra lại nhanh đến thế. Ngôi nhà mình cũng đang lắc lư đấy. Thôi Bác ở lại mạnh giỏi, mình đi bán muối đây. Đó, đó, nhà rung chuyển… mạnh… quá… Bác…

Mình nghe đến đây thì giọng nói trong điện thoại ngưng hẳn. Mình liền la lớn:

- Alô! Alô! Bác Thanh Bình ơi! Bác Thanh Bình!

Mình vừa la xong thì có tiếng trả lời đầu giây:

- Mình đây Bác Tân Ninh ơi! Thật là khiếp đảm, làm mình hết hồn. Đất hết rung chuyển rồi. Mình cứ tưởng sắp đi bán muối rồi chứ, vì nó động đất lại Bác ạ. Bây giờ đã ngừng hẳn rồi!

Nghe Bác Thanh Bình nói mới động đất lại nên mình nói với Bác Thanh Bình:

- Bác mở TV ra xem người ta có thông báo gì không. Có gì đâu mà hốt hoảng đến thế. Trên vùng mình lại không thấy gì cả. Nhà cửa chẳng rung cũng chẳng lắc.

Nghe mình nói thế Bác Thanh Bình liền bật TV lên xem. Vài phút sau Bác nói cho mình biết đó chỉ là một hậu chấn nhẹ ở 4 độ Richter thôi. Thế là mình lại phải giải thích cho Bác ấy nghe để Bác ấy khỏi lo lắng:

- Bác Thanh Bình ơi! Đó chẳng qua chỉ là hậu chấn nhẹ mà thôi chứ không phải cơn động đất vô tiền khoáng hậu đâu. Bác biết không, người ta phân biệt sự động đất từ nhẹ đến nặng như sau:

Độ Richter

1–2 trên thang Richter: Không nhận biết được.

2–4 trên thang Richter: Có thể nhận biết nhưng không gây thiệt hại.

4–5 trên thang Richter: Mặt đất rung chuyển, nghe tiếng nổ, thiệt hại không đáng kể.

5–6 trên thang Richter: Nhà cửa rung chuyển, một số công trình có hiện tượng bị nứt.

6–8 trên thang Richter: Mạnh, phá hủy hầu hết các công trình xây dựng thông thường, có vết nứt lớn hoặc hiện tượng sụt lún trên mặt đất.

8–9 trên thang Richter: Rất mạnh, phá hủy gần hết cả thành phố hay đô thị, có vết nứt lớn, vài tòa nhà bị lún.

>9 trên thang Richter: Rất hiếm khi xảy ra.

>10 trên thang Richter: Cực hiếm khi xảy ra.
Sau khi trình bày cho Bác Thanh Bình nghe về những cơn động đất từ nhẹ đến nặng, mình liền xác định hậu chấn vừa rồi thuộc dạng động đất nhẹ. Sau đó mình nói với Bác Thanh Bình:

- Vì là động đất thuộc dạng nhẹ nhưng lại xảy ra tiếp theo sau cơn động đất trước đó hai giờ, nên Bác tưởng đó là cơn động đất vô tiền khoáng hậu chứ gì? Thảo nào Bác vừa run vừa sợ làm mình tưởng Bác đang trên đường đi bán muối thật nữa chứ. Thôi, bây giờ thì yên chí rồi nhé. Bác có thể đi ngủ lại được rồi đấy.

Mình vừa nói xong thì nghe Bác Thanh Bình nói nho nhỏ trong điện thoại rồi cúp máy luôn:

- Cám ơn Bác đã giải thích. Thôi mình đi ngủ lại để lấy lại sức nhé. Đêm này có thể làm mình sụt 10 ký lô thịt Bác ạ! Đúng là bể cái đầu!

¤ Ngày N giờ G: Chiều hôm qua ngồi uống cà phê ở restaurant góc ngã tư Shermanway và Balboa nghe hai bà ngồi bàn bên cạnh nói chuyện với nhau thật là vui. Bà thứ nhất nói:

- Chị biết sao không, tháng trước em đi chợ dưới phố Tàu về, khi vừa đến nhà mới sực nhớ ra mình quên bao gạo trong chợ chị ạ.

Bà thứ hai liền hỏi:

- Vậy thì em có xuống chợ mà lấy bao gạo về không?

Bà thứ nhất trả lời:

- Em phải xuống chợ lại chứ. Nhưng lúc ấy không biết bao gạo em để nơi góc tường sát quầy tính tiền có còn không, hay ai mang đi rồi cũng không biết chừng.

Bà thứ hai xen vào:
- Sao em không gọi điện thoại hỏi trước. Rủi có ai đó đã mang đi mất rồi thì xuống làm gì cho mất công bỏ việc. Đã thế rồi, từ nhà em xuống chợ nhiều khi còn kẹt xe nữa, nếu xuống chợ mà bao gạo đã biến mất thì thật là vô ích em ạ.

Bà thứ nhất nói ngay:

- Em có gọi điện thoại hỏi chứ chị. Cũng may là mấy lần đi chợ trước, em có ghi số điện thoại sẵn để khi cần mua hàng gì em gọi hỏi trước. Vì sợ hàng em cần không có mà lại xuống chợ ấy thêm mất công.

Bà thứ nhất vừa nói xong bà thứ hai liền hỏi:

- Nhưng chợ ấy nằm ở đường nào dưới phố Tàu?

Bà thứ nhất liền trả lời:

- Chợ ấy nằm ở đại lộ Hôn Hoàng đó mà chị.

Bà thứ hai hỏi tiếp:

- Chợ ấy tên là gì? Đông Phương, Thuận Phát, Á châu?

Bà thứ nhất liền trả lời:

- Em cũng không biết chợ ấy tên là gì. Vì bạn bè em dẫn em đi chợ nầy nhiều lần nên sau này em cứ đi chợ nầy mãi chị à. Em nghe người ta đồn rằng ông chủ chợ này có đến ba vợ chị ạ.

Bà thứ hai liền nói:

- Không biết tên chợ là gì làm sao mà gọi. Rủi em gọi lộn số điện thoại chợ khác làm mất công bỏ việc người ta nữa. Ít nhất em phải biết tên chợ là gì mới dễ ăn nói. Nhất là mất cả bao gạo chứ đâu phải ít.
Bà thứ nhất liền nói:

- Chị biết sao không, như em đã nói với chị, người ta đồn ông chủ chợ này có ba vợ, và em thường nghe người ta bảo chợ này là chợ ba vợ, nên khi gọi điện thoại gặp một bà nghe điện thoại ở đầu dây, em hỏi đại bà ta rằng có phải chợ ba vợ đó không ạ?

Bà thứ hai liền hỏi ngay:

- Thế rồi bà kia trả lời như thế nào?

Bà thứ nhất vừa trả lời vừa cười đến lăn chiêng đổ đèn khiến mình đang ngồi uống cà phê ở bàn bên cạnh cũng phải cười theo:

- Bà kia liền nói như hét lên trong điện thoại rằng: “Ai bảo chị chợ này là chợ ba vợ há! Ai bảo chị chợ này là chợ ba vợ há!”. Nói xong bà ta cúp điện thoại luôn!

Bà thứ nhất vừa nói xong bà thứ hai liền ôm bụng cười nghiêng cười ngữa, suýt đổ ly cà phê sữa đang uống nửa chừng! Sau khi hai bà cùng ôm bụng cười đến lăn chiêng đổ đèn, bà thứ nhất liền nói:

- Chị biết không, bà hét lên trong điện thoại đó là bà ngồi tính tiền ở quầy thứ hai đó. Em nghe người ta đồn bà đó là bà vợ thứ hai của ông chủ chợ đó chị ạ.

Bà thứ nhất vừa nói xong, bà thứ hai liền nói ngay:

- Vì là vợ thứ hai của ông chủ chợ nên bà ta nổi giận lên khi nghe em hỏi như vậy đó. Đúng là bể cái đầu!

Dương viết Điền
(Hạ Ái Khanh)




(Hết Tập I)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft